Đang phát: Chương 509
Vân Tiêu trở về, có hơi lâu, nhưng Tô Vũ chẳng mảy may để tâm.Hắn vốn có biết tòa thành cổ kia ở đâu đâu, nàng đi cả ngày trời hắn cũng chịu.Ai ngờ mới hai canh giờ đã thấy bóng dáng nàng, Tô Vũ ngạc nhiên:
“Đại nhân về nhanh vậy?”
“…”
Vân Tiêu ngẫm nghĩ, “Ủa, sao mình về sớm thế?”
Nhìn Tô Vũ chẳng thèm để ý, nàng hậm hực: “Hừ, ta còn phải đi nữa!”
Lần này…đi đường vòng!
“Đi thôi!” Vân Tiêu thản nhiên, “Sợ ngươi không trụ nổi, ta dẫn ngươi đi diện kiến vị Chúa Tể Giả cao nhất trong ba mươi sáu trấn thủ!”
Tô Vũ có chút kích động, sắp gặp lão đại rồi!
Ngay khoảnh khắc ấy, Tô Vũ tan biến, Vân Tiêu mang theo hắn, chớp mắt đã biến mất.
…
Nơi xa, Thiên Diệt trợn mắt, “Tới chỗ ta ư? Không đúng!”
Đi kiểu gì vậy?
Đi kiểu gì thế này?
“Tinh Hoành, Vân Tiêu mang hắn đi bằng cách nào vậy?”
Thiên Diệt sốt ruột, hắn mà bay ra được, nhất định phải đuổi theo hỏi cho ra lẽ.
Tinh Hoành ngẩn người, chợt như nhớ ra điều gì, ánh mắt quái dị liếc nhìn Thiên Diệt Cổ Thành, nửa ngày mới truyền âm: “Chờ chút đi, Vân Tiêu…chắc là có chút việc riêng.”
Khó nói lắm.
Vân Tiêu…liệu có đi tìm lão đại ca không?
Nếu thật vậy, Thiên Diệt hết hy vọng.
Với thực lực hiện tại của Tô Vũ, hắn đỡ sao nổi quá nhiều Cổ Thành? Nếu Vân Tiêu không nhúng tay, theo lẽ thường, Thiên Diệt phải được ưu tiên mới phải.
Nhưng Vân Tiêu đã dẫn Tô Vũ đi…Thiên Diệt đừng hòng mà mơ!
Thiên Diệt đâu phải kẻ ngốc, hắn tự trấn an: “Phải, chắc là đi làm việc thôi! Theo lý mà nói, phải đến lượt ta chứ? Lão già kia, có thèm ngó ngàng tới ai đâu?”
“Đúng vậy!” Tinh Hoành phụ họa, “Chính là như vậy!”
Thiên Diệt yên tâm.
Bên cạnh, tượng đá buồn bã: “Chắc chắn là đi tìm lão đại rồi, còn phải hỏi à? Vân Tiêu có lợi, đương nhiên nghĩ đến lão đại trước tiên.Thiên Diệt, ngươi còn mơ mộng gì nữa?”
“Trường Bình!” Thiên Diệt nổi giận, “Ta biết, nhưng ta không nói ra! Ngươi dám phá tan ảo tưởng của ta, ta liều mạng với ngươi!”
Ầm!
Thiên Hà thành chủ ngơ ngác bay ra khỏi thành, còn chưa kịp mở miệng, đã gào to: “Bình Độ, ngươi to gan dám trái lệnh chư vị trấn thủ đại nhân, hôm nay ta thay các đại nhân thanh lý môn hộ!”
Ầm!
Thiên Hà điên cuồng vung kiếm, chém thẳng vào Trường Bình Cổ Thành, quyết tâm giết đến tận nội thành.
Trường Bình thành chủ ngớ người!
Đáng không vậy?
Thì ta không muốn liên minh đấy, nhưng…ta còn chưa kịp làm gì mà? Mới nói vài câu đã bị tượng đá đánh cho nổ tung rồi, giờ Thiên Hà lại còn muốn làm quá sao?
Đánh thẳng vào nội thành luôn!
Thật quá đáng mà!
Các thành chủ khác cũng giật mình, “Mạnh tay vậy sao?”
Chỉ vì dằn mặt Tô Vũ, tượng đá đánh chưa đủ, còn thành chủ tự mình ra tay, muốn diệt cỏ tận gốc luôn à?
Thiên Hà ngơ ngác, suýt chút nữa thổ huyết, “Mẹ kiếp!”
Là do tượng đá gây ra đấy!
Thiên Diệt, đồ tổ tông nhà ngươi!
Ngươi lại bị cái gì kích thích thế?
Dạo này Thiên Diệt phát điên rồi, Thiên Hà chỉ muốn khóc thét.Chuyện gì xảy ra vậy, bao năm nay ngươi im thin thít, gần đây lại sôi nổi như thằng nhóc ba vạn tuổi thế hả?
Có ai làm thế không?
Ngươi…ngươi bắt ta đến địa bàn người ta, giết người ta à?
Ngươi điên rồi à!
Thiên Hà vừa chửi vừa vung kiếm, kệ mẹ nó, Bình Độ mà phát điên thì mình cũng toi, phải ra tay trước mới được!
…
Một đám tượng đá hóng hớt!
Thiên Diệt với Trường Bình đang tranh giành nhau kìa!
Trường Bình cũng thế, tự nhiên đi chọc Thiên Diệt làm gì?
Thiên Diệt sắp điên rồi, còn đi kích thích hắn, đúng là rỗi hơi đi gây sự.
Tượng đá Trường Bình cũng im lặng, Thiên Diệt gần đây bị kích thích nhiều quá rồi thì phải, ta chỉ nói thế thôi mà ngươi cũng làm ầm lên.
Thiên Hà làm thành chủ của ngươi, đúng là xui xẻo!
Tuy nhiên, đám tượng đá đều tự hỏi, Vân Tiêu có thật sự dẫn Tô Vũ đến chỗ lão đại không?
Nếu thật…tình hình này khó nói lắm.
Lão đại thành chủ ngày xưa cũng có một người, kết cục lại thành thằng điên, mà Tô Vũ cũng chẳng phải hiền lành gì, giờ thì yếu thôi, mạnh lên rồi thì ai biết chuyện cũ có lặp lại không?
Chuyện liên minh mà Tô Vũ đang làm, thật ra tượng đá thấy quen quen, quá quen luôn ấy!
Ngày xưa…cũng có một lần rồi!
Nên mọi người không để ý lắm, chuyện này khó nói lắm.Sau lần kia, gã kia quậy tung trời đất, cuối cùng Tử Linh giới cũng bị vạ lây, dẫn đến Chư Thiên chiến trường đại biến.
Về sau, lão đại tự tay tiêu diệt gã, liệu chuyện này có tái diễn không?
Luân hồi à!
Lần này đến lần khác!
Đám tượng đá có chút thở dài, có kẻ đã an tĩnh như nước, trải qua nhiều năm, nhiều lần, quen rồi thì thôi.
…
Lần này, Vân Tiêu dẫn Tô Vũ đi đường vòng.
Vòng vèo mấy canh giờ!
Đến khi trời tối, Tô Vũ còn đang ngơ ngác thì Vân Tiêu đã tách mặt biển, đạp không lặn xuống.
Tô Vũ thấy kỳ lạ, chỗ này…ta cũng quen quen, hình như mình từng đến rồi, cách Tinh Hoành cổ thành không xa mà, sao phải đi đường vòng lâu vậy?
Chẳng lẽ, phải đi đường vòng mới gặp được chân diện mục?
Vị tượng đá thượng cổ này, chẳng lẽ đặc biệt lắm sao?
Sống trong một không gian đặc thù chăng?
Mang theo nghi hoặc, Vân Tiêu cứ thế lặn xuống, một ngàn mét, mười ngàn mét, ba vạn mét, năm vạn mét…
Đây cũng là chỗ kỳ lạ của Tinh Thần Hải!
Tinh Thần Hải là lơ lửng, mà từ mặt biển đến đại lục bên dưới, cũng chỉ khoảng vạn mét thôi, dưới đại lục còn có bầu trời nữa mà, theo lý thuyết, sâu nhất cũng chỉ vài ngàn mét.Nhưng Tinh Thần Hải này, ngươi lặn mười vạn mét, trăm vạn mét, vẫn có chỗ không thấy đáy.
Lặn nữa, ngươi có thể tiến vào một tiểu thế giới.
Tại Chư Thiên chiến trường, những nơi quái dị như vậy không thiếu, ví dụ như Dục Hải bình nguyên, những nơi đó đều rất kỳ lạ.
Lần này, có lẽ vì đi theo Vân Tiêu nên không lọt vào cái cổng tiểu giới nào, cứ thế chìm xuống.Rất nhanh, một tòa Cổ Thành rực rỡ tráng lệ hiện ra trước mắt Tô Vũ.
Cổ Thành chìm trong nước, tĩnh lặng vô cùng, như đã chìm vô số năm, là một tòa thành chết.
Không một bóng người!
Không một hơi thở sự sống!
Đương nhiên, cũng không có tử khí.
Ghê thật!
Vừa nhìn thấy tòa cổ thành này, Tô Vũ đã phải thốt lên, ghê thật! Vị tượng đá này, thật đúng là một mình trấn áp cả một tòa cổ thành, nghe nói còn là lối đi Tử Linh mạnh nhất nữa chứ.
Bán Hoàng!
Nghĩ thôi đã thấy kích động, cường giả như vậy, hắn từng thấy nhưng chưa từng quen biết.Ma Hoàng cũng thế, Phệ Thần bán hoàng cũng vậy, hắn đều thấy rồi nhưng chưa từng nói chuyện.
Trước đó ở Cổ Thành, hắn muốn nói chuyện với Ma Đa Na lắm nhưng người ta chẳng thèm để ý.
Giờ thì cuối cùng mình cũng sắp được gặp Bán Hoàng rồi.
Hắn còn đang suy nghĩ thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói tang thương ẩn chứa triết lý đại đạo: “Ngươi là Tô Vũ?”
Tô Vũ hoa mắt, như lạc vào một thế giới xa lạ.
Giống như lần đầu gặp tượng đá Thiên Diệt, bị kéo vào một thế giới khác.
Nhưng lần này, hắn hoàn toàn không cảm thấy bất cứ dị thường nào.
Như một lẽ tự nhiên, hắn đã vượt qua ranh giới đến một thế giới khác.
Bên cạnh hắn, Vân Tiêu vẫn còn đó.
Đối diện, một ông lão lưng còng, râu bạc dài thượt, chống gậy trúc, đang bước về phía Tô Vũ.
Tô Vũ ngớ người, đây là Bán Hoàng sao?
“Thuộc hạ Tô Vũ, bái kiến đại nhân…”
Lão nhân cười, nhìn Tô Vũ, vừa định mở miệng thì Vân Tiêu kỳ quái hỏi: “Lão đại, người làm sao vậy?”
“À, không có gì!”
Lão nhân trong nháy mắt biến thành một thanh niên tuấn tú vô cùng, ánh mắt mang theo chút lười biếng, cười nhẹ: “Ngươi ngạc nhiên lắm sao? Xem ra, cường giả trong suy nghĩ của ngươi, chỉ có bộ dạng kia thôi à?”
“…”
Tô Vũ lúng túng, cái quái gì thế này!
Không dám nghĩ nhiều, vội nói: “Bái kiến đại nhân…”
Lão quy, à không, thanh niên lười biếng phất tay, trước mặt Tô Vũ xuất hiện một chiếc ghế, thanh niên cũng ngồi xuống, khẽ cười nói: “Ngồi xuống tâm sự đi, lâu lắm rồi ta không có tâm sự với người trẻ tuổi.”
Tô Vũ thấy kỳ lạ, liếc nhìn xung quanh, lại nhìn Vân Tiêu, trong lòng tự trách, sơ suất quá!
Chỗ này…một chút an toàn cũng không có!
Hưng phấn quá hóa dại rồi, quên mất đây là địa bàn của Bán Hoàng, mình…trước khi đến phải chuẩn bị kỹ càng chứ?
Hắn bất động thanh sắc gọi Tiểu Mao Cầu ra, để tùy ý trên vai.
Thanh niên liếc nhìn Tiểu Mao Cầu, Tiểu Mao Cầu cũng nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, nửa ngày, thanh niên bỗng nhiên cười nói: “Đây là…thú vị! Bánh nhân đậu vẫn khỏe chứ?”
“…”
Tô Vũ ngơ ngác, Tiểu Mao Cầu ngơ ngác, Vân Tiêu cũng có chút bất ngờ, nửa ngày mới nói: “Lão đại, bánh nhân đậu…”
“À, Phệ Thần tộc kia!”
Thanh niên cười nhẹ: “Ngươi chắc là không có nhiều ấn tượng, ta thì vẫn nhớ, cái tên bánh nhân đậu này, vài ngày trước ta hình như cảm nhận được khí tức của nó.”
“Ra là vậy!”
Lúc này Vân Tiêu mới hiểu, “Là Phệ Thần tộc kia, vài ngày trước vừa đánh một trận với Bán Hoàng Ma tộc.”
“Bán Hoàng?”
Thanh niên cười nhạt: “Tên kia không xứng với danh Bán Hoàng! Ma tộc là cường tộc, chư thiên vạn tộc top 5 đấy.Năm xưa, Bán Hoàng Ma tộc cường hãn khôn cùng, một quyền phá sơn biển, trấn áp Tử Linh Hải.Vị này…kém xa tít tắp!”
Hắn lắc đầu: “Khoảng cách quá lớn! Nếu là Bán Hoàng Ma tộc thật, bánh nhân đậu cũng không dám trêu vào đâu.Bán Hoàng Ma tộc năm xưa nổi giận, càn khôn biến sắc, thiên địa rung chuyển, Ma tộc…cũng suy tàn!”
Tô Vũ ngớ người, ý gì đây?
Thời Thượng Cổ à?
Bán Hoàng Ma tộc vô cùng cường hãn?
Bán Hoàng hiện tại kém xa Bán Hoàng Ma tộc năm xưa?
Thanh niên cười: “Khi đó, Bán Hoàng Ma tộc giáng xuống, ta cũng chẳng là gì cả.Haizz, quả nhiên, thực lực mạnh không bằng sống lâu, sống lâu thì mấy thằng yếu cũng thành mạnh!”
Lắc đầu, thở dài.
Cảm giác vật đổi sao dời!
Vân Tiêu cũng im lặng.Thanh niên quay sang nhìn Tô Vũ, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, đánh giá từ trên xuống dưới, như nhìn thấu mọi thứ.
Tô Vũ không dám nghĩ lung tung!
Giờ phút này, hắn không dám nghĩ gì khác, chỉ nghĩ đến bánh nhân đậu!
Cha Tiểu Mao Cầu, có lẽ tên là Bánh Nhân Đậu.
Cái tên thật đáng yêu!
Cái tên thật bình dân!
Rất tuyệt!
Cha là Bánh Nhân Đậu, con là Mao Cầu, rất tốt, sau này không gọi đối phương là Đại Mao Cầu nữa, phải gọi là Bánh Nhân Đậu.
Đương nhiên, chỉ khi nào mình không sợ chết thì mới làm thế.
Hắn nghĩ vớ vẩn, thanh niên đánh giá hắn một hồi, chậm rãi nói: “Mở Chu Thiên Nguyên Khiếu, Chu Thiên thần khiếu chưa mở hết à?”
“Chưa ạ!”
Tô Vũ vội đáp.
Thanh niên cười nhạt: “Nguyên khiếu mở, cũng là đánh bừa, còn nắm Thiên Khiếu mở một nửa, không biết là may hay xui.Thiên khiếu mở một nửa…không phải chuyện tốt, là phiền phức đấy! Hấp thụ tử khí làm năng lượng…ngươi cũng nghĩ ra đấy!”
“Đại nhân…con…”
Thanh niên giơ tay lên: “Nửa cái Thiên Khiếu này, hấp thụ tử khí quá nhiều không phải chuyện tốt, sớm muộn gì cũng đầy, tử khí tràn lan ra, muốn đổi lại thì khó lắm đấy!”
“Nhưng…tốt hay xấu…khó mà nói.”
Thanh niên cảm khái: “Ta không có mở Thiên Khiếu, nên cũng chỉ biết sơ sơ thôi! Ngươi có lẽ là tu giả duy nhất mở Thiên Khiếu sau thời Thượng Cổ đấy.”
Tô Vũ giải thích: “Chắc là không phải, tộc ta có người mở rồi, nhưng vì Dương Khiếu hấp thụ năng lượng quá nhiều nên chết rồi.”
“Mạnh cỡ nào?”
Thanh niên hứng thú, Tô Vũ nhạt nhẽo: “Lăng Vân cửu trọng!”
“…”
Vân Tiêu im lặng, thanh niên cũng im lặng.
Lăng Vân…là cảnh giới gì thế?
Lâu quá rồi, chúng ta quên gần hết rồi.
Thanh niên im lặng, nửa ngày mới cười: “Nhân tộc…quả nhiên vẫn được trời ưu ái, hết lần này đến lần khác bị diệt, hết lần này đến lần khác quật khởi…”
Tô Vũ ngớ người.
“Hết lần này đến lần khác bị diệt?”
Ý gì?
Thanh niên chậm rãi nói: “Không nhắc đến chuyện đó nữa, Nhân Cảnh bây giờ biến hóa lớn lắm nhỉ? Truyền thừa đứt đoạn sao?”
Tô Vũ thận trọng nói: “Cũng không hẳn, tộc ta có không ít Vô Địch tồn tại…”
“Ta hỏi là truyền thừa Thượng Cổ.”
Tô Vũ lắc đầu: “Cái này con không rõ, con ở Nhân Cảnh chỉ là một nhân vật nhỏ, tin tức chi tiết của tầng lớp cao hơn con không biết.”
Đây là thật lòng, hắn thật sự không biết tình hình cụ thể của Nhân tộc.
Lúc hắn rời đi, chỉ là một Đằng Không mà thôi.
Ở Nhân tộc, thật sự không phải là một nhân vật lớn.
Vân Tiêu cũng biết, mở miệng: “Truyền thừa Nhân tộc chắc là đứt đoạn rồi, hiện tại đều dựa vào một chút di tích để chống đỡ, mấy trăm năm trước mới sinh ra hơn mười vị Vĩnh Hằng.”
Thanh niên cảm khái: “Cũng thật được trời ưu ái, khí vận hưng thịnh, chỉ là một chút ban cho đã sinh ra hơn mười vị Vĩnh Hằng, khó tin thật, là vận may, cũng là thiên phú.”
Tô Vũ cũng gật đầu, đúng là như thế.
Nhân tộc vẫn rất ghê gớm.
Mấy trăm năm trước còn không có một Vô Địch nào!
Tưởng chừng như sắp diệt vong, chớp mắt đã có hơn chục Vô Địch, không thể không nói, chắc cả Chư Thiên đều rung động, thế này cũng được sao?
Có chủng tộc nào như Nhân tộc, dù có được di tích cũng không phải nói là thành Vô Địch ngay được.
Đằng này Nhân tộc, thật sự lập tức xuất hiện mấy chục Vô Địch, trong nháy mắt phá vỡ toàn bộ cục diện Chư Thiên Vạn Giới, để Nhân tộc quật khởi trở lại, thành thập cường chủng tộc, thậm chí là top 5.
Thanh niên nhìn Tô Vũ, thuộc như lòng bàn tay: “Mở Chu Thiên Khiếu, học Ngũ Hành Thần Quyết…hơi thiếu sót, cũng không tận dụng được, khoảng cách với thân thể quá lớn, thân thể thì học…Thực Thiết Thất Thập Nhị Chú? Xem ra sắp hoàn thành, cũng khiến người bất ngờ.”
Hắn lại nhìn, lại nói: “Thần văn chiến kỹ của ngươi…”
Hắn như nhìn ra gì đó, nửa ngày, lắc đầu: “Khoảng cách còn lớn hơn, còn lâu mới hoàn thành, không biết là tốt hay xấu.”
“Văn Mộ Bia…”
Hắn bỗng ngớ người, nhìn Tô Vũ, mà Tô Vũ giật mình!
Cái này, ngươi cũng thấy à?
Thanh niên hơi do dự: “Cái này…vật bất tường! Tốt nhất…thôi được rồi, dù sao cũng là dòng dõi còn sót lại của ngươi.Nhưng Văn Mộ Bia không phải là vật tốt, năm xưa…thật ra nó không phải để truyền thừa mà là…mộ bia thật!”
Tô Vũ ngớ người: “Mộ bia thật?”
“Haizz!”
Thanh niên thở dài: “Đúng, mộ bia thật! Đó là một đám cường giả thần văn sắp đến ngày tàn, vì tưởng nhớ một người, cuối cùng…dùng hủy diệt làm cái giá, xây một ngôi mộ, cái này là mộ bia của người đó…thế mà lại lan truyền ra ngoài.”
Vân Tiêu cũng nói: “Ta đã bảo là quen quen mà, quả nhiên là cái mộ bia đó!”
Thanh niên khẽ gật đầu: “Chính là nó…thế mà lại lan truyền ra…theo lý thì không nên…”
Hắn nhìn Tô Vũ, mở miệng: “Ai lấy ra?”
Tô Vũ ngập ngừng: “Đại Hạ Phủ một đời Phủ trưởng, em trai Hạ Vương…”
“Hạ Vương…”
Thanh niên trầm tư rất lâu, mới nói: “Người lấy được mộ bia này, không phải người thường! Đại Hạ Phủ…Hạ Vương…chẳng lẽ là huyết mạch Nhân Vương Thượng Cổ?”
“…”
Tô Vũ ngớ người, lại lòi ra Nhân Vương nữa rồi?
Thanh niên không nói thêm gì, nhanh chóng nói: “Giữ nó đi! Dù không rõ nhưng đối với dòng dõi của ngươi…nó là đồng nguyên, lấy được thì không sao, người khác lấy được có thể gặp chuyện đấy.”
Tô Vũ bị hắn làm cho hoang mang, cảm giác Văn Mộ Bia có lai lịch lớn lắm.
Mộ bia của ai?
Hạ Thần lấy được từ đâu?
Nghe nói cũng là một di tích, người khác đều Chứng Đạo trong di tích, Hạ Thần thì không, chỉ lấy được cái mộ bia này.
Tô Vũ nhịn không được hỏi: “Đại nhân, nghe nói Văn Mộ Bia là lấy được từ một di tích, Nhân tộc thu được không ít bảo vật trong di tích đó, những Vô Địch khai phủ kia đều Chứng Đạo trong di tích đó, có thể chỗ di tích đó hình như chỉ có Văn Mộ Bia…”
Thanh niên trầm ngâm một chút, chậm rãi nói: “Di tích…Chứng Đạo…Di tích…Di tích có nhiều loại, di tích ngươi nói, với di tích ta biết có lẽ có chút sai lệch.”
Thanh niên nói khẽ: “Trong cách hiểu của ta, di tích hẳn là sau khi Thượng Cổ phá diệt, một chút vật cổ xưa được truyền lại, những vật này chưa chắc mạnh nhưng rất quan trọng! Không phải thứ gì Chứng Đạo cũng so được.Đương nhiên, có nhiều thứ không giúp ngươi mạnh lên nhưng ý nghĩa rất lớn, những di tích từ thời Thượng Cổ lưu lại chưa chắc là để ngươi mạnh hơn, có lẽ là để giúp ngươi tìm ra đạo của mình, đi con đường của mình…”
“Còn di tích ngươi nói…”
Hắn dừng một chút mới nói: “Có chút giống lần đầu thức tỉnh, truyền thừa Nhân tộc.”
Tô Vũ ngớ người, hôm nay hắn ngớ nhiều lần lắm rồi, giờ phút này lại có chút kinh hãi: “Đại nhân…Lần đầu thức tỉnh…Truyền thừa…là ý gì?”
Thanh niên cười nhạt: “Ngươi không cảm thấy Chư Thiên Vạn Giới từ sau Đại Phá Diệt Thượng Cổ đến nay vẫn luôn như thế sao?”
Tô Vũ ngơ ngác, chẳng phải sao?
Vân Tiêu cũng nói thẳng: “Sau khi Thượng Cổ phá diệt, chư thiên vạn tộc đều thức tỉnh vài lần rồi, xem như thức tỉnh văn minh! Chư Thiên Chiến Trường cũng không phải mở lần đầu, lần thức tỉnh này của Nhân tộc cũng không phải lần đầu tiên! Phải qua nhiều lần phá diệt mới có cục diện hiện tại!”
Tô Vũ chấn động!
Cái này…cái này khác hoàn toàn với lịch sử mà hắn biết.
Đương nhiên, lịch sử Nhân tộc…chỉ có hơn bốn trăm năm.
Hơn bốn trăm năm trước giống như là một vương triều phong kiến, một ngày nọ vương triều sụp đổ, địch đến từ ngoại vực, về sau những Vương Giả khai phủ quật khởi, sáng tạo ra thời đại khai phủ, đó là lịch sử mà Tô Vũ bọn họ được học.
Trước đó, gần như không có ghi chép gì.
Nhưng hôm nay, có người nói cho hắn biết, thật ra Chư Thiên Chiến Trường không phải lần đầu mở ra, mà đã mở rất nhiều lần, và Nhân tộc Đại Phá Diệt cũng không phải lần đầu!
Mà là rất nhiều lần!
Thật không thể tin được!
Vân Tiêu cũng không kỳ quái, không vấn đề gì nói: “Lần trước văn minh Nhân tộc phá diệt, đại khái là hơn năm ngàn năm trước, ta còn nhớ một chút, vì thành chủ của ta khi đó là một người Nhân tộc!”
Tô Vũ có chút hỗn loạn, lẩm bẩm: “Vậy…những di tích của Nhân tộc hiện tại…thật ra không nhất thiết là Thượng Cổ để lại?”
“Thượng Cổ nào có nhiều di tích để lại thế!”
Vân Tiêu không khách khí: “Ta chỉ biết Tinh Vũ Phủ là di tích Thượng Cổ thật, còn lại…chưa thấy nhiều, thấy thì bình thường cũng bị người khác lấy mất rồi, chân chính truyền thừa đến giờ còn có không nhiều! Theo ý trong lời ngươi, em trai Hạ Vương kia có thể thật sự tiến vào di tích thời Thượng Cổ, còn Hạ Vương…họ kế thừa có lẽ là di tích sau Thượng Cổ.Thời Thượng Cổ ai rảnh hơi làm gì, lưu lại cho hậu nhân cái gì mà chỗ Chứng Đạo, Thượng Cổ chỗ nào cũng Chứng Đạo được! Sau Thượng Cổ, thời kỳ Đại Phá Diệt, Nhân tộc thức tỉnh một lần rồi mới cho Nhân tộc lưu lại hàng loạt chuẩn bị, lưu lại cơ hội Chứng Đạo, lưu lại cơ hội văn minh thức tỉnh lần nữa!”
Tô Vũ giật mình!
Thì ra là thế!
Thượng Cổ chỗ nào cũng Chứng Đạo được, căn bản không cần thiết lưu lại hậu thủ gì, Nhân tộc Thượng Cổ chắc không ai nghĩ mình sẽ phá diệt nên làm sao lưu lại truyền thừa hoàn chỉnh cho người ta tu luyện đến Vô Địch.
Không cần thiết!
Chỉ khi nào trải qua một lần thì người sau mới biết văn minh sẽ phá diệt, văn minh Thượng Cổ huy hoàng còn tan vỡ được, vậy thì lưu lại điểm chuẩn bị cho hậu nhân cơ hội vùng lên.
Lúc này mới hợp logic!
Tô Vũ hít sâu một hơi, nhịn không được hỏi: “Nhân tộc thức tỉnh mấy lần đều bị diệt à?”
Vân Tiêu cười nhạt: “Cũng không phải, có một lần Nhân tộc cũng đánh thắng, càng nhiều khi thì lưỡng bại câu thương, mạnh ai nấy về hang liếm vết thương…Nhân tộc sinh ra là đã bị nhắm vào, không có sức áp chế của Giới Vực, đây là bất hạnh! Ra được thì chỉ có quét ngang chư thiên, còn không thì…chỉ có phá diệt! Không ai dung túng cho sự tồn tại của Nhân tộc, huống chi Nhân tộc xâm lược rất mạnh, ta nhớ lần đầu thức tỉnh có không ít cường giả Nhân tộc kêu gào muốn khôi phục vinh quang Thượng Cổ, quét ngang chư thiên, kết quả lại bị vạn tộc lật đổ, suýt chút nữa thì diệt tộc!”
“Từ Thượng Cổ đến giờ không có Vô Địch Văn Minh Sư nào Nhân tộc à? Không mở được sức áp chế của Nhân Cảnh?”
Lời này vừa ra, Vân Tiêu do dự, thanh niên cũng cười: “Sức áp chế của Nhân Cảnh…vấn đề này…không phải Nhân tộc chúng ta biết được nhiều, chỉ biết một chuyện, lực lượng Giới Vực, Nhân Cảnh mở ra…cực kỳ khó! Tình hình cụ thể có lẽ chỉ có Nhân tộc các ngươi tự biết! Nên Nhân tộc các ngươi hoặc là phá diệt, hoặc là xưng bá sau một thời gian rồi lại phá diệt…chưa từng ngoại lệ! Vì dù các ngươi có xưng bá cũng không để vạn tộc hết hy vọng, vạn tộc cũng không cam tâm, huống chi Nhân tộc cũng không có thời kỳ nào so được với Thượng Cổ.”
Nói đến đây, thanh niên cười: “Không nhắc đến những chuyện này nữa, những chuyện đó đều là lịch sử, đều là chuyện cũ rồi! Nhân tộc các ngươi đến giờ vẫn còn tồn tại, chỉ có thể nói…thật được trời ưu ái!”
Cụm từ này hắn nói rất nhiều lần.
Tô Vũ nghĩ ngợi, gật đầu.
Đúng vậy, theo lời họ nói thì đã phá diệt bao nhiêu lần rồi, vô số chủng tộc đã biến mất vào quá khứ, chỉ có Nhân tộc vẫn còn tồn tại, dĩ nhiên còn một số Cổ Tộc, thật sự không dễ dàng.
Vẫn không diệt!
Ghê thật!
Thanh niên chuyển chủ đề: “Ngươi xác định muốn làm chủ tòa thành này?”
Tô Vũ do dự một chút, gật đầu: “Con muốn làm Thành Chủ của thành này!”
Thanh niên cười: “Đừng nóng vội, có một số việc ta vẫn muốn nói rõ cho ngươi! Thành này tên là Hồng Mông Thành! Tồn tại từ Thượng Cổ, là một trong ba mươi sáu Thánh Thành, đứng đầu!”
“Có thành này rồi mới có 35 Thánh Thành sau đó, phong tỏa lối đi Tử Linh!”
“Tử Linh…là một tộc rất đặc thù, một giới tuyên cổ bất diệt!”
Thanh niên chậm rãi nói: “Lịch sử Tử Linh cũng lâu đời như Nhân tộc, ban đầu thì không có vấn đề gì, sau này mãi đến một ngày nọ biến cố xảy ra, Tử Linh Giới và Sinh Linh Giới xuất hiện trùng hợp…Tử Linh có thể xâm lấn Sinh Linh Giới Vực.Từ đó về sau, nhiệm vụ của chúng ta là phong tỏa giới này! Không cho Sinh Linh và Tử Linh tiếp xúc, mà Thánh Thành là điểm trung gian, đây là nơi giao thoa giữa Sinh Linh và Tử Linh!”
“Nơi này càng là nơi có độ trùng hợp cao nhất, bên dưới lối đi Tử Linh ở đây là một quốc gia Tử Linh mạnh mẽ, tử khí nồng đậm vô cùng, không ngừng có quân chủ Tử Linh xuất hiện, không ngừng tấn công giới này!”
“Nếu ngươi gánh chịu thành này, hiện tại ta còn miễn cưỡng trấn thủ được, một khi ta lực bất tòng tâm thì tử khí tràn lan vượt quá sức tưởng tượng của ngươi! Những năm này nơi này không có quá nhiều bạo động vì Tử Linh cũng đang chờ thời cơ, tiêu hao ta, ta nghĩ rất nhanh nơi này sẽ xuất hiện những cuộc tấn công Tử Linh dữ dội hơn!”
“Và nhiệm vụ của ngươi có thể sẽ rất gian khổ!”
Tô Vũ đợi hắn nói một hồi, không quá để ý những chuyện này, đi thẳng vào vấn đề: “Đại nhân, nếu con giúp đại nhân gánh chịu tử khí, đại nhân…có nguyện ý vì con ra tay dạy dỗ đám đạo chích kia không?”
Chúng ta không nói cái khác, bàn lợi ích!
Ngươi giúp ta thì ta giúp ngươi.
Cầu phú quý trong hiểm nguy!
Gặp nguy hiểm thì quá bình thường, phí công đến chỗ tốt thế này.
Không có nguy hiểm thì Bán Hoàng kia dựa vào cái gì giúp ngươi?
Thân quen lắm à?
Không phải Nhân tộc, ngươi đẹp trai lắm chắc?
Chư Thiên Vạn Giới không bàn lợi ích mà bàn tình cảm thì chỉ là lừa đảo thôi!
Thanh niên cười: “Chỉ cần ngươi có thể đến giúp ta khi ta cần, trong phạm vi quy tắc thì ta cũng có thể giúp ngươi!”
“Quy tắc…”
Tô Vũ trầm giọng: “Quy tắc đại nhân nói có giống với các Cổ Thành khác không?”
“Không khác bao nhiêu.”
Thanh niên thản nhiên: “Bất cứ thứ gì cũng phải có sự trả giá, nếu ngươi trấn áp lối đi có công thì đương nhiên sẽ có đền bù tương ứng! Chặn đứng linh thông nghĩa là đại công! Tiếc là…sau khi Thượng Cổ phá diệt không thể xây Thánh Thành nữa, không thì xây lại một tòa Thánh Thành, có lẽ ngươi có thể một mình trấn thủ một thành, trở thành đồng nghiệp của chúng ta.”
Tô Vũ oán thầm, thôi đi!
Ta không muốn thế đâu!
Thảm quá rồi!
Vô số tuế nguyệt hóa thành tượng đá, nói thật đổi thành Tô Vũ thì Tô Vũ chắc phát điên rồi.
Lão quy hình như cũng biết suy nghĩ của hắn, cười, lấy ra một viên lệnh bài màu đen: “Đây là Thành Chủ Lệnh, luyện hóa là ngươi thành Thành Chủ của thành này, từ nay về sau ngươi và Hồng Mông Thành sẽ gắn bó với nhau…”
Ầm!
Hắn vừa dứt lời, Thành Chủ Lệnh đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí tức cực kỳ cường hãn:
“Ha ha ha! Bản tọa cũng muốn xem ai có tư cách thừa kế vị trí của bản tọa!”
Uy áp mạnh mẽ chèn ép Tô Vũ đến mức cánh tay nổ tung, máu thịt văng tung tóe!
Tô Vũ biến sắc, cạm bẫy?
Hắn nghiến răng, tình hình gì thế này?
Khí huyết bùng nổ, gầm nhẹ, tay phải vươn ra chộp lấy Thành Chủ Lệnh, tay trái bị thương nắm đấm đấm ra một quyền!
Giờ phút này, trên Thành Chủ Lệnh lóe ra một cái bóng mờ.
Vân Tiêu vừa định ra tay thì lão quy khẽ khoát tay, truyền âm: “Đừng vội, xem đã, đây là dấu ấn sinh mệnh năm xưa hắn để lại, chỉ là một đạo hóa thân trong quá khứ thôi.”
“Khai Thiên!”
Giờ khắc này, Tô Vũ quát lớn, nghịch chuyển tử khí, Dương Khiếu bùng nổ, đấm một quyền, trong nháy mắt chém một đao!
Trong hư không, cái bóng mờ kia khí tức cực kỳ cường hãn, cười ha ha, cũng đấm ra một quyền!
Ầm ầm!
Tô Vũ bay ngược, hộc máu, hư ảnh chấn động, cười nói: “Quá yếu, lão quy, loại người này cũng xứng kế thừa chức vụ Thành Chủ Hồng Mông Thành? Ngươi sỉ nhục ta à!”
Quá yếu!
Yếu?
Tô Vũ nghiến răng, sỉ nhục ngươi?
Ta yếu lắm sao?
Hắn đã nhìn ra, đây không phải người, giống như chỉ là một đạo ấn ký để lại mà thôi.
Ta yếu lắm à?
Ta chỉ là tu luyện chưa lâu, ta yếu lắm sao?
Ngươi khinh thường ta?
Tô Vũ quát to, xông lên, đấm hết quyền này đến quyền khác, không chỉ thế, không dùng thời gian chi pháp, trong nháy mắt bùng nổ, hắn nhìn ra đây chỉ là một đạo Ảnh trong quá khứ!
Hống hách cái gì!
Ngươi nghĩ ta không làm gì được ngươi à?
Quyền cước cùng sử dụng, thời gian luân chuyển, đá chết cái tên vương bát đản nhà ngươi!
Tô Vũ không chỉ đá người mà còn kích thích: “Yếu? Ta tu luyện chưa đến một năm, ngươi là ai? Là cái thá gì? Cũng xứng so với ta! Ta giết đến tận hạng nhất Thiên bảng, chư thiên vạn tộc vì ta mà tin phục, ngươi là ai?”
“Chẳng lẽ là cái tên Thành Chủ năm xưa chơi với lửa có ngày chết cháy, tự mình đùa chết mình?”
“Muốn xưng bá chư thiên cuối cùng chết thảm hại kia?”
Hắn không ngốc, đại khái đoán ra đối phương là ai, vừa tấn công vừa kích thích: “Ta yếu? Ta bất quá Đằng Không thôi, ngươi thì cảnh giới cỡ nào?”
“Cũng xứng so với ta?”
“Biết Đằng Không là gì không? Có giỏi thì cùng giai giao chiến, một quyền không đánh chết ngươi thì ta không có bản lĩnh!”
“Hài hước, không biết bao nhiêu vạn năm lão quỷ mà so với một thiếu niên chưa đến 20 tuổi, chắc là dùng cảnh giới Nhật Nguyệt Vô Địch chiến một Đằng Không…ngươi cũng xứng!”
“…”
Tô Vũ ác miệng!
Giờ phút này cái bóng kia cũng bị hắn dùng thời gian chi pháp đá đến hơi rung động, thêm vào một phen kích thích của Tô Vũ cái bóng kia bỗng lùi lại một chút, nhìn Tô Vũ, bỗng nhiên cười: “Ngươi…rất thú vị…Đằng Không?”
Tô Vũ là Đằng Không sao?
Hình như…đúng!
Ý Chí lực Lăng Vân, thân thể Đằng Không, cũng coi như Lăng Vân, đao khí của hắn thuế biến một lần.
Nhưng cảnh giới Tô Vũ thấp là thật.
“Cảnh giới thấp, thực lực thấp không phải là cái cớ!”
Hư ảnh thản nhiên nói: “Không thể vì ngươi yếu mà ngươi oán trách người khác mạnh hơn ngươi, sinh sớm hơn ngươi, người ngoài không có nghĩa vụ đợi ngươi lớn, đợi ngươi mạnh, ngươi yếu, ngươi trẻ thì chỉ có thể nói đáng đời ngươi!”
“Tổ tiên của ngươi tuổi không nhỏ, sao không thể mạnh mẽ khôn cùng để tổ tiên ngươi đến đánh chết ta đi?”
“…”
Hay quá có lý!
Tô Vũ thế mà cảm thấy gặp được đối thủ, còn quỷ biện hơn ta!
Tô Vũ có cảm giác gặp được đối thủ ngang tài ngang sức, hưng phấn: “Cũng thế, vậy ta…đánh chết ngươi trước rồi tính, không cần tổ tiên ta!”
Ầm!
Đại chiến bùng nổ lần nữa, Tô Vũ đao thương kiếm kích đủ loại thủ đoạn đều xuất hiện, thủ đoạn nhiều đến mức khiến người ta giận sôi!
Ma lâm, thần biến liên tục xuất hiện!
Chỉ là thiếu tinh huyết bằng không hắn phải thôn phệ tinh huyết chơi hắn!
Giờ phút này thời gian
