Chương 507 Đầu tiên là phải xây chuồng!

🎧 Đang phát: Chương 507

Tả Mạc vừa về đến Quy đảo sau chuyến đi ở Thanh Mộc mật cảnh thì Thái Dương thần điện nổ tung, vỡ vụn bay tứ tung.Chưa kịp rơi xuống, dung nham đã phun trào từ lòng đất sâu, nuốt chửng thần điện trong chớp mắt.
Đám đông vây xem náo loạn.
Thân Vô Hợi tỉnh dậy vì đau nhức trên tay.
Lửa? Trước mắt toàn một màu đỏ, biển lửa? Sao mình lại rơi vào đây?
Bản năng sinh tồn thúc đẩy hắn thoát khỏi biển lửa.Không nói một lời, hắn vận linh lực bay lên.
Lên cao, hắn thấy mát lạnh, đầu óc tỉnh táo hơn.
Cảm giác mát lạnh này thật kỳ lạ…
Ngay lúc đó, hàng loạt bóng người bay lên từ đống đổ nát của thần điện, hơn mười người xuất hiện bên cạnh hắn.
Những người này lảo đảo, thần sắc còn mờ mịt.
Thân Vô Hợi giật mình, biểu cảm kỳ quái khi thấy một đám người trần truồng.
Khoan đã… cảm giác mát lạnh…
Mặt Thân Vô Hợi trắng bệch, cúi xuống thì thấy da thịt trắng phớ, toàn thân không mảnh vải che thân.
Đầu hắn nổ tung.
Đám đông trên đồi núi im phăng phắc.
Thân Vô Hợi liếc nhìn, thấy vẻ kinh ngạc trên mặt họ.
Vô số ánh mắt đổ dồn vào thân thể trần trụi của hắn… gió thổi lạnh…
Tiếng cười vỡ òa, như sóng biển trào dâng.
Phụt!
Thân Vô Hợi phun máu, lao thẳng xuống đống đổ nát của thần điện.
“Trưởng lão!”
Tiếng kinh hô của Lê Thứ vọng đến yếu ớt, ý thức của Thân Vô Hợi càng lúc càng mơ hồ.
Tả Mạc đang kiểm tra chiến lợi phẩm, miệng cười toe toét vì thu hoạch ngoài mong đợi.Thần điện bị dung nham nuốt chửng, xóa hết dấu vết, không ai ngờ kẻ mang mặt nạ đồng thau là hắn.
Nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm.
Ví dụ như đống pháp bảo chất như núi trong phù trận.
Nhiều pháp bảo bị lưu lại dấu ấn.Phù trận này của Tả Mạc dùng để ngăn cách cảm ứng.Nếu không xóa dấu ấn, không thể mang pháp bảo ra ngoài, nếu không sẽ bị tìm đến tận cửa.
Tả Mạc biết rõ mình đã đắc tội với ai.
Nhưng xóa dấu ấn không khó.Đại nhật văn diễm, Thanh đằng huyền thủy, thần lực đều có thể làm được.
Khó khăn là làm sao ngăn người khác dùng thần toán tìm ra mình.
Ở Thiên Hoàn có nhiều tu giả tinh thông thần toán, có thể thăm dò thiên cơ.Thiên Hoàn bị thiệt hại lớn như vậy, chắc chắn sẽ trả thù tàn khốc.
Tả Mạc không muốn làm gà bị giết để dọa khỉ, phải xóa sạch dấu vết để tránh hậu họa.
May mắn, có Bồ yêu.
“Quấy nhiễu thần toán?” Bồ yêu xoa cằm, mắt đỏ nheo lại, môi mỏng nhếch lên.
Tả Mạc gật đầu lia lịa: “Đúng vậy!”
Bồ yêu quay sang hỏi Vệ: “Ngươi có cách nào tốt?”
Vệ nhìn Tả Mạc: “Có thể hiến tế, nhưng cần hồn phách Nguyên anh kỳ.”
Đây không phải sở trường của hắn.
“Hồn phách Nguyên anh kỳ?” Tả Mạc ngớ người, tưởng mình nghe nhầm.
“Không sai.” Vệ nói: “Ta chỉ biết mỗi cách này.”
Tả Mạc quay phắt sang Bồ yêu, chuyện đùa à, hồn phách Nguyên anh kỳ, mười mạng hắn cũng không giết nổi.
Bồ yêu cười, Tả Mạc thấy bất an.
“Rất tốt! Ta thích buôn bán nhất, cần có một cái giá phù hợp!” Bồ yêu cười tà khiến Tả Mạc run rẩy.
Giá phù hợp…
Tả Mạc run giọng: “Ra giá đi!”
“Ngươi, lần này là đồ tốt nhất, à, còn mấy khúc xương kia.Đáng tiếc…” Bồ yêu tiếc nuối.
Tả Mạc giật mình, biết Bồ yêu nói đến mấy khúc xương trong Phần Thần cảnh, tự nhủ phải ghi nhớ, hóa ra mấy khúc xương mới là đồ tốt nhất!
Không phải thằng này nhắm vào Mặc ngọc cốt chứ? Tả Mạc lo lắng, nghe “đáng tiếc” mới thở phào.
Nhưng Bồ yêu đổi giọng: “Toàn bộ quả Thái Dương, kèm theo 100 hạt Thái Dương.”
Bồ yêu cười nhìn Tả Mạc.
Tả Mạc vừa thả lỏng đã hít một hơi lạnh, bụng quặn lại.Đao này của Bồ yêu chém thật ngọt! Quả Thái dương còn đỡ, 100 hạt Thái dương kia mới giá trị.Tả Mạc có không ít hạt Thái dương, nhưng rút đi 100 hạt thì chẳng còn bao nhiêu.
Nhưng Tả Mạc biết không thể để Bồ yêu ra giá thêm lần nữa, nếu không thì…
Tả Mạc cắn răng, gật đầu: “Được!”
“Sảng khoái!” Bồ yêu đứng dậy, vứt cho Tả Mạc một cái quang cầu: “Cầm lấy đi.”
Tả Mạc đón lấy quang cầu, vô số phương pháp tối nghĩa nhập vào đầu hắn.
Hắn vội rời khỏi thức hải, bắt đầu tìm hiểu.Thời gian là thứ quan trọng nhất bây giờ.Phòng bị sớm một chút thì thoát nguy hiểm sớm một chút.Chậm trễ thì hối hận không kịp.
Trong thức hải, Vệ cười ôn hòa: “Vụ làm ăn này ngươi làm tốt thật, ta phải học hỏi ngươi thôi.”
“Ngươi nói đúng đó.” Bồ yêu thản nhiên nói, mắt đỏ hấp háy, không còn chút tà khí nào.
Hai người nhìn nhau rồi biến mất.
Bàn cờ Hoang thú.
Nam Nguyệt liều mạng tu luyện, hai mắt nhắm nghiền, thần sắc chăm chú, hai tay phối hợp như có một cái cung vô hình.“Thiên Nam tiễn thuật” của nàng tiến bộ rất nhanh.
Cảnh sắc xung quanh biến ảo, hai tay nàng du động nhưng khoảng cách vẫn được duy trì như có một dây liên hệ vô hình.
Thần thức nàng đặc biệt, như những gợn sóng vô hình.Khi gặp đối phương sẽ nhanh chóng truyền thông tin trở lại.
Cảnh sắc xung quanh biến ảo, có thật có giả.
Nam Nguyệt phải tìm mục tiêu thực sự trong những yêu thuật khó phân biệt.
Đây không phải lần đầu nàng tu luyện như vậy.Gần đây ngày nào nàng cũng tu luyện như thế.
Từ khi được Bồ sư chỉ đạo, các nàng gặp phải nhiều kiểu tu luyện kỳ quái, nhiều người than khổ.Phương pháp tu luyện của Bồ sư rất đa dạng nhưng độ khó rất cao.Bồ sư lại sáng nắng chiều mưa, ai không hoàn thành tu luyện thì kết quả rất bi thảm, nhiều người oán trách.
Nhưng Nam Nguyệt không oán trách.
Thực lực Bồ sư vượt xa tất cả cao thủ nàng từng gặp.Các lão sư của phủ Yêu Thuật so với Bồ sư còn kém xa.Ảo cảnh tu luyện ở đây đều do Bồ sư huyễn hóa thành, yêu thuật xuất thần nhập hóa.
Có danh sư chỉ điểm, còn gì là hy vọng xa vời nữa?
Nam Nguyệt không lười biếng mà càng chăm chỉ hơn, nàng biết rõ cơ hội này khó có được!
Không riêng nàng, Minh Quyết tử, Thương Trạch cũng hiểu rõ điều này.Các trưởng lão Thương tộc còn dùng tộc pháp đốc thúc đệ tử Thương tộc tu luyện.
Đem địa điểm tu luyện đặt tại bàn cờ Hoang thú cũng là bất đắc dĩ.Cũng may bàn cờ Hoang thú rộng lớn vô biên, bọn họ chiếm một góc nhỏ cũng chẳng ai chú ý.Kẻ có thể nhìn thấu ảo thuật của Bồ yêu đã ít, càng không thể xuất hiện ở bàn cờ Hoang thú mà phát hiện.
Bồ yêu cũng xuất hiện tại bàn cờ Hoang thú.
“Trình độ như…!” Hắn nhíu mày nhìn đám yêu đang tu luyện bên dưới, đầy vẻ bất mãn.
Hắn có tư cách bình luận như vậy, nghĩ đến đây, hắn nghĩ đến Vệ doanh, tâm tình càng tồi tệ.Vệ doanh trong mắt hắn trình độ cũng chẳng cao nhưng so với đám gà này cũng cao hơn nhiều.
Vệ doanh bây giờ rơi vào tay Vệ.Bồ yêu nuốt không trôi cục tức.Vì vậy hắn đổi ý sang đám Nam Nguyệt, Vệ không vào được Thập chỉ ngục, nên dù hắn có làm gì thì Vệ cũng không biết.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Bồ yêu thoải mái hơn một chút.
Nhưng nhìn đám gà đang vụng về luyện tiểu yêu thuật cơ bản này, tâm trạng vừa tốt lên lại biến mất.
Bồ yêu vốn định lập một doanh khác nên cho bọn chúng tu luyện chiến trận, nhưng phát hiện trình độ đám gà này quá kém.Thực lực không có thì tu luyện chiến trận cũng không đuổi kịp Vệ doanh.
Bởi vậy hắn đành đích thân chỉ điểm cho đám này tu luyện yêu thuật.
Tuy tốc độ tiến bộ của đám Nam Nguyệt cũng khả quan nhưng đối với Bồ yêu mà nói thì còn lâu mới đủ.
Không ngờ Tả Mạc lại vào được Thái Dương thần điện, lại thu hoạch nhiều bảo bối đến như vậy, hắn lập tức canh me.
Vừa vặn Tả Mạc đến xin giúp đỡ là hắn chăn luôn một đống quả và hạt Thái dương.
Khi thấy quả và hạt Thái dương lần đầu, tim Bồ yêu đập thình thịch, hắn nhận ra hai loại bảo bối này giống như hoàng kim hồn, có thể đem vào trong Thập Chỉ ngục.
“Thực sự là làm cho các ngươi ăn sẵn rồi!”
Bồ yêu thầm thì, quả Thái dương và hạt Thái dương trong tay hắn sáng bóng, lóng lánh mê người.

☀️ 🌙