Đang phát: Chương 505
Hàn Lập nhận nhẫn, không chút do dự đeo ngay vào ngón tay.
Lão giả khẽ gật đầu, “Được, ngươi có thể vào thành.Mỗi ngày ngươi có nửa ngày tự do, thời gian còn lại toàn thành giới nghiêm.Đại chiến nổ ra, nhẫn này sẽ báo tin cho ngươi! Cứ ở động phủ chờ lệnh.” Dứt lời, lão giả khép hờ mắt, không nói thêm gì.
Hàn Lập liếc nhìn lão giả, rồi bước thẳng vào Thiên Tinh Thành.
Vừa qua cổng thành, đường phố vắng tanh, họa hoằn lắm mới thấy một vài tu sĩ lướt qua trên không.Dường như ai nấy đều trốn trong nhà, cảnh tượng thật tiêu điều.
Hàn Lập mặt không đổi sắc, nhưng thầm tặc lưỡi.Xem ra thành đã giới nghiêm thật rồi! May mà hắn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ ở Nam Minh Đảo, nếu không thì giờ đã đau đầu rồi.
Khẽ cười, Hàn Lập hóa thành một đạo hồng quang, bay thẳng về động phủ trên Thánh Sơn.
Lướt qua phường thị gần Thánh Sơn, hắn thoáng nhìn xuống.Quả nhiên, các cửa hàng đều đóng im ỉm, không một bóng người.Lắc đầu, Hàn Lập tiếp tục bay lên tầng ba mươi chín.
Vừa vào khu vực Thánh Sơn, Hàn Lập đã cảm thấy sự phòng bị nghiêm ngặt hơn hẳn.Vô số thần thức quét qua, nhưng khi chạm vào chiếc nhẫn vàng trên tay hắn thì tự động rút lui, không ai ra mặt hỏi han.Điều này khiến Hàn Lập hơi nhíu mày, bởi trong đó có cả thần thức của tu sĩ Kết Đan hậu kỳ!
Hàn Lập vờ như không biết, một mạch bay thẳng đến động phủ của mình.
Cấm chế bên ngoài động phủ vẫn nguyên vẹn như lúc hắn rời đi.Nhưng Hàn Lập dừng lại, ngơ ngác nhìn một hồi rồi thở dài.Chuyến đi này kéo dài hơn dự tính, lại còn vào sinh ra tử, tính ra hắn đã rời khỏi động phủ gần trăm năm.Điều này khiến hắn không khỏi cảm khái.
Hắn dùng lệnh bài mở cấm chế, lặng lẽ bước vào.
Bên trong, mọi thứ vẫn y nguyên.Hàn Lập vội đến trùng thất xem qua, thấy lũ Phệ Kim Trùng vẫn bình an vô sự thì mới yên lòng.Hắn lập tức dùng túi linh thú thu hết lũ trùng vào, rồi đến dược viên hái sạch linh dược bỏ vào túi trữ vật.
Xong xuôi, Hàn Lập thở phào, chậm rãi vào phòng ngủ, ngả lưng xuống giường bắt đầu tính toán kế hoạch.
Giết một tu sĩ Nghịch Tinh Minh ngang cấp để có thể dùng truyền tống trận đến Ngoại Tinh Hải, điều kiện này không khó.Nhưng Hàn Lập lo rằng trước khi đại chiến bắt đầu, Tinh Cung đã biết tin về Hư Thiên Đỉnh trên người hắn.Dù sao, hắn cũng không biết mấy lão quái khi nào rời khỏi Hư Thiên Điện.Nếu bọn chúng tiết lộ tin tức, hắn sẽ rơi vào tử lộ.
Ngoài ra, hắn còn một mối lo khác.Dù khả năng không lớn, nhưng hắn sợ rằng dù đạt được điều kiện kia, Tinh Cung vẫn sẽ giở trò, thêm điều kiện khác.Đến lúc đó, hắn chỉ còn nước trơ mắt nhìn mà thôi.Ai đời đám tu sĩ cỏn con như hắn dám bắt ép bọn lão quái phải giữ lời?
Bởi vậy, dù ngoài mặt hắn đồng ý điều kiện của Tinh Cung, nhưng thực chất hắn không định ngoan ngoãn chờ đợi.Hắn sẽ dò xét tình hình quanh khu vực truyền tống trận, xem có thể lén lút truyền tống đi không.Nếu có cơ hội, hắn sẽ chuồn ngay.
Như vậy là đắc tội với Tinh Cung, nhưng dù sao sớm muộn gì hắn cũng bị đám lão quái Nguyên Anh truy lùng, hắn cũng chẳng quan tâm lắm.
Hàn Lập cứ thế mơ màng thiếp đi.Trải qua bao nhiêu biến cố, cả thân và tâm hắn đều mệt mỏi rã rời.
Hôm sau, Hàn Lập tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái.Trời đã sáng rõ, hắn chậm rãi ra khỏi động phủ, bay lên không trung nhìn quanh.Tuy tu sĩ ít hơn bình thường, nhưng so với hôm qua lúc hắn vào thành thì đã đông đúc hơn.Xem ra đây là thời gian tự do hoạt động.
Hàn Lập không chần chừ, bay một vòng quanh khu vực của mình, thấy không ai giám thị hay chú ý thì lập tức bay lên tầng năm mươi.
Trên đường đi, ngoài việc đề phòng thì không có gì đặc biệt.Chẳng mấy chốc, Hàn Lập đã đến Tinh Không Điện, nơi đặt truyền tống trận.Hắn không dừng lại, chỉ lướt qua như một người đi đường, nhưng thần thức đã lặng lẽ xâm nhập vào bên trong.
Ban đầu rất thuận lợi, thần thức dễ dàng thâm nhập vào hầu hết khu vực bên ngoài điện.Nhưng khi đến gần bên trong điện, một lớp cấm chế màu vàng xanh đột ngột xuất hiện.May mà Hàn Lập không manh động, vội vàng rút thần thức về, sắc mặt trầm xuống.
Tuy cấm chế có lẽ không ngăn được thần thức của hắn nếu cố xông vào, nhưng chắc chắn sẽ kinh động đến những tu sĩ bên trong.Hàn Lập không dại gì làm chuyện ngu ngốc như vậy.
Trên không trung, lông mày hắn nhíu lại.Do có cấm chế nên hắn không biết có bao nhiêu tu sĩ canh giữ bên trong, tu vi thế nào.Nhưng chắc chắn không có tu sĩ Nguyên Anh.Nhiều lắm thì chỉ có Kết Đan trung kỳ hoặc hậu kỳ! So với tầm quan trọng thì Tinh Không Điện này không đáng để Tinh Cung cử cao thủ đến canh giữ.
Hàn Lập bay ra xa một đoạn rồi đổi hướng, bay về.Sau khi thăm dò Tinh Không Điện, Hàn Lập vẫn có chút không cam lòng, lại thả thần thức ra, tìm kiếm sơ hở của cấm chế.Nhưng chưa kịp phát hiện gì, một giọng nói thô lỗ đột nhiên vang lên bên tai hắn.
“Trương đạo hữu, tình hình thế nào? Tên canh giữ truyền tống trận nói sao, ba ngàn linh thạch một người mà cũng không được à? Đây là giá cao nhất mà chúng ta có thể trả rồi.”
Nghe vậy, Hàn Lập giật mình, rồi khẽ động lòng.Hắn nhìn về phía xa, thấy hai bóng người, tốc độ độn quang bỗng chậm lại.
Hai tu sĩ này, một người trung niên mặt đen, một người cao gầy.Tu vi cả hai đều là Trúc Cơ trung kỳ.Vừa rồi là trung niên mặt đen lo lắng hỏi người kia.Hai người có vẻ cẩn trọng, còn dùng cả ám ngữ, nhưng với thần thức cường đại của Hàn Lập thì nghe rõ mồn một.
“Suỵt! Cẩn thận chút, truyền âm mà nói.” Hán tử cao gầy lo lắng liếc nhìn xung quanh.Nhưng Hàn Lập đã cực kỳ tinh nhạy, lập tức ẩn thân, thu liễm khí tức nên không bị phát hiện.Đồng thời, hắn thu hết thần thức đang tỏa ra xung quanh, tập trung vào hai người, chuẩn bị nghe lén.
Chỉ có Hàn Lập với thần thức hơn hẳn hai người mới có thể làm được điều này một cách thần không biết quỷ không hay.Nếu không, dù có tu vi Kết Đan kỳ cũng phải dùng đến vài loại bí thuật đỉnh cấp hiếm thấy mới nghe lén được.
“Tuy ta có quen biết với hắn, nhưng tự ý đưa người đến Ngoại Tinh Hải cũng khá nguy hiểm.Hắn bảo, trừ phi năm ngàn linh thạch một người, nếu không thì đừng hòng.Đấy là còn do chúng ta chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chẳng có trọng lượng gì với Tinh Cung.Nếu là Kết Đan kỳ, dù có nhiều linh thạch hơn nữa, hắn cũng không dám đâu.” Hán tử cao gầy cười khổ, bất đắc dĩ truyền âm.
“Năm ngàn! Hắn định vặt lông chúng ta à? Chúng ta chỉ là tán tu Trúc Cơ, đào đâu ra nhiều linh thạch thế?” Trung niên mặt đen gầm nhẹ, nhưng vẫn truyền âm.
“Nhưng ở lại đây còn nguy hiểm hơn.Tán tu chúng ta có thể bị cuốn vào đại kiếp bất cứ lúc nào.Đến lúc đó mất mạng thì linh thạch có tác dụng gì? Ta nghe ngóng rồi, Tinh Cung và Nghịch Tinh Minh thực lực ngang nhau, đại chiến có thể kéo dài mấy năm, thậm chí cả chục năm.Ta không muốn ngày nào cũng phải lo lắng trốn chui trốn nhủi.Còn về linh thạch, chắc chúng ta còn chút tài liệu quý giá, miễn cưỡng cũng đổi được.Lúc đó người kia còn nể mặt ta.” Hán tử cao gầy thở dài, khuyên nhủ.
“Không được! Chẳng lẽ vì truyền tống đến Ngoại Tinh Hải mà chúng ta phải tán gia bại sản à? Ta không đời nào chịu!” Trung niên mặt đen lắc đầu nguầy nguậy, có vẻ không muốn làm nữa.
“Thôi được, để ta hỏi ý kiến những người khác xem sao.” Hán tử cao gầy có vẻ cũng khổ não, có chút không cam lòng nói.
