Đang phát: Chương 506
– Hỏng rồi!
Hồng Thường Tiên Tử bị dồn vào thế bí, buộc phải phản kháng.Nhưng nàng vốn là yêu tu thuộc hệ hỏa, mọi đạo pháp đều liên quan đến lửa.Ngược lại, chiêu Ngũ Khí Cầm Nã Thủ càng thi triển càng mạnh mẽ, như đá ném xuống biển sâu.
Một bàn tay khổng lồ chụp tới, Hồng Thường Tiên Tử không kịp né tránh, bị tóm gọn.
– Ha ha ha!
Cuồng Sư cười lớn.
– Hồng Thường Tiên Tử, cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta.Bây giờ muốn chết cũng không xong, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!
Mặt Hồng Thường Tiên Tử lộ vẻ lo lắng.Yêu nguyên của nàng nhanh chóng bị Ngũ Khí Cầm Nã Thủ hấp thụ gần hết.Đôi mắt nàng ánh lên vẻ tuyệt vọng.
Nàng có suy nghĩ, tình cảm như một con người, nhưng lại bị bắt làm nô lệ.Nàng đã cố gắng phản kháng nhưng không thể chống lại.Cơn ác mộng này khiến nàng nghẹt thở.
– Tiểu thư!
Ba nha hoàn còn lại lao tới cứu chủ.
– Hừ! Các ngươi cũng dám mạo phạm ta!
Cuồng Sư vung đao chém ba người thành hai đoạn.
– Sẽ không ai cứu được ngươi đâu! Ngoan ngoãn thần phục ta đi! A ha ha ha…
Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi nhắm mắt, bắt đầu thi triển pháp thuật.
Hắn muốn dùng sức mạnh thu phục Hồng Thường Tiên Tử.
Thân thể Hồng Thường Tiên Tử run lên khi cảm nhận được linh quang của Cuồng Sư đang đến gần.Nàng nhăn mặt, vẻ thống khổ, đau thương và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.Nước mắt từ từ lăn xuống.
Số phận của nàng quá khắc nghiệt, như một ngọn núi đè nặng lên đôi vai bé nhỏ.
Nhưng đúng lúc này, một ánh đao sáng như tuyết chợt lóe lên!
Trong không gian tối tăm, ánh lên một tia hy vọng!
Nhát đao bất ngờ khiến Hồng Thường Tiên Tử không kịp phản ứng.
Ánh đao làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Cuồng Sư trợn tròn mắt, kinh ngạc và sợ hãi.
Hắn vội vàng phòng thủ, nhưng nhát đao quá nhanh, quá bất ngờ.Ánh đao sắc bén, vô tình, cho thấy người ra tay lạnh lùng như băng tuyết, không cho hắn cơ hội phản kích.
Xoạt!
Đao xé gió, vẽ lên một đường lửa kinh diễm trong không gian, mang theo sát khí chết người.
Xoẹt!
Ngũ Hành Thiên Luân tự động bảo vệ chủ nhân, xoay tròn điên cuồng che chắn phía sau Cuồng Sư.
Nhưng nhát đao của Sở Vân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.Đao chém xuống Ngũ Hành Thiên Luân, dư lực chém trúng lưng Cuồng Sư, máu thịt bắn tung tóe.
– Aaaa…
Cuồng Sư đau đớn kêu thảm thiết.
Hắn như một con thú vương bị xúc phạm, lông dựng ngược, mắt đỏ ngầu.Dù bị thương nặng, hắn vẫn không lùi bước, xoay người vung Kim Long Thôn Nhật Đao chém tới, phát ra đao mang rực rỡ.
Đao mang kinh khủng, khiến không gian tối tăm rung chuyển.
Nhưng đao không trúng Sở Vân.
– Không trúng?
Cuồng Sư sững người, mọi chuyện lại vượt quá dự tính của hắn.
Thông thường, sau khi tấn công thành công, ý chí chiến đấu sẽ hưng phấn, lòng tin tăng cao, tiếp tục tấn công.Nhưng kẻ này sau khi đánh lén thành công lại lập tức rút lui.Tâm tính gì vậy?
Không kiêu ngạo, lạnh lùng như băng.Thậm chí, hắn đã tính toán cả phản ứng của mình.
Người này có tâm trí thật đáng sợ!
– Rốt cuộc hắn là ai?
Cuồng Sư nhăn mặt.Việc xoay người tấn công khiến vết thương của hắn nặng thêm.Hắn giận dữ gào thét.Trên Chư Tinh Quân Đảo, ai có thể làm hắn bị thương?
Xoạt!
Ánh đao lại xuất hiện.
Lần này, mục tiêu không phải là Cuồng Sư, mà là Ngũ Khí Cầm Nã Thủ.
Trong Túy Tuyết Đao ẩn chứa đạo pháp tàn khuyết: Hóa Hỏa, Hóa Lôi, Hóa Phong, Hóa Thủy, Hóa Ám, đều là những đạo pháp thượng đẳng.Ngũ Khí Cầm Nã Thủ bị chém trúng, hỏa khí và thủy khí lập tức tan vỡ, rồi toàn bộ bàn tay từ từ tan rã.
Hồng Thường Tiên Tử được giải thoát.
– Sở Vân?
Nàng dịu dàng gọi tên, nhìn chàng thiếu niên trước mặt, đôi mắt đẫm lệ tràn đầy vui mừng và kinh ngạc.
Sở Vân đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nàng, hai người từng hợp tác với nhau.
Lúc này, dù vóc dáng Sở Vân đã thay đổi, nàng vẫn nhận ra anh.
– Sở Vân? Ngươi là thiếu chủ Thư gia? Ngươi dám đả thương ta? Ngươi sẽ phải chết! Ta muốn băm ngươi thành trăm mảnh, cắt đầu ngươi giao cho Thư gia đảo chủ!
Cuồng Sư phẫn nộ khi thấy Sở Vân.Hắn lại bị một tên tiểu bối đánh trọng thương.
Thật là sỉ nhục!
Nỗi nhục này khiến hắn điên cuồng tấn công.Kim Long Thôn Nhật Đao rung lên, ánh đao như mặt trời chiếu rọi, kim quang bắn ra khắp nơi.Không gian tối tăm bỗng chốc tràn ngập ánh vàng, trong đó có một đốm vàng như chòm sao Thương Long, lúc ẩn lúc hiện.Đao phong sắc bén khiến da mặt Sở Vân đau rát.
– Sở Vân, chúng ta chạy mau!
Hồng Thường Tiên Tử liên tục hô lớn.
– Có ta ở đây, không cần sợ.
Đối mặt với đao mang cuồn cuộn, Sở Vân không hề sợ hãi, sắc mặt bình tĩnh, mắt hổ lóe sáng.
Tăng Quang Thiểm Thải Đại Long Văn!
Ầm!
Một trận quyết đấu kinh thiên động địa.Ánh đao sáng như tuyết như sông băng tan chảy, núi lở đất sập, đột nhiên bùng nổ.Đầu rồng há miệng gầm lớn, lao tới kim quang bao phủ khắp trời.
Ầm!
