Đang phát: Chương 503
Đoàn người nhàn nhã dạo bước trong trấn nhỏ, tiếng ồn ào dần tan biến theo từng bước chân, thay vào đó là những ánh mắt lạnh lùng, săm soi dồn về phía Mục Trần.Danh tiếng Ôn Thanh Tuyền lẫy lừng, ai chẳng biết con phượng hoàng kiêu ngạo ấy khó thuần phục đến nhường nào, vậy mà hôm nay lại thấy nàng chủ động nắm tay một gã nam tử.
Kẻ đó là ai? Từ đâu tới? Tại sao lại được Ôn Thanh Tuyền ưu ái đến vậy?
Ánh mắt như những lưỡi dao găm sắc nhọn, chỉ chực chờ đâm xuyên tim Mục Trần.
Không chịu nổi những ánh nhìn như muốn giết người kia, Mục Trần vội vàng túm lấy tay Ôn Thanh Tuyền, kéo nàng vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Vừa khuất bóng khỏi đám đông, Ôn Thanh Tuyền giật phắt tay ra, trừng mắt:
– Ngươi làm cái gì vậy?
Gương mặt nàng lộ rõ vẻ khó chịu, ra sức chà xát cổ tay.Tính nàng vốn quái gở, ghét cay ghét đắng việc chạm vào người khác phái, dù trước đó có nắm tay hắn cũng chỉ là nắm phần ống tay áo dài, không hề chạm trực tiếp vào da thịt.Ai ngờ Mục Trần lại dám cả gan nắm chặt tay nàng như vậy.
Nếu không có Lạc Li ở bên cạnh, có lẽ nàng đã cho hắn một trận.
– Câu này ta phải hỏi ngươi mới đúng, lần sau còn làm vậy, có hỏi ý kiến ta và Lạc Li trước không hả?
Mục Trần nhếch mép đáp trả.
– Rõ ràng là ngươi đang lợi dụng ta!
Ôn Thanh Tuyền tức giận, kẻ kia nắm tay còn vênh mặt lên làm giá.
– Cảm ơn, nhưng loại lợi dụng này ta không cần.
Mục Trần cũng chẳng vừa, nắm tay Lạc Li, sải bước trở lại con đường lớn.Lạc Li liếc nhìn Ôn Thanh Tuyền đang bực dọc, chỉ mỉm cười nhẹ.Hành động bất ngờ của nàng ta khiến nàng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì.Bởi nàng nhận thấy tình cảm Ôn Thanh Tuyền dành cho Mục Trần không giống như tình ý của nàng, và Mục Trần cũng chỉ coi Ôn Thanh Tuyền như một đồng đội hợp tác mà thôi.
Thấy hai người sánh bước bên nhau, Ôn Thanh Tuyền tức tối nghiến răng.Tần Nhi, Nhạc Nhi thấy vậy cũng không dám trêu chọc, lặng lẽ lủi đi phía trước.Lúc nãy, khi chứng kiến cảnh nàng ta nắm tay Mục Trần, họ đã kinh hãi tột độ.Trước nay, biết bao nhiêu kẻ ưu tú muốn tiếp cận, nhưng hầu như đều ôm đầu máu trở về.Con phượng hoàng bất trị kia dường như cách ly với nam nhân cả ngàn dặm.
Vậy mà hôm nay, nàng lại chủ động nắm tay một nam tử, quả là chuyện khó tin.
– Ngươi nhớ đấy!
Ôn Thanh Tuyền hậm hực nguyền rủa, rồi cũng bước theo sau.
Rút kinh nghiệm, Ôn Thanh Tuyền không dám tiến lên nắm tay hắn nữa, mà giữ khoảng cách xa vời vợi, gương mặt quạu quọ bực bội.
Mục Trần thì chẳng thèm quan tâm, ánh mắt tò mò đánh giá xung quanh.Hai bên đường đá là những gian hàng sơ sài, người đến người đi tấp nập.Điểm giao dịch như thế này chỉ là tạm bợ, nhưng vẫn là nơi không thể thiếu.
Đại lục di tích chứa đựng vô vàn bảo vật viễn cổ, lớn có nhỏ có.Không ít kẻ nhặt được bảo vật nhưng lại không dùng đến, thành ra mang đi trao đổi những thứ mình cần hơn.
Mục Trần bước nhanh, chợt dừng lại trước một lầu các khá lớn.Dường như nó là tòa kiến trúc đồ sộ nhất trong trấn này, nơi tập trung đông người nhất.
Trong lầu các có nhiều cửa hàng lớn nhỏ bày bán đủ loại vật phẩm rực rỡ, tỏa ra khí tức viễn cổ, hiển nhiên là những thứ được tìm thấy trong các di tích cổ xưa.
Mục Trần hứng thú quan sát, Ôn Thanh Tuyền thì hờ hững đi tới, đảo mắt tìm kiếm những linh đan mà nàng cần.
Ở đây linh đan không ít, hương thơm ngào ngạt khiến người ta thèm thuồng.Nhưng linh đan là một trong những thứ xa xỉ nhất, phần lớn đều được giao dịch theo phương thức vật đổi vật.Hơn nữa, thật giả lẫn lộn khó phân, nếu không sành sỏi rất dễ mua phải hàng dỏm, do đó phần lớn mọi người chỉ xem chứ không mua.
Ôn Thanh Tuyền lướt mắt qua những bình ngọc linh khí nồng đậm, thậm chí có thể thấy cả đan dược đang hoạt động.Thế nhưng Mục Trần ngạc nhiên khi thấy nàng hoàn toàn bỏ qua những thứ đó, mà lại tập trung vào những linh đan có vẻ rất bình thường.
Ôn Thanh Tuyền dừng lại trước một bình ngọc hơi nứt nẻ, đã ngả màu, có lẽ vì đã tồn tại quá lâu.
– Đây là linh đan ta tìm được, ta đã nếm thử một viên, khôi phục linh lực cực tốt.
Gã thanh niên gầy gò đứng bán linh đan vội vàng giới thiệu.
Ôn Thanh Tuyền cầm lấy bình ngọc, lấy ra một viên, màu xanh tối, tròn vo, nhưng linh khí lại không nồng đậm như những viên linh đan sặc sỡ kia.
– Bán thế nào?
Bất ngờ, Ôn Thanh Tuyền tỏ ra hứng thú.
– Hai món bảo vật thượng phẩm, một binh khí công kích, một binh khí phòng ngự.
Gã thanh niên gầy lập tức đáp lời.
Mục Trần cau mày, cái giá này thật quá đắt.Số linh đan trong bình chỉ có năm viên, vậy mà lại đòi đến hai món bảo vật thượng phẩm.Linh đan quả nhiên đắt xắt ra miếng.
Ôn Thanh Tuyền hơi do dự, nhưng rồi cũng gật đầu.Nàng quay lại gọi An Nhã, cô gái kia vung tay lên, lập tức xuất hiện hai món đồ mà gã kia yêu cầu.Hắn vội vàng nhận lấy, cẩn thận xem xét, rồi gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
Ôn Thanh Tuyền không nói nhiều, cất bình ngọc rồi xoay người bỏ đi.
– Năm viên linh đan lại có giá như vậy sao?
Mục Trần nãy giờ nhịn không được, bất giác lên tiếng.Thật ra hắn cũng không nên xen vào chuyện tiêu tiền như rác của mấy cô gái này, nhưng hai món binh khí thượng phẩm nếu trang bị cho ba người đồng đội của hắn, thì chiến lực của đội ngũ sẽ tăng lên đáng kể.
– Ngươi biết cái gì chứ!
Ôn Thanh Tuyền chẳng thèm liếc hắn, cáu bẳn đáp:
– Linh đan này hẳn là Thanh Linh Đan, không chỉ nhanh chóng khôi phục linh lực đã tiêu hao, mà còn có thể tạm thời tăng cường sức mạnh cơ thể.Nói lại, cái giá của năm viên linh đan này không chỉ có vậy đâu.
– Còn có thể tăng cường sức mạnh cơ thể?
Mục Trần kinh ngạc.
– Nhưng muốn có hiệu quả đó thì còn cần phải dùng một phương thức đặc biệt, phối hợp với một loại linh đan khác.Cũng may là gã kia không biết rõ diệu dụng này thôi.
Ôn Thanh Tuyền dường như rất am hiểu về linh đan, nàng khẽ nắm tay lại, hai viên linh đan tròn xoe xuất hiện trong lòng bàn tay:
– Hơn nữa, nhìn đây… bề mặt linh đan còn có đường vân hoa sen, đó là dấu hiệu của Đan Thần Tộc.Tức là bình đan dược này do tộc nhân Đan Thần Tộc luyện chế ra.
– Đan Thần Tộc?
Mục Trần ngơ ngác.
– Không biết?
Ôn Thanh Tuyền thản nhiên nói:
– Đại Thiên Thế Giới hiện tại có ba nơi luyện chế linh đan có phẩm chất cao nhất.Đứng đầu là Đan Thần Tộc, thứ hai là Thượng Cổ Vạn Thảo Nguyên, thứ ba là Vô Tận Hỏa Vực.Hai vùng đất kia đã có vô số năm kinh nghiệm luyện chế, tài nguyên vô cùng phong phú.Vô Tận Hỏa Vực xuất hiện sau này, nhưng Viêm Đế xuất thân từ hạ vị diện kia lại có phong cách luyện đan vô cùng độc đáo.Linh đan do hắn luyện chế ra, ngay cả cường giả Chí Tôn cũng khó mà cầu được một viên.Cũng chính vì vậy, Vô Tận Hỏa Vực mới có thể trở thành một thế lực cự phách của Đại Thiên Thế Giới trong thời gian ngắn như vậy.
– Viêm Đế thật lợi hại.
Mục Trần kinh thán.
Ôn Thanh Tuyền nhếch mép khinh miệt:
– Tuy ta chưa gặp Viêm Đế, nhưng đã gặp nữ nhi của hắn, có cần ta giới thiệu không?
Mục Trần xấu hổ, chỉ đành lảng sang chuyện khác.
Ôn Thanh Tuyền búng tay, hai viên linh đan bay đến chỗ Mục Trần và Lạc Li.Nàng thản nhiên nhìn Lạc Li cười nói:
– Đừng từ chối! Sau khi tiến vào Mộc Thần Sơn, không biết đại chiến sẽ thảm khốc đến mức nào.Thực lực của các ngươi mạnh hơn một chút, thì cơ hội đoạt bảo của chúng ta cũng sẽ cao hơn.
Lạc Li nghe vậy cũng gật đầu nhận lấy:
– Vậy đa tạ Thanh Tuyền.
Nghe Lạc Li xưng hô như vậy, Ôn Thanh Tuyền bất chợt cảm thấy vui vẻ thoải mái, thái độ khác hẳn khi nói chuyện với Mục Trần.
Mục Trần cũng nhận lấy, nhưng lại lắc đầu.Cái miệng hại người mà.
– Đi thôi, linh đan có rồi.
Ôn Thanh Tuyền khẽ phất tay, chuẩn bị rời đi.
Mục Trần cũng gật đầu, nhưng vừa bước được vài bước, thần sắc khẽ biến đổi.Hắn quay đầu nhìn lại khu trung tâm lầu các.Một cảm giác kỳ lạ báo cho hắn biết một dao động rất đặc biệt.Hắn ra hiệu cho mọi người, rồi nhanh chóng sải bước chạy thẳng vào trung tâm lầu các.
