Chương 504 Tuyệt thế song thần, quyết chiến trên cao mười dặm

🎧 Đang phát: Chương 504

Ngay khi đại quân Thiên Đấu ùa ra khỏi doanh trại, chuẩn bị huyết chiến với quân Võ Hồn, thì Đường Tam cùng đồng bọn từ trên trời giáng xuống như thần binh.
Sau khi đánh bại Thiên Nhận Tuyết, hắn chỉ mất vài canh giờ giúp đồng đội hấp thụ hồn hoàn, rồi chớp nhoáng rời đảo Tử Trân Châu, cấp tốc trở về chiến trường.Còn Thiên Nhận Tuyết, vì trọng thương sau trận chiến với Đường Tam, phải tạm dừng dưỡng thương ở hậu phương Gia Lăng Quan, nghiệt duyên run rủi thế nào, lại cùng lúc xuất hiện với Đường Tam trên chiến trường khốc liệt này.
Hải Thần lực của Đường Tam bỗng bừng lên trên đầu quân Thiên Đấu, Thiên Nhận Tuyết nhìn thấy, lòng trĩu nặng, tay siết chặt.Ngược lại, phía Thiên Đấu đế quốc bùng nổ một niềm hân hoan tột độ.
Tuyết Băng, ngồi trên lưng chiến mã, thấy Đường Tam và Lục Quái trở về, mừng đến suýt ngất.Hắn đã bao lần cầu khẩn Đường Tam kịp thời trở lại.Nay điều ước đã thành sự thật, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc khôn tả, cuồng nhiệt rút Thiên Tử Kiếm, ngửa mặt lên trời gào to:
– Hải Thần giáng thế! Lam Hạo Vương vạn tuế!
Tiếng thét vang vọng như sấm động, đánh thức đại quân Thiên Đấu còn đang ngơ ngác trước sự xuất hiện của Đường Tam.Có lẽ họ còn choáng ngợp trước bộ Hải Thần Thần Trang rực rỡ, nhưng Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam thì không thể nào giả được.Nhìn Đường Tam giơ cao Tam Xoa Kích, toàn thân tỏa hào quang chói lọi hơn bao giờ hết, Hải Thần Thần Trang phóng xuất khí tức áp đảo, mắt binh lính Thiên Đấu đế quốc rực lửa cuồng nhiệt.Họ có thể không hiểu vì sao bệ hạ lại gọi Lam Hạo Vương là Hải Thần, nhưng họ tin chắc, có Lam Hạo Vương dẫn dắt, họ nhất định sẽ đánh tan quân Võ Hồn.
Tuyết Băng hô “vạn tuế” hai tiếng, ngầm khẳng định Đường Tam sẽ ngồi lên vị trí cao hơn cả hắn! Điều này hoàn toàn hợp lẽ.Sự xuất hiện của Đường Tam như điềm báo chặn đứng cơn sóng dữ.Có hắn, trăm vạn hùng binh Thiên Đấu có chỗ dựa vững chắc, có hắn, trận chiến này không còn là tự sát, mà là cơ hội tuyệt vời để giết địch.
Đường Hạo phấn khích giơ cao tay, nhìn con trai trên không trung, lòng tràn ngập tự hào và kiêu hãnh.Thần! Con trai ông cuối cùng đã hoàn thành Hải Thần truyền thừa, kịp thời trở về vào thời khắc then chốt.
Đại Sư còn hưng phấn hơn cả Đường Hạo.Đường Tam là do một tay ông bồi dưỡng, toàn bộ sở học đều truyền thụ cho Đường Tam.Giờ đây, chứng kiến Đường Tam đột phá gông xiềng, xuất hiện trên không với thần lực vô song, trong lòng Đại Sư trăm mối cảm xúc ngổn ngang, gào thét điên cuồng.”Phụ thân, gia gia, nếu người còn sống thì tốt biết bao! Ngọc Tiểu Cương ta không phải phế nhân, ta không làm Lam Điện Bá Vương Long gia tộc mất mặt! Dù ta có võ hồn phế bỏ, ta vẫn dạy dỗ nên một vị thần! Một vị thần a!”
Dù đứng ngoài chiến trường, nước mắt kích động của Đại Sư vẫn tuôn rơi như suối.Ông đã chờ đợi ngày này quá lâu, hôm nay cuối cùng đã đến, lại đến vào thời khắc quan trọng nhất.Ông không thể kìm nén sự kích động trong lòng.Cả cuộc đời ông là một bi kịch, nhưng ông đã kiên trì chờ đợi đến ngày hôm nay.Chứng kiến Đường Tam đạt tới thần cấp, mọi khổ đau trong lòng Đại Sư tan biến hết.Bồi dưỡng được một đệ tử như Đường Tam là niềm kiêu hãnh lớn nhất cuộc đời ông.
– Hải… Thần… vạn… tuế! Lam… Hạo… Vương… vạn… tuế!
Đường gia quân, dưới sự dẫn dắt của tứ đại Đường chủ, hô vang theo Tuyết Băng.Ngay sau đó, tiếng phượng gáy kinh thiên động địa vang lên từ trong đại quân Thiên Đấu, mang theo khí thế kinh hoàng, khiến sáu đại cung phụng trên đầu tường Gia Lăng Quan đồng loạt biến sắc.
Trận chiến còn chưa bắt đầu, khí thế hai bên đã khác biệt một trời một vực.Dù là đỉnh cấp cường giả, trước tình cảnh này cũng phải chột dạ.Dù sao, sức người có hạn, dù là Phong Hào Đấu La cũng không dám khẳng định có thể toàn thân rút lui giữa vòng vây trăm vạn đại quân.Nhưng Gia Lăng Quan là chốt chặn quan trọng nhất của Võ Hồn đế quốc, sao họ có thể lùi bước? Vốn dĩ, sáu đại cung phụng thấy Thiên Nhận Tuyết trở về, lòng tràn đầy tin tưởng chiến thắng.Nhưng hôm nay, họ không chỉ thấy trăm vạn hùng binh Thiên Đấu khí thế ngút trời, mà còn có Đường Tam lơ lửng trên không, toàn thân tỏa ra khí tức khiến họ run sợ.Một tháng không gặp, Kim Ngạc Đấu La cảm thấy Đường Tam đã hoàn toàn khác trước.Một tháng trước, Kim Ngạc Đấu La đối diện Đường Tam chỉ cảm thấy kinh ngạc.Hắn không hiểu, vì sao Bỉ Bỉ Đông lại thua dưới tay một thanh niên chưa đến chín mươi lăm cấp Phong Hào Đấu La, nhất là khi Đường Tam giao chiến với hắn trong tình trạng hao tổn hơn nửa thực lực.
Nhưng hôm nay, gặp lại Đường Tam sau một tháng, cảm giác của Kim Ngạc Đấu La đã biến thành kinh hãi.Đường Tam mang đến cho hắn cảm giác sâu không lường được, giống như Thiên Nhận Tuyết, có khí tức cường đại vô biên bao trùm cả trăm vạn đại quân Thiên Đấu.Như hổ thêm cánh, hơn nữa, sự xuất hiện của hắn đã đẩy sĩ khí toàn quân Thiên Đấu lên một tầng cao mới.Khí thế áp bức đến nỗi Gia Lăng Quan dường như muốn lung lay đổ sụp.
– Tiểu thư, hắn…
Kim Ngạc Đấu La thận trọng hỏi.
Sắc mặt Thiên Nhận Tuyết đã bình tĩnh lại, dù biết trước sẽ gặp lại Đường Tam trên chiến trường, nhưng khi hắn thật sự xuất hiện trước mặt, lòng nàng không thể nào yên.
– Ngươi nhìn không sai.Đường Tam đã hoàn thành truyền thừa thần vị.Ta đến chậm là vì mải truy sát hắn, nhưng đáng tiếc không thành công, vẫn để hắn hoàn thành.Hắn được truyền thừa sức mạnh của Hải Thần.Nhị cung phụng, truyền lệnh của ta! Rút quân về thành, đóng chặt cửa lại, đồng thời triệu tập tất cả hồn sư trong đế quốc lên đầu tường.Cố thủ Gia Lăng Quan, tuyệt đối không để quân Thiên Đấu vượt qua một bước!
Không đợi nhị cung phụng mở miệng, tam cung phụng vội nói:
– Tiểu thư, lúc này rút quân e là không thích hợp.Sĩ khí quân ta đang thấp, nếu không đánh trước, trận này sao đánh đây?
Thiên Nhận Tuyết hừ lạnh một tiếng, tam cung phụng cảm thấy lòng căng thẳng, tim như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, lùi lại hai bước, sắc mặt tái mét.
– Không rút quân? Ngươi có biện pháp gì tốt hơn sao? Đối mặt với trăm vạn hùng binh Thiên Đấu, các vị cung phụng có nắm chắc chỉ huy quân đội bằng sáu phần mười đối phương, chống lại cuộc tấn công trực diện trên chiến trường hay không? Chỉ có cố thủ Gia Lăng Quan, chúng ta mới có cơ hội.Còn Đường Tam ở đó, tấn công hay phòng thủ trên chiến trường đều phải dựa vào năng lực của các ngươi thôi.
Nhị cung phụng Kim Ngạc Đấu La hít sâu một hơi, xác định tiểu thư nói đúng.Chỉ có dựa vào sự kiên cố của Gia Lăng Quan, mới có thể chống lại cuộc tấn công của trăm vạn đại quân Thiên Đấu.
Kim Ngạc Đấu La ra lệnh, nhân lúc quân Thiên Đấu chưa áp sát, lập tức rút quân, kéo cầu treo, toàn lực phòng thủ.Rồi hắn nói với Thiên Nhận Tuyết:
– Tiểu thư, xin ngài cứ yên tâm đối phó với Đường Tam, bên trong giao lại cho chúng ta.Thắng bại cuối cùng phải trông vào ngài!
Thiên Nhận Tuyết và Kim Ngạc Đấu La nhìn nhau, thầm thở dài.Nàng hiểu rõ ý của Kim Ngạc Đấu La, lực lượng hai bên, thêm vào một cường giả thần cấp, kết quả sẽ khác biệt hoàn toàn.Dù là một vị thần bị thương, cũng có thể xoay chuyển cục diện trong nháy mắt.Nhưng muốn chiến thắng Đường Tam còn khó hơn lên trời, e rằng tối đa chỉ có thể lưỡng bại câu thương.
Đương nhiên nàng sẽ không nói ra ý nghĩ đó, khí thế vốn yếu của Võ Hồn đế quốc sẽ không chịu nổi thêm một đòn.
Thiên Nhận Tuyết nhẹ nhàng bay lên, ánh sáng vàng rực rỡ bỗng bùng nổ từ trên người nàng, theo thần niệm lan tỏa, gần như trong nháy mắt đã bao phủ nửa bầu trời.Sáu cánh vàng chói lọi xòe ra sau lưng, nàng cao giọng hét lớn:
– Thiên… Nhận… Tuyết… ở… đây!
Năm chữ giản đơn, nhưng từ miệng Thiên Nhận Tuyết thốt ra lại mang theo Thiên Sứ thần lực ngập tràn.Chỉ bằng năm chữ này, nàng đã đè bẹp tiếng hô hào hưng phấn của trăm vạn đại quân Thiên Đấu.
Một cảnh tượng kỳ diệu xuất hiện trước Gia Lăng Quan.Trên bầu trời, một nửa là vàng, một nửa là lam ngọc trong suốt, mỗi bên chiếm một nửa.
Khí tức của thần quá vĩ đại, được Thiên Nhận Tuyết dùng thần lực bao phủ Gia Lăng Quan.Trước khí thế hùng mạnh này, quân phòng thủ tắm mình trong đó, nhất thời bùng nổ niềm tin và sự kính trọng.Họ cảm thấy Gia Lăng Quan mà họ đang bảo vệ như tường đồng vách sắt, là siêu cấp thành lũy bất khả xâm phạm! Trong Thiên Sứ thần lực tràn đầy sự ấm áp, chiến ý của họ trỗi dậy, máu sôi sục.Dù mười lăm vạn quân đang nhanh chóng rút vào Gia Lăng Quan, cũng không ảnh hưởng đến khí thế đang dần tăng lên.
Bên kia, thân thể Đường Tam tỏa ánh sáng lam đậm, dưới Hải Thần thần lực bao phủ như một cái ***g.Các tướng sĩ Thiên Đấu đế quốc cảm thấy như đang trong một trận cuồng phong bão táp.Tường thành Gia Lăng Quan phía xa như đổ nát tan hoang, không thể nào ngăn cản cuộc tấn công như thác lũ của họ.
Thiên Sứ thần lực, khiến tinh thần và khí thế của quân phòng thủ Võ Hồn đế quốc trở thành lá chắn vững chắc.
Hải Thần thần lực, khiến tinh thần khí thế của đại quân Thiên Đấu đế quốc trở thành mũi giáo sắc bén.
Chiến đấu chưa bắt đầu, cường giả mạnh nhất hai bên đã bắt đầu ảnh hưởng đến toàn bộ chiến trường.Chỉ có lực lượng lĩnh vực thần cấp mới có thể mượn thần niệm lan tỏa sức ảnh hưởng rộng lớn như vậy.Và cũng chỉ có lực lượng thần cấp mới có thể thật sự trở thành người chỉ huy của đại quân.
Ầm… Ầm… Ầm…
Đại quân Thiên Đấu đế quốc tiến lên từng bước.Mỗi bước tiến, ánh sáng lam đậm trên không cũng tiến theo một phân, trước sau vẫn bao trùm trên đầu, bảo vệ họ tấn công.
Ánh sáng vàng trên không, dưới sự ép sát của ánh sáng lam, không thể không lùi lại một chút.
Thân thể Thiên Nhận Tuyết khẽ run lên giữa không trung, nhìn Đường Tam đang tỏa ánh sáng lam rọi khắp.Ánh mắt nàng sắc bén như kiếm.Nàng biết, trải qua mấy ngày qua, Đường Tam đã tiến thêm một bước trong việc khống chế Hải Thần thần lực.Bằng vào việc thành thần, hắn đã giỏi hơn trước kia về mọi mặt.Sau khi kế thừa thần vị, trong tình huống hai bên đều là thần, hắn vẫn có thể áp chế nàng.Dù Thiên Nhận Tuyết đã dốc toàn lực, nàng vẫn không thể ngăn cản lĩnh vực của Đường Tam ép tới, dẫn dắt đại quân Thiên Đấu không ngừng tiến lên.Trừ khi nàng quyết định lui lại, nếu không, phạm vi bao phủ của Thiên Sứ lĩnh vực sẽ không ngừng bị ép bức.Binh sĩ bình thường không hiểu thần lực mạnh hay yếu.
Một bên Gia Lăng Quan xuất hiện ánh sáng vàng, đương nhiên khiến tướng sĩ Thiên Đấu cảm thấy giật mình.Mức độ ánh sáng lam mà Đường Tam phóng xuất ra cũng không hề thua kém.
Họ có thể không hiểu thần lực, nhưng họ có thể thấy ai mạnh hơn.Thấy Đường Tam không ngừng áp bức kim quang của đối phương phải lui về, đối phương không có cách nào chống trả, rõ ràng Đường Tam đã chiếm thượng phong.Trong tình huống này, khí thế đại quân Thiên Đấu nhất thời tăng lên vô cùng mạnh mẽ, không ngừng hô vang:
– Hải Thần Lam Hạo Vương!
Hải Thần trước kia, dựa vào tín ngưỡng của sinh vật biển mà thành thần.Lúc này, Đường Tam nhận được tín ngưỡng tuy không nhiều như sinh vật biển, nhưng hắn, với vai trò Hải Thần, dưới tác dụng tín ngưỡng của trăm vạn đại quân gần như phát cuồng, thần niệm nhất thời tăng lên mạnh nhất từ trước đến nay, cảm thấy áp chế được Thiên Nhận Tuyết.
Thiên Sứ Thần Trang rực rỡ đối đầu với màu lam đậm của Hải Thần Thần Trang.Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết đã sớm trở thành tâm điểm của trận chiến.Đối diện với áp lực từ Đường Tam, Thiên Nhận Tuyết không nhịn được rút Thiên Sứ Thánh Kiếm.Thánh Kiếm giơ cao đầy kiêu hãnh, toàn thân xuất ra thần lực.Một đạo ánh sáng vàng từ hướng mặt trời chiếu vào nàng, thành ánh sáng chói mắt khiến bước tiến của đại quân Thiên Đấu chậm lại, Hải Thần lĩnh vực của Đường Tam cũng ngưng lại vì sức cản tăng lên gấp đôi.
Nhưng khóe miệng Đường Tam vẫn nở nụ cười nhàn nhạt.Trong tình huống thần niệm lĩnh vực đối đầu, bên nào ra chiêu trước, chứng tỏ thực lực không đủ.Sự áp đảo toàn diện khiến mầm mống thất bại nảy sinh trong lòng Thiên Nhận Tuyết.
Trên đường trở về, Đường Tam đã suy nghĩ kỹ lưỡng các thủ đoạn mà Thiên Nhận Tuyết sẽ sử dụng trong trận chiến thứ hai, và đã chuẩn bị sẵn cách đối phó.Muốn lưỡng bại câu thương đâu dễ như vậy?
Như đã hẹn trước, khi toàn thân Thiên Nhận Tuyết được Thái Dương chân hỏa bao phủ, biến thành màu vàng đỏ, thì cùng lúc đó, Đường Tam cũng giơ Hải Thần Tam Xoa Kích lên.Màu vàng và lam trong nháy mắt thu vào cơ thể hắn, hóa thành hai đạo hào quang mãnh liệt chiếu thẳng lên trời.Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết cùng xông lên không trung.
Họ đều hiểu, cuộc chiến giữa thần và thần là một cấp độ khác biệt, không thể diễn ra trước mặt quân đội, nếu không sẽ mang đến tai họa hủy diệt cho cả hai bên.Dù Đường Tam mạnh hơn Thiên Nhận Tuyết, thương vong của Thiên Đấu thấp hơn Võ Hồn, va chạm giữa thần cấp vẫn sinh ra uy lực kinh khủng, có thể khiến hàng vạn người thương vong.Cả hai đều không muốn thấy điều đó.Vì vậy, chiến trường của họ không phải Gia Lăng Quan, mà là trên không trung.
Sáu cánh và tám cánh cùng lúc vỗ mạnh.Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết trong nháy mắt đạt độ cao ngàn mét.Thân thể vẫn bay lên, mọi vật dưới chân càng lúc càng nhỏ bé, nhưng mắt họ vẫn nhìn chằm chằm vào đối phương.
Trận chiến này rất quan trọng.Ai thắng, có thể nói đã định đoạt cục diện của cuộc chiến.
Một ngàn mét, hai ngàn mét, ba ngàn mét… Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết đã lên cao hơn vạn mét.
Phía dưới không còn thấy bóng dáng họ.Tầm nhìn của binh sĩ hai bên bị khoảng cách và mây che khuất.Thiên Nhận Tuyết lạnh lùng nhìn Đường Tam, cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng, mắt bắn ra sát khí.Như Đường Tam dự đoán, cảm giác thất bại trong lòng nàng trỗi dậy.Chỉ đến khi nàng quyết chí tử chiến, mới miễn cưỡng đè nén được cảm giác đó.Nhưng đối mặt với Đường Tam, vẫn có cảm giác rằng đối phương cao cao tại thượng.
Đường Tam cười nhạt, Hải Thần Tam Xoa Kích chỉ ngang người:
– Hôm nay một trận, chúng ta nhất định phân thắng bại.Ngươi cho rằng, Võ Hồn đế quốc còn cơ hội sao? Dù ta và ngươi ngang nhau, cũng không ảnh hưởng đến cục diện chiến trường.Gia Lăng Quan chắc chắn sẽ bị phá.Ngươi thấy rồi đấy, đồng đội của ta đều đạt đến Phong Hào Đấu La, có hai người ngoài chín mươi lăm cấp.Khí thế quân Võ Hồn đã xuống thấp.Trận này không còn gì phải lo ngại.Phá được Gia Lăng Quan, sau lưng Võ Hồn đế quốc là vùng đất trống trải.Khi quân Thiên Đấu và Tinh La hợp lại, đó là lúc Võ Hồn đế quốc diệt vong!
Thiên Nhận Tuyết hừ lạnh:
– Muốn đánh thì đánh! Ngươi nhiều lời từ bao giờ vậy?
Đường Tam bình tĩnh nhìn Thiên Nhận Tuyết:
– Ta chỉ muốn nói, dù ngươi định chết cùng ta, cũng không làm được! Không tin cứ thử xem!
Ánh đỏ trong mắt Thiên Nhận Tuyết bùng nổ, đầy giận dữ và nhục nhã.Thiên Sứ thần lực của nàng tăng lên đến đỉnh điểm.Lửa Thiên Sứ bùng lên mạnh mẽ, cao trăm trượng.Đám mây dưới chân nàng tan biến vì nhiệt độ quá cao.Nếu quan sát kỹ từ chiến trường, có thể thấy một điểm vàng đỏ trên cao.
Đối diện với Thiên Nhận Tuyết đang nổi giận, Đường Tam vẫn chưa vội hành động, mỉm cười:
– Ở đây cao hơn mười dặm, gần mặt trời, càng thích hợp để ngươi hấp thụ sức mạnh của Thái Dương chân hỏa.Ta quyết chiến với ngươi ở đây, phần thắng của ngươi càng cao.Đánh ở nơi ngươi có ưu thế nhất, mới khiến ngươi tâm phục khẩu phục.Ngươi thấy có đúng không?
– Ngươi… chết… đi!
Thiên Nhận Tuyết không chịu nổi Đường Tam chọc tức nữa.Sau lưng, ngọn Thái Dương chân hỏa trăm trượng ngưng tụ thành một thanh Thiên Sứ Thánh Kiếm khổng lồ, từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào đầu Đường Tam.Không khí vặn vẹo, nứt toác ra, rồi bộc phát Thiên Sứ lĩnh vực màu vàng.Rõ ràng, Thiên Nhận Tuyết đã dốc toàn lực cho đòn tấn công này.
Đối diện với công kích như vậy, Đường Tam vẫn ung dung.Hải Thần Tam Xoa Kích dựng thẳng trước người, ánh sáng lam đọng lại bên dưới Hải Thần chi tâm.Tám cánh Hải Thần phía sau mở rộng hết cỡ, như tạc từ ngọc bích.Ánh sáng lam như sóng biển cuồn cuộn tuôn trào, đối đầu với Thái Dương chân hỏa của Thiên Nhận Tuyết.Lúc này, từ dưới chân đến sau lưng Đường Tam, mây trắng đều điểm xuyết lam quang, tràn tới dung hợp vào tám cánh Hải Thần, trở thành thủy nguyên tố thuần khiết nhất.
Tám cánh Hải Thần của Đường Tam chính là Bát Chu Mâu biến thành.Năng lực thôn phệ của Chu Mâu sau khi tiến hóa thành Hải Thần Thần Trang, dưới tác dụng thần niệm của Đường Tam, hiệu quả tăng lên gấp bội.Trong quá trình hấp thụ năng lượng, nó còn vượt trội hơn sáu cánh Thiên Sứ của Thiên Nhận Tuyết.Không chỉ hơn hai cánh, ngoại phụ hồn cốt Bát Chu Mâu còn có phẩm chất cao hơn bất kỳ hồn cốt nào của Thiên Sứ Thần Trang.Hơn nữa, nó và Đường Tam là một thể.Còn Thiên Sứ Thần Trang của Thiên Nhận Tuyết là do dung hợp trong quá trình truyền thừa, về độ phù hợp, Đường Tam hoàn toàn chiếm ưu thế.
Dù Hải Thần Thần Trang của Đường Tam là do Hải Thần thần lực thấm nhuần biến đổi từ hồn cốt, không như Thiên Sứ Thần Trang của Thiên Nhận Tuyết vốn là một bộ, phẩm chất hồn cốt của Đường Tam đều là mười vạn năm, cũng cao hơn.
Ưu thế lớn nhất của Đường Tam so với Thiên Nhận Tuyết là mọi thứ hắn có được đều do tự mình cố gắng từng bước.Thiên Nhận Tuyết nương nhờ Võ Hồn điện và Thiên Đạo Lưu, phần lớn năng lực dựa vào ngoại lực.Đó là lý do dù đều là thần, thực lực Đường Tam có thể áp chế nàng.Toàn diện thực lực của Thiên Nhận Tuyết đều kém hơn Đường Tam.
Trên đường tới đây, Đường Tam đã dung hội, thông hiểu các kỹ năng, thực sự hòa nhập với thân phận Hải Thần.Niềm tin của hắn cũng từ đó mà sinh ra.Lời nói trước đó, ngoài sự tự tin, còn là để chọc tức Thiên Nhận Tuyết.Về đấu trí, Thiên Nhận Tuyết vẫn kém Đường Tam một bậc.Ánh sáng lam chợt lóe lên, thân thể Đường Tam tan thành từng mảnh nhỏ, hóa thành ảo ảnh dưới Thiên Sứ Thánh Kiếm.Nhưng Thiên Nhận Tuyết vẫn cảm thấy rõ ràng, đó chỉ là Đường Tam hình thành từ thủy nguyên tố.
Cách đó một dặm, Đường Tam lơ lửng ung dung, vỗ nhẹ tám cánh sau lưng, nhìn Thiên Nhận Tuyết với vẻ trêu chọc.Hắn đã dễ dàng tránh được đòn tấn công toàn lực của nàng.
Nếu đổi chỗ, Thiên Nhận Tuyết không thể làm được.Nếu thần thể của nàng bị Đường Tam khóa chặt, nàng phải va chạm trực diện mà không thể né tránh.Nhưng Đường Tam thì khác.Thần niệm của hắn cao hơn, trong nháy mắt nàng tấn công, hắn đã cắt đứt sự khóa chặt thần niệm, lợi dụng thủy nguyên tố trong mây tạo ra thế thân, thoát khỏi phạm vi tấn công.
Đường Tam muốn chứng minh bằng hành động thực tế rằng hắn mạnh hơn nàng về mọi mặt, và không ngừng kích thích mầm mống thất bại trong lòng nàng.
– Ngươi sợ sao?
Thiên Nhận Tuyết giận dữ nhìn Đường Tam.Nàng không biết chuyện gì đang xảy ra, gặp lại Đường Tam hôm nay, nàng không thể nào bình tĩnh.
Đường Tam đột nhiên biến sắc, khí phách bộc phát, khí tức cuồng bạo từ trong đôi mắt lam của hắn tuôn trào:
– Sợ? Từ này đáng ra phải xuất hiện trong lòng ngươi! Tiếp ta một chiêu!
Sự thay đổi đột ngột từ bình tĩnh ung dung sang cuồng bạo của Đường Tam khiến Thiên Nhận Tuyết không kịp thích ứng.Lúc này, ánh sáng lam mênh mông bùng nổ từ người Đường Tam.Thân thể hắn cao lên trăm mét, Hải Thần Tam Xoa Kích cũng tăng vọt theo, trực tiếp thực hiện một động tác đơn giản nhất, ném mạnh bằng toàn lực.Hải Thần Tam Xoa Kích hóa thành một đạo ánh sáng lam, như sao băng gào thét bay thẳng về phía Thiên Nhận Tuyết.
Trong nháy mắt phóng Hải Thần Tam Xoa Kích, toàn bộ ánh sáng trên người Đường Tam bùng nổ, bao trùm hắn rồi lan rộng ra, mang theo năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn dung nhập vào Hải Thần Tam Xoa Kích.
Trong mắt Thiên Nhận Tuyết, chiêu này của Đường Tam dường như cắt đôi bầu trời.Sau khi ra chiêu, Đường Tam trở lại bình thường.
Không sai, đây chính là thức thứ ba của tuyệt học Hải Thần Hoàng Kim Tam Xoa Kích, “Nhất Khứ Bất Phản” – phiên bản hoàn chỉnh thật sự.Mắt Đường Tam sáng rực, khóa chặt Thiên Nhận Tuyết, thần niệm trào dâng, không cho nàng cơ hội bỏ chạy, buộc nàng phải đón đỡ.Lúc này, Thiên Nhận Tuyết hiểu ra mình đã bị lừa.Tất cả những gì Đường Tam nói đều là để đánh lạc hướng nàng, còn hắn thì chuẩn bị rút lui.Khi nàng vừa phát động tấn công toàn lực, dù thần lực tự phục hồi trong lúc Đường Tam nói, cũng không đạt đỉnh cao.Chiêu này của Đường Tam rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ, toàn lực bộc phát.Trong tình huống một bên chuẩn bị, một bên bất ngờ, cao thấp đã rõ.
Nhưng dù biết rõ, Thiên Nhận Tuyết vẫn không có cách nào khác, chỉ có thể đón đỡ.
Thiên Sứ Thánh Kiếm tuột khỏi tay, lơ lửng trước mặt nàng.Hai tay nàng bắn ra nhanh như chớp, điểm ba cái trước người, sáu điểm sáng vàng bắn ra trên không.Sáu cái Thiên Sứ Sáo Trang cũng bắn ra điểm sáng, dung nhập vào bên trong.Một ngôi sao sáu cánh màu vàng hội tụ sau Thiên Sứ Thánh Kiếm.
Tức thì, mọi thứ quanh Thiên Nhận Tuyết đều trở nên hư ảo.Thiên Sứ Thánh Kiếm chia thành sáu thanh kiếm giao nhau, xoay tròn, ngưng tụ thành một điểm năng lượng vàng hình tròn.Khi mọi thứ hoàn thành, Hải Thần Tam Xoa Kích của Đường Tam cũng đã tới.
Tiếng nổ vang dội bùng nổ.Thiên Nhận Tuyết chấn động mạnh, Thiên Sứ Thần Trang trở nên chói mắt.Một luồng sương mù vàng như thủy triều phóng ra từ người nàng, rõ ràng bị năng lượng tấn công của Hải Thần Tam Xoa Kích ép đến cực hạn.
Cùng lúc đó, Thiên Sứ Thánh Kiếm xoay tròn, lưỡi kiếm va chạm với Hải Thần Tam Xoa Kích, phát ra tia lửa chói mắt.Trên không, pháo hoa vàng nổ tung, không khí uốn cong, kim quang bao phủ một dặm vuông.
Khi Thiên Nhận Tuyết cho rằng đã ngăn chặn được công kích, lực công kích của Hải Thần Tam Xoa Kích tan hết, năng lượng kinh khủng lại truyền đến, ánh sáng lam vừa yếu đi lại trở nên mạnh mẽ, suýt phá tan hàng rào phòng thủ do Thiên Sứ Thánh Kiếm dựng lên.
Chuyện gì vậy? Thiên Nhận Tuyết kinh hãi.Nàng định thừa dịp lực công kích của Hải Thần Tam Xoa Kích giảm bớt, trước khi Đường Tam thu hồi, chặt đứt thần niệm liên hệ giữa hắn và thần khí.Như trận chiến đầu tiên sau khi thành thần, đoạt được thần khí này, Đường Tam không có thần khí, thực lực sẽ giảm ba thành, khả năng thắng lợi sẽ tăng lên.Nhưng ai ngờ, Hải Thần Tam Xoa Kích lại ẩn chứa năng lượng khổng lồ đến vậy, lại có thể phát lực lần thứ hai.
Thiên Nhận Tuyết là Thiên Sứ Chi Thần, nhưng hoàn toàn không hiểu Hải Thần, nếu không đã không giật mình như vậy.Điệp lãng thần lực là đặc sắc của Hải Thần thần lực, một đợt lại một đợt, vô tận.Đó mới là sức mạnh của kỹ năng đơn thể công kích “Nhất Khứ Bất Phản” hoàn chỉnh.Sao có thể dễ dàng kết thúc như vậy? Đường Tam sao có thể cho Thiên Nhận Tuyết cơ hội bắt lấy Hải Thần Tam Xoa Kích lần thứ hai?
Không dám chậm trễ, Thiên Nhận Tuyết dốc toàn lực ứng phó với từng đợt công kích.Năng lượng bộc phát từ Hải Thần Tam Xoa Kích, mỗi đợt thần lực chưa tan, đợt thần lực thứ hai đã bắt đầu, liên tiếp chín đợt.
Trong nháy mắt đợt thần lực cuối cùng bộc phát, Thiên Nhận Tuyết bị đánh bay đi, bay xa hơn vài ngàn mét.Hải Thần Tam Xoa Kích vẽ một vòng lớn trên không, trở về tay Đường Tam.
Thiên Nhận Tuyết cắn răng nuốt ngụm máu tươi trào ra đến khóe miệng.Thiên Sứ Thần Trang vang lên tiếng leng keng, rõ ràng vì chịu áp lực quá lớn, năng lượng dao động kịch liệt.Thiên Sứ Thánh Kiếm cũng không ngừng kêu lên.Đường Tam cầm lại Hải Thần Tam Xoa Kích, nhưng hơi nhíu mày.Không phải hắn không muốn truy kích, mà vì đã dốc toàn lực, cần thời gian phục hồi.Nếu truy kích tùy tiện, nhỡ không thể giết chết Thiên Nhận Tuyết, dưới sự phản công của nàng, hắn cũng sẽ không dễ chịu.Thần lực của Thiên Sứ Chi Thần mạnh hơn hắn tưởng.Vốn hắn định, một kích chuẩn bị đầy đủ dù không làm bị thương Thiên Nhận Tuyết, ít nhất cũng phá hủy một phần Thiên Sứ Thần Trang.Nhưng xem ra, Thiên Sứ Thánh Kiếm không hề sứt mẻ sau va chạm liên tục.
Thực ra, Đường Tam đã suy nghĩ quá nhiều.Chiêu “Nhất Khứ Bất Phản” này mạnh thật, nhưng cách đối phó của Thiên Nhận Tuyết cũng rất chính xác.Đường Tam không chỉ đối mặt với Thiên Sứ Thánh Kiếm, mà trước khi Hải Thần Tam Xoa Kích tới, Thiên Nhận Tuyết đã truyền hết năng lượng Thiên Sứ Thần Trang vào Thiên Sứ Thánh Kiếm.Đòn đánh của Đường Tam va chạm với toàn bộ Thiên Sứ Thần Trang, tự nhiên không thể phá hủy.Làm Thiên Sứ Thần Trang rung động đã là quá kinh khủng.
Ầm!
Lửa vàng chói mắt bùng nổ từ người Thiên Nhận Tuyết.Đường Tam cảm thấy mặt trời to lớn hơn bình thường.Thiên Nhận Tuyết bùng lên một trụ sáng vàng, dùng tay bắt lấy Thiên Sứ Thánh Kiếm.Khi nàng ổn định thân thể, thần sắc đã thay đổi, trong mắt ánh lên vẻ âm lãnh mà Đường Tam chưa từng thấy.Người phát ngôn của thần thánh quang minh, Thiên Sứ Chi Thần, lại tràn ngập khí tức tử vong.
Cả hai không vội động thủ.Đường Tam vung tay phải, Hải Thần Tam Xoa Kích vẽ một vòng sáng trên không, một ngôi sao bảy cánh kỳ dị xuất hiện dưới chân hắn.Tám cánh Hải Thần sau lưng dường như trong suốt, mở rộng hết cỡ, nhưng bất động, như tạc từ ngọc bích.Vòng tròn ánh sáng phóng ra, lan tỏa về phía Đường Tam.Giữa không trung có tiếng sóng biển gầm vang, như sóng thần ập đến.Dưới ảnh hưởng của ánh sáng lam, từng đốm sáng lam bắt đầu xuất hiện sau lưng Đường Tam, tăng lên gấp bội, hội tụ thành lũ, ập vào tám cánh Hải Thần, cảnh tượng như cuồng phong bão táp.

☀️ 🌙