Đang phát: Chương 506
Tù Phong lâu vẫn duy trì sự yên tĩnh, mặc dù có tiếng động thì cũng chỉ là tiếng rên rỉ của đám tù nhân.
Tiếng rên rỉ của đám tù nhân thường rất ngắn, khai hết mọi việc thì thôi, cứng đầu không khai sẽ bị luyện hóa thành khí linh.
Hôm nay khác thường, tù phạm lần này có vẻ rất lì lợm, rên rỉ nửa canh giờ vẫn chưa thấy dừng.
Tù phạm tu vi cao, kêu rên mãi mà cuống họng cũng không khàn.
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
Lục Dương, Bất Hủ tiên tử và đại sư tỷ đều bất lực nhìn quốc sư vẫn còn đang rên rỉ.
Đại sư tỷ còn phải bố trí một bộ cách âm trận pháp, để hắn ta kêu rên bên trong, khỏi ảnh hưởng đến bên ngoài.
Thế là trong nháy mắt liền yên tĩnh.
Lục Dương lắc đầu, rất tiếc nuối, hắn vất vả lắm mới bắt được nhân vật quan trọng của Đại Ngu, không ngờ đối phương lại khó chơi như vậy, thà chịu nguyền rủa cũng không khai nửa lời.
Vân Chí đã thử nhiều cách giải trừ nguyền rủa, nhưng đều không phù hợp với quốc sư.
Giải trừ một loại trong bảy khó tám khổ thì Vân Chỉ dùng chút pháp thuật là xong, nhưng trên người quốc sư này không phải một loại, mà là toàn bộ bảy khó tám khổ, cộng thêm việc tu vi không thể tiến thêm, sau khi chết thì hồn phi phách tán.
Đây là đại nguyền rủa chưa từng có, dù là quốc sư nắm giữ Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu cũng không giải được.
“Hay là tiên tử cho hắn một viên đạo quả hình thức ban đầu, để hắn tự bạo gần trăm lần rồi giải trừ nguyền rủa, sau đó thu hồi lại đạo quả hình thức ban đầu?”
Người sở hữu đạo quả hoàn chỉnh có quyền khống chế tuyệt đối đạo quả hình thức ban đầu, có thể tùy ý tặng cho hoặc thu hồi.
Bất Hủ tiên tử lắc đầu, bác bỏ đề nghị của Lục Dương: “Không được, trong cơ thể hắn đã có một viên đạo quả hình thức ban đầu, một người không thể đồng thời có hai cái đạo quả hình thức ban đầu.”
“Hơn nữa, dù trong cơ thể hắn không có Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu, ta cũng không cho được.”
“Đạo quả hình thức ban đầu đâu phải quần áo, muốn mặc thì mặc, không muốn thì cởi.”
“Đạo quả hình thức ban đầu đại diện cho quy tắc, cái tên ngốc này hoàn toàn không biết gì về Bất Hủ Đạo Quả hình thức ban đầu của ta, cho hắn ngay thì linh hồn hắn không chịu nổi, điều kiện tiên quyết là hắn phải có hiểu biết nhất định về quy tắc này, nếu không sẽ hồn phi phách tán.”
Quốc sư nhiều lần biểu hiện khiến Bất Hủ tiên tử nghi ngờ đầu óc hắn có vấn đề, sợ là bị Bán Tiên nhập vào.
“Tiên tử chờ chút, vậy nếu ta hiểu rõ về Bất Hủ Đạo Quả thì người có thể cho ta Bất Hủ Đạo Quả hình thức ban đầu không?” Lục Dương nhớ tới Bất Hủ tiên tử suốt ngày đòi nhét cho hắn một viên Bất Hủ Đạo Quả hình thức ban đầu.
Bất Hủ tiên tử kinh ngạc nhìn Lục Dương: “Nhị đương gia, ngươi đang nói gì vậy, dưới sự dạy dỗ và thay đổi lâu dài của ta, trình độ lý giải Bất Hủ Đạo Quả của ngươi vượt xa Tam đương gia.”
Lục Dương: “…”
Chuyện khi nào vậy, sao ta không biết?
“Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta để ngươi làm Nhị đương gia chỉ vì ngươi có quan hệ tốt với ta sao, sao có thể, ta công bằng lắm, xếp hạng Bất Hủ nhất mạch dựa vào thực lực!”
Tam đương gia nghe được cơ hội thăng tiến, vội vàng tiến lên: “Đại đương gia yên tâm, ta nhất định dốc lòng tham ngộ Bất Hủ Đạo Quả, tranh thủ lên làm Nhị đương gia!”
Bất Hủ tiên tử liếc nhìn Tam đương gia một cách ghét bỏ, không nhịn được nói: “Đi đi đi, ngươi xem náo nhiệt gì, nếu ngươi dám làm Nhị đương gia thì ta tước đoạt đạo quả hình thức ban đầu của ngươi.”
Tam đương gia hâm mộ nhìn Lục Dương, xám xịt rời đi.
“Quốc vận chi lực có thể giải nguyền rủa không?” Lục Dương nhớ tới Thánh Tử Mạnh Cảnh Chu của bản giáo bị gian nhân hãm hại, mắc nguyền rủa, không thể tiếp xúc nữ tử, cuối cùng dựa vào quốc vận chi lực để giải.
Đại sư tỷ gật đầu: “Có thể.”
“Vậy cứ làm thế.”
Nàng ngoắc ngón trỏ, quốc sư từ chỗ lăn lộn đau đớn trên mặt đất biến thành bay lơ lửng giữa không trung.
“Ta đi một chuyến Hoàng cung, người ở Tù Phong chờ ta.”
Đã sử dụng quốc vận chi lực thì tìm kiếm theo nguồn gốc quốc vận chi lực sẽ thuận tiện nhất.
Đại sư tỷ để lại câu nói này rồi đứng dậy chạy tới Hoàng cung.
Phạm nhân bị giam trong Tù Phong đều là hạng người cùng hung cực ác, nhát gan chỉ đứng ở đây thôi cũng đã run rẩy cả chân.
Lục Dương thì không thấy sợ hãi gì, người mới và người cũ ở Tù Phong đều biết hắn.
Người mới là do hắn bắt vào, người cũ là chứng kiến Lục Dương bắt người mới vào.
Nói về sợ hãi thì phải là phạm nhân trong Tù Phong sợ Lục Dương mới đúng.
Các phạm nhân khẽ bàn luận, sợ Lục Dương nghe thấy.
Các phạm nhân chỉ còn lại linh hồn, pháp lực và thần thức đều bị phong ấn, muốn nghị luận mà không bị Lục Dương phát hiện thì phải có phương pháp riêng.
Nhà tù Tù Phong được luyện chế bằng tình luyện khoáng thạch, chuyên dùng để phong ấn linh hồn, không thể phá hủy.
Các phạm nhân sẽ nói chuyện vào hàng rào sắt, truyền âm qua chấn động của hàng rào sắt, rồi dùng sự nhạy cảm của linh hồn để cảm nhận.
“Ông trời của tôi, trận chiến vừa rồi các ngươi thấy chưa, cường giả cấp Bán Tiên đó, ra tay với Lục Dương mà Lục Dương không thèm trả tay, nói ngã là ngã.”
“Đây gọi là Lục Dương thâm bất khả trắc đó, nhìn thì có vẻ chỉ có Kim Đan kỳ, nhưng thực lực thật sự chắc chắn không chỉ có thế.”
“Các ngươi phát hiện chưa, từ khi cái tên Lục Dương này gia nhập Vấn Đạo tông, người trong Tù Phong chúng ta càng ngày càng nhiều, ban đầu còn chỉ có Hợp Thể kỳ, sau đó là Độ Kiếp kỳ, bây giờ đến cả Bán Tiên cũng bị bắt vào, đây là chuyện mà Kim Đan kỳ có thể làm được sao?”
“Đời này ta chưa từng thấy Bán Tiên, không ngờ lại gặp ở đây.”
“Đây chính là đại thế chi tranh sao, mạnh như Bán Tiên cũng phải biến thành tù nhân.”
Các phạm nhân càng thảo luận càng thấy kinh hãi, cảm thấy Lục Dương thâm bất khả trắc, tuyệt đối không thể đắc tội.
Lục Dương không biết đám phạm nhân cùng hung cực ác này đang bàn luận gì, hắn tranh thủ lúc đại sư tỷ không có ở đây để tiếp tục thảo luận chủ đề cấp cao với Bất Hủ tiên tử:
“Tiên tử, nếu tiên nhân muốn tiến thêm một bước thì cần chặt đứt nhân quả, vậy cái loại Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu của quốc sư kia chẳng phải là rất có ưu thế sao?”
“Không phải tiên nhân muốn tiến thêm một bước thì cần chặt đứt nhân quả, mà là Ứng Thiên Tiên bọn họ cảm thấy muốn tiến thêm một bước thì cần chặt đứt nhân quả.” Bất Hủ tiên tử nhấn mạnh.
“Được, Ứng Thiên Tiên bọn họ cảm thấy như vậy, cái tên quốc sư kia kết xuất Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu, tiến thêm một bước, kết xuất Nhân Quả Đạo Quả, chẳng phải là có thể tùy ý chặt đứt nhân quả, trở thành tồn tại trên cả tiên nhân rồi sao?”
Bất Hủ tiên tử lắc đầu: “Không đơn giản như vậy, vào khoảnh khắc quốc sư ngưng ra Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu, bản thân hắn đã sinh ra hàng tỉ mối liên hệ với khái niệm nhân quả, kết xuất Nhân Quả Đạo Quả càng khiến hắn kết hợp chặt chẽ với khái niệm nhân quả, hòa làm một thể.”
“Đã hòa làm một thể với khái niệm nhân quả thì làm sao chặt đứt nhân quả?”
“Chắc hắn nghe lỏm được ở đâu đó rằng tiên nhân rất coi trọng nhân quả, nên mới nghĩ cách ngưng ra Nhân Quả Đạo Quả hình thức ban đầu, thật không biết đây là đi vào con đường sai lầm, là sai lầm cấp thấp nhất.”
“Thành tựu tiên nhân không có đường tắt, đầu cơ trục lợi là không thể.”
“Nói đi cũng phải nói lại, mặc dù phía trên tiên nhân có lẽ thực sự có cảnh giới, nhưng cả năm người chúng ta ai cũng không để trong lòng.”
“Vì sao?”
“Bởi vì không cần thiết, chúng ta đều thành tiên, thọ nguyên vô hạn, không ai có thể địch lại, sống rất tốt, việc gì phải truy cầu cảnh giới cao hơn?”
Lục Dương cảm thấy tiên tử nói rất có lý.
