Đang phát: Chương 51
Long Khánh chán nản nói:
– Ta cũng không biết nữa, các vị cứ đi theo ta.Mấy chuyện này đều do thằng nghịch tử nhà ta gây ra, ta cũng vừa mới biết thôi, mọi người đã đến nhà rồi.
Đến nước này rồi, hắn biết giãy giụa cũng vô ích.Cách tốt nhất là hợp tác với mọi người, chủ động nhận lỗi.Chỉ cần Lý Vân Tiêu không sao thì còn có cơ hội được tha thứ, nhưng nếu Lý Vân Tiêu xảy ra chuyện gì…
Hắn nghĩ đến đó thì rùng mình, trong lòng sợ hãi, vội vàng bước nhanh hơn, chạy về phía nhà lao!
Lý Vân Tiêu ở trong nhà lao đợi ba ngày ba đêm.Nhờ Trĩ Nữ Thức chữa trị, kinh mạch bị đứt gãy đã lành lại, chân khí trong cơ thể cũng lưu thông.Hắn mừng rỡ, vội vàng ngồi khoanh chân xuống đất, hai tay bắt ấn, bất động như núi.
Tuy kinh mạch đã liền lại, nhưng thân thể hắn vẫn còn yếu như người bệnh, chân khí yếu ớt như có như không, giống như người vừa ốm dậy.Từng luồng chân khí từ trong đan điền lưu chuyển, vận hành khắp cơ thể, đi qua một vòng lớn rồi trở lại đan điền, hắn cảm thấy khí lực đã hồi phục được phần nào.
Những người khác trong nhà lao suốt ba ngày qua đều để ý đến hắn, thấy người này thật kỳ lạ.Điều đáng kinh ngạc hơn là thể lực của hắn lại tốt đến vậy, không ăn một hạt cơm nào mà cứ đứng thẳng như tượng đá suốt một thời gian dài.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu mở mắt, khẽ thở dài:
– Bọn họ đến sớm hơn mấy tiếng rồi, lần này phiền phức đây.
Một lát sau, nhà lao vang lên tiếng xích sắt mở ra, cánh cửa lớn nặng nề ầm ầm bị đẩy ra, một đám người cầm đèn lồng bước vào.
Trong nhà lao lâu ngày không có ánh sáng, ánh đèn lồng chiếu vào khiến mọi người nheo mắt lại, cảm thấy nhói mắt.Rất nhanh sau đó, mười mấy ngọn nến được thắp lên, bên ngoài song sắt là phòng thẩm vấn.
Long Hạo với hai vai quấn đầy băng vải và thạch cao, ngồi trên ghế thái sư, mặt đầy những vết máu, rõ ràng là vẫn chưa hồi phục hẳn.Hai mắt hắn sắc như dao, nhìn chằm chằm vào trong nhà lao, tàn nhẫn nói:
– Lôi thằng nhãi đó ra đây, hôm nay ta phải khiến nó hối hận vì đã sinh ra trên đời này!
Rầm!
Xích sắt nhà lao bị mở ra, mấy tên lính mặc áo giáp xông vào lôi Lý Vân Tiêu ra ngoài.Trong lòng Lý Vân Tiêu nhanh chóng tính toán, tổng cộng có ba mươi lăm người, trong đó mười hai người là Võ sĩ, còn có một lão già lưng còng, ánh mắt mờ đục, tu vi là Võ sư.
Lúc này nguyên khí của hắn chưa hồi phục, rất khó mà thoát ra ngoài.Hơn nữa tình hình bên ngoài Long phủ cũng không rõ, vì vậy hắn quyết định giả chết, nhắm mắt lại, mặc cho bọn chúng kéo lên giá.Hai tay hai chân hắn bị trói bằng dây gân trâu.
– Đánh thức hắn dậy, cẩn thận đừng giết chết!
Mấy tên đại hán hắt nước muối lên người Lý Vân Tiêu, cười gằn muốn nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn.Trong nước muối này còn có thêm dược liệu đặc biệt, khi thấm vào vết thương sẽ nhanh chóng ăn mòn cơ bắp và huyết khí, khiến người ta đau đớn tột cùng.
Nhưng điều khiến chúng ngạc nhiên là Lý Vân Tiêu lại nhẹ nhàng mở mắt ra, còn khẽ mỉm cười.Vết thương trên người hắn đã sớm lành, tuy trông vẫn bê bết máu me, đáng sợ, nhưng thực chất không hề có vết thương nào, nước muối hắt xuống chỉ là rửa trôi vết máu mà thôi.
Cảm giác giống như khi bạn chờ đợi một mỹ nữ xinh đẹp ướt át cởi đồ trước mặt, nhưng lại phát hiện đó là đàn ông.Tâm lý vặn vẹo của mấy tên đại hán không được thỏa mãn, mặt lộ vẻ tức giận, hừ lạnh mấy tiếng, ý nói cứ chờ đấy!
Giọng nói lạnh lùng của Long Hạo vang lên:
– Thằng nhãi, mở mắt ra xem ta là ai!
– Ngươi là ai?
Lý Vân Tiêu khinh thường, nhổ một bãi nước bọt.
– Còn tưởng mình là ai cơ đấy?
– Mày!
Long Hạo tức giận đến mức đứng phắt dậy khỏi ghế, như một cơn gió lao đến, đấm thẳng một quyền vào ngực Lý Vân Tiêu.
– Để xem mày còn mạnh miệng được không!
Ầm!
Một luồng kình khí đánh vào ngực Lý Vân Tiêu.
– Á! Đau!
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là tiếng kêu thảm thiết lại là của Long Hạo! Hắn dùng sức quá mạnh, vai truyền đến một cơn đau nhức, suýt chút nữa lại trật khớp.Cả người hắn toát mồ hôi lạnh, lửa giận bốc cao!
Phụt!
Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy một ngụm máu nóng trào lên cổ họng, hắn liền hít vào, há miệng phun thẳng lên mặt Long Hạo.Vì quá gần, đến khi Long Hạo nhận ra thì đã muộn, hắn không thể tránh khỏi việc bị dính đầy máu lên mặt, khắp nơi là mùi tanh tưởi.
Oa!
Long Hạo tức giận kêu lên, vội vàng cởi áo ra, thủ hạ hốt hoảng đưa khăn mặt cho hắn lau mặt, nhưng cái mùi khó chịu kia vẫn không tài nào lau hết được.
Lý Vân Tiêu cười lớn:
– Ha ha, bây giờ ta mới nhìn rõ ngươi là ai, hóa ra là ngươi à.Ồ, đúng rồi, Thanh Nguyệt bảo đao của ngươi đâu rồi?
– Oa! Súc sinh, giết hắn, giết hắn cho ta!
Long Hạo điên cuồng gào thét, chuyện này chính là nỗi đau của hắn, còn đau khổ hơn cả việc mất đi hai cánh tay! Đó là Huyền Binh mà hắn dốc hết gia sản mới có được!
Có bảo đao trong tay, thực lực tăng lên gấp bội! Giờ thì mất rồi, hắn hoàn toàn bị chọc giận!
– Hạo ca, không được!
Tuấn Lương vội vàng tiến lên.
– Thằng nhãi này biết chắc chắn phải chết, nên cố tình chọc giận anh, muốn được chết một cách thoải mái! Chúng ta còn chưa dọn sẵn bữa tiệc lớn cho nó, sao có thể để nó chết dễ dàng như vậy?
Long Hạo lập tức bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, dữ tợn nói:
– Thằng nhãi ranh, suýt nữa thì trúng kế của mày! Tiếp theo hãy từ từ thưởng thức bữa tiệc lớn đi.Long Đức, cho nó ăn điểm tâm trước, thưởng cho nó một trăm roi, nhớ là đừng đánh chết!
Trong mắt Lý Vân Tiêu tràn đầy vẻ nghi hoặc, dường như không hề nghe thấy lời của chúng.Ngay lúc nãy, khi Long Hạo đấm một quyền vào ngực hắn, tuy hắn bị chấn đến nội phủ xuất huyết, nhưng luồng kình khí kia lại chui vào cơ thể hắn, được thân thể trực tiếp hấp thu, chuyển hóa thành một chút chân khí, cuối cùng lại được đưa về đan điền.
Phát hiện này khiến hắn giật mình, trong đầu lập tức nhớ lại cảnh tượng năm xưa giao chiến với Bá Thiên Vũ Đế.Vì tranh giành vị trí trên Thiên Địa Phong Vân bảng, hai người đánh nhau mấy ngày mấy đêm, long trời lở đất, toàn bộ Thánh Vực gần như tan vỡ, cuối cùng vì thân thể Bá Thiên Vũ Đế quá mạnh mẽ, có thể chống đỡ được chân khí của hắn, nên hắn mới thất bại.
Hiện tại, suy nghĩ trong đầu hắn xoay chuyển rất nhanh, hắn lập tức hiểu ra! Thân thể của Bá Thiên không chỉ có thể chống đỡ chân khí đơn thuần, mà còn có thể hấp thụ kình khí của đối phương để biến thành của mình!
Trời ạ, sao lại có loại công pháp biến thái như vậy?
Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, xem ra, Bá Thiên Luyện Thể Quyết này thần kỳ không kém gì Đại Diễn Thần Quyết!
