Đang phát: Chương 509
Chương 509: Giá trị chục tỷ
Sắc mặt Lương Thạch Quốc vô cùng khó coi vì Diệp Mặc quá kiêu ngạo.Tuy vậy, gã vẫn phải nghe theo hắn.Gã lo sợ Diệp Mặc đã dám giết người của mình không nương tay thì hoàn toàn có thể giết ba người còn lại.
Dù không cam tâm, Lương Thạch Quốc không có quyền quyết định, quyền “đàm phán” nằm trong tay Diệp Mặc.Cuối cùng, gã miễn cưỡng bấm nút trên bàn và ra lệnh:
-Lập tức đưa Diệp Tử Phong tới đây….
Xong xuôi, Lương Thạch Quốc quay sang Diệp Mặc:
-Diệp tiên sinh, chúng tôi thành tâm mời ngài đến đàm phán, nhưng ngài vừa tới đã giết sạch hai mươi bảy người của chúng tôi.Đó là cách hành xử của ngài sao? Dù ngài có bản lĩnh bằng trời cũng không thể bảo vệ hết cho Diệp Gia và Lưu Xà đâu.
Tuy đã thỏa hiệp, Lương Thạch Quốc vẫn rất khó chịu.
Diệp Mặc thản nhiên cười:
-Ông đã “thành tâm” mời tôi đến đàm phán thì đừng tính toán gì khác.Tôi nhắc lại, đừng uy hiếp tôi.Bắc Sa của ông lợi hại, nhưng đó là chuyện của các ông.Tôi không muốn gây hấn, nhưng cũng đừng tưởng tôi sợ.
Diệp Mặc biết Lương Thạch Quốc không dễ thỏa hiệp.Gã chấp nhận vì chuyện đang muốn đàm phán rất quan trọng.
-Ngài rất kiêu ngạo.Nhưng đừng tưởng giết được Thiên Tứ Khả Lang là có thể làm mưa làm gió ở Bắc Sa.Hắn chẳng là gì cả, tôi cũng có thể hạ gục hắn nhanh chóng.Chúng tôi không muốn kết oán với ngài, không phải vì sợ, mà vì không có quyền tranh chấp lợi ích.Có thêm đồng minh tốt hơn có thêm kẻ thù, đúng không?
Người nói là một gã mũi ưng, tu vi Địa cấp đỉnh cao, khiến Diệp Mặc bất ngờ.
Lương Thạch Quốc nghe xong hơi nhướng mày, nhưng im lặng.Gã cho rằng lời nói đó có chút khoa trương, nghe nói Thiên Tứ Khả Lang có thể dễ dàng hạ gục cao thủ Địa cấp đỉnh.
Diệp Mặc ngạc nhiên nhìn Trần Trụy.Hắn không nghĩ gã khoác lác, vì Thiên Tứ Khả Lang chỉ có thân pháp là lợi hại.Lần đầu giao đấu rất dễ bị choáng ngợp, nhưng một khi nắm rõ thân pháp thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều, vì thân pháp của y chỉ tương đương Địa cấp trung kỳ, còn lâu mới sánh được với nội công của Uông Lãnh Thiện.
Diệp Mặc biết Diệp Tử Phong đã vào “Vực ngoại hưu nhàn”.Hắn không muốn em mình thấy cảnh đổ máu, chỉ liếc Lương Thạch Quốc:
-Ra lệnh thả Diệp Tử Phong ra trước, để nó tự rời khỏi đây.
Lương Thạch Quốc biết ý đồ của Diệp Mặc, liền thông báo thả người.Giữ Diệp Tử Phong cũng vô nghĩa, mà Diệp Mặc biết mục đích của Bắc Sa là mình nên họ không dám làm gì người khác.
-Được rồi, em trai ngài đã rời khỏi đây.Diệp tiên sinh có thể đàm phán với chúng tôi chứ? Nếu đồng ý đàm phán công khai, mời vào phòng bí mật.
Lương Thạch Quốc đứng lên nói.
Diệp Mặc khẽ cười, không muốn cắt đứt vẻ chiếm thế thượng phong của Lương Thạch Quốc:
-Vậy thì, mời Lương tiên sinh.
Việc Diệp Mặc giết hai mươi bảy người, trong đó có bốn cao thủ Huyền cấp, không làm Lương Thạch Quốc tức giận.Có thể thấy chuyện đàm phán rất quan trọng, hoặc Bắc Sa quá lớn nên tổn thất nhân lực không đáng kể, hoặc cả hai lý do đều đúng.
Như chưa có gì xảy ra, Lương Thạch Quốc lấy lại vẻ điềm đạm, dẫn Diệp Mặc vào một căn phòng nhỏ.
Phòng này không lớn, tầm mười mấy mét vuông.Diệp Mặc vừa bước vào liền để ý ba chiếc camera tinh vi ngụy trang hình cây kim.Nhưng chúng không qua nổi thần thức của hắn.Hắn lập tức phá hủy chúng một cách kín đáo, không ai phát hiện ra.
Tuy không biết Lương Thạch Quốc dẫn mình tới nơi có camera để đàm phán chuyện gì, nhưng hắn không muốn để lại dấu vết.Cẩn tắc vô áy náy, cứ hủy đi cho xong.
-Diệp tiên sinh, xin tự giới thiệu, tôi là Lương Thạch Quốc.Hai vị này là Trần Trụy và Pierre, hy vọng cuộc đàm phán sẽ khiến tất cả hài lòng.
Lương Thạch Quốc giới thiệu hai người bên cạnh nhưng không nói rõ thân phận.Diệp Mặc đoán họ có địa vị nhất định trong Bắc Sa.
Diệp Mặc thản nhiên ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề:
-Lương tiên sinh cứ nói thẳng, không cần lãng phí thời gian.
Diệp Mặc biết giữa hắn và Bắc Sa đã có bức tường ngăn cách, dù có khách khí hơn nữa họ cũng sẽ không từ bỏ việc báo thù.Nhưng hắn khẳng định họ phải bước qua xác hắn.
Diệp Mặc đã nghe Văn Đông và Hàn Tại Tân nói về tổ chức Bắc Sa này.Đây là một tổ chức có dã tâm lớn, chí ít là lớn hơn Diệp Mặc, tuyệt đối không vì vài kẻ tép riu mà đắc tội với một cao thủ như hắn.
Nếu Diệp Mặc không có bản lĩnh, Lương Thạch Quốc đã bắt hắn rồi, đâu cần bắt cóc Diệp Tử Phong.Hoặc nếu hắn không có bản lĩnh, với sự kiêu ngạo của Bắc Sa, họ đã trực tiếp ra tay với Lưu Xà.
Bắc Sa là một tổ chức quốc tế, không do một người lập nên, nên sẽ không vì sự kích động của một ai đó mà đắc tội với một đối thủ lợi hại khi không có lợi ích gì.Muốn tiêu diệt đối thủ, họ phải chắc chắn có lợi ích thì mới ra tay.Có thể thấy đây là một tổ chức vô cùng thực dụng.
Vì vậy, Diệp Mặc không cần lo lắng Bắc Sa trả thù những người phía sau mình, ít nhất là cho tới khi cuộc đàm phán kết thúc.Trước khi Diệp Mặc chết thì sẽ không có chuyện “trả thù”.
-Vậy tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.Chuyện về Viễn gia ở Hà Phong hồi trước, tôi nghĩ Diệp tiên sinh cũng biết.Tuy ngài không ra mặt nhưng chúng tôi biết chuyện này liên quan tới dược phẩm Lạc Nguyệt của ngài.
Lương Thạch Quốc nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh.Không cần phải phủ nhận.Với thực lực của Bắc Sa, việc điều tra ra hắn đứng sau chuyện này không khó.
-Không sai.Viễn gia đúng là do tôi hủy.
Diệp Mặc thản nhiên nói.
Lương Thạch Quốc vỗ tay:
-Được, tôi rất trân trọng tính cách dám làm dám chịu này của Diệp tiên sinh.Viễn Trí Dung cũng là một thành viên bên ngoài của Bắc Sa, đương nhiên y đối đầu với dược phẩm Lạc Nguyệt thì chết cũng đáng.Chúng tôi có một món đồ, vì vài lý do nên để ở Viễn gia, nhưng sau đó không tìm thấy.
Lương Thạch Quốc vừa nói vừa nhìn Diệp Mặc dò xét, muốn đọc được suy nghĩ của hắn.
Diệp Mặc lạnh lùng cười thầm: “Với tu vi thần thức Trúc Cơ và tâm trí kiên định của ta, nếu để ngươi đọc được ý nghĩ thì ta còn tu luyện làm gì.”
Không có được đáp án, Lương Thạch Quốc tiếp tục:
-Sau đó chúng tôi tưởng món đồ rơi vào tay Chính phủ, nhưng sau khi điều tra phát hiện không phải.Chắc chắn món đồ đã bị ai đó lấy mất, nên hôm nay chúng tôi mời Diệp tiên sinh tới hỏi xem ngài có thấy món đồ đó không.
Diệp Mặc giật mình, đoán món đồ Lương Thạch Quốc nói tới là thứ bên trong chiếc rương vàng hắn tìm thấy bên cạnh xác máy bay của Viễn Trí Dung.Hắn hiểu ra vì sao Tiền Phương Hàn thấy Viễn Trí Dung lên máy bay mà không ngăn cản, hóa ra bên trong có người của Bắc Sa, nếu không Lương Thạch Quốc sao dám khẳng định món đồ không nằm trong tay Chính phủ? Bắc Sa quả nhiên đáng sợ, không có một kẽ hở nào.
-Không biết thứ mà Lương tiên sinh nói tới là gì?
Diệp Mặc nhíu mày, tỏ ra không liên quan và mất kiên nhẫn.
Lương Thạch Quốc thất vọng.Gã là người thâm trầm điềm đạm, nếu không sẽ không được phái phụ trách việc này.Nhưng gã không moi được gì từ thái độ và vẻ mặt của Diệp Mặc.Thực ra chỉ cần có được đáp án chính xác, dù Diệp Mặc không chịu giao đồ, gã cũng có cách khác.Gã sợ món đồ không nằm trong tay Diệp Mặc.
Nếu là người khác, gã đã bắt lại và bức cung, nhưng lúc này Lương Thạch Quốc mới hiểu vì sao bên trên không làm vậy với Diệp Mặc.Bắt hắn không phải chuyện đơn giản.
Nghĩ đến việc trước đây cho rằng giết Diệp Mặc dễ như ăn cháo, gã mới cảm thấy mình quá ngây thơ.Thậm chí việc bắt cóc Diệp Tử Phong để uy hiếp cũng không phải biện pháp hay.Nếu có cơ hội nữa, Lương Thạch Quốc nhất định sẽ chọn cách trực tiếp đến Lưu Xà đàm phán với Diệp Mặc.
Nhưng cơ hội chỉ có một lần.Bây giờ nghe Diệp Mặc hỏi, gã đành nói:
-Trong chiếc rương vàng có một tinh thạch hình tam giác, cỡ một nắm đấm.Thoạt nhìn giống kim cương, nhưng không phải kim cương, mà là một loại khoáng thạch.Thứ này vô dụng với người khác, chỉ hữu dụng với Bắc Sa chúng tôi.Nếu Diệp tiên sinh tìm được khối khoáng thạch này, Bắc Sa nguyện trả mười tỷ đô la Mỹ để mua lại.
Diệp Mặc kinh ngạc.Dù là kim cương cũng không đáng giá đến vậy.Tinh thạch này đáng giá đến thế sao? Rốt cuộc đó là thứ gì? Lúc đó thấy tinh thạch thì vứt bừa vào nhẫn rồi, sau đó cũng không xem xét.Xem ra lần này phải điều tra rõ ràng mới được.
Nếu thứ này đáng giá như vậy, nhất định phải thăm dò xem rốt cuộc nó có tác dụng gì ghê gớm.
