Đang phát: Chương 501
– Chẳng trách Vân nhi nhà ta lại ở lại Dao Sơn quốc lâu như vậy.
Thư Thiên Hào thấy Dịch Yên thì chợt hiểu ra, trêu chọc nàng.
Khuôn mặt Dịch Yên lập tức ửng hồng, rồi nàng lấy thân phận thuộc hạ bái kiến đảo chủ Thư gia, tiện thể gọi Hà Lạc Đồ ra, sau đó lấy ra một thẻ tre.
Thẻ tre này có vẻ ngoài thanh nhã, như được làm từ ngọc bích.Tổng cộng có bốn mươi chín thẻ trúc ngọc, được kết lại bằng kim tuyến.Ánh sáng lấp lánh trên kim tuyến, hòa cùng màu xanh ngọc, trông rất đẹp mắt.
Sở Vân thấy vậy liền vui vẻ nói:
– Đây chính là Dịch Thiên Kinh của cô nương sao? Thật không ngờ cô nương đã nâng cấp nó lên tới cấp Linh Yêu.
– Toán sư chúng ta trong lúc giao chiến có chút đặc biệt.Ít nhất phải có hai kiện yêu vật như vậy mới có thể vừa công vừa thủ.Dịch Thiên Kinh này vừa mới tấn chức Linh Yêu được ba ngày…
Dịch Yên từ tốn giải thích.Giọng nói của nàng trong trẻo, khiến người ta liên tưởng đến dòng suối nhỏ ở Thạch Sơn Bạch Thạch.
Toán sư là một nghề nghiệp thần bí nhất của ngự yêu sư, những động tác tiếp theo của Dịch Yên, ngay cả Sở Vân cũng không thể đoán ra.
Chỉ thấy nàng nhắm mắt lại, thúc giục Dịch Thiên Kinh trong tay, phát ra những tia sáng màu vàng lấp lánh.Sau khi Dịch Thiên Kinh lóe sáng, nàng mới mở mắt, nói:
– Ta tính được rằng, đi về hướng đông nam năm ngàn hải lý, chúng ta sẽ có một cơ hội.Nếu tập kích bất ngờ, nhất định có thể thắng lợi.
– Đi về hướng đông nam năm ngàn hải lý? Đó chẳng phải là Mộc Lâm đảo sao?
– Mộc Lâm đảo là một trong những trạm tiếp tế quan trọng của Thủy gia.Chỉ là, trước kia chúng ta cũng từng đánh lén, nhưng đều bị quân sư Trinh Hữu Tài của đối phương phá giải…
Hải đồ đã quá quen thuộc với các tướng lĩnh, sớm đã được khắc sâu trong đầu họ.
Lúc này, bọn họ đều ngơ ngác nhìn nhau, có chút do dự về đề nghị đánh lén này.
– Không sao, ta sẽ giúp mọi người che đậy huyền cơ, chỉ cần đối phương không có chiến lực cấp Kiếp Yêu, có lẽ sẽ không tính đến và không phòng bị được.
Dịch Yên vừa nói, vừa chỉ ngón tay ngọc về phía Hà Lạc Đồ đang lơ lửng trước mặt.
Lập tức Hà Lạc Đồ tan ra như hơi nước, biến mất trong không khí.
– Như vậy có được không? Đảo chủ, thiếu đảo chủ, vậy để mạt tướng tập hợp một đội quân đi đánh lén thử xem sao.
Vũ Đại Đầu tính tình nóng nảy, hăm hở muốn thử.
– Hãy để Bạch Miễn đi cùng với ngươi.
Sở Vân gật đầu ra lệnh.Vũ Đại Đầu tuy dũng mãnh, nhưng lại xốc nổi.Nếu phối hợp với Thỏ Tướng Quân nhát gan cẩn thận, quả thực rất phù hợp.
– Thiếu chủ…
Thỏ Tướng Quân nghe vậy, toàn thân run lên, muốn khóc không ra nước mắt.
– Sao hả?
Sở Vân trừng mắt nhìn hắn.Hắn lập tức im bặt, không dám nói gì thêm.Cuối cùng, hắn cúi đầu, vẻ mặt ủ rũ, theo Vũ Đại Đầu đi điểm binh.
Khoảng ba canh giờ sau, một lính thông tin chạy tới, kích động bẩm báo:
– Chiến thắng! Chiến thắng! Quân ta đã tập kích Mộc Lâm đảo thành công, giết được mấy nghìn quân địch, chiếm được vô số lương thảo.Hai vị tướng quân đang trên đường trở về.
– Ha ha ha! Đây là sự thật sao? Từ trước tới nay, chúng ta chưa bao giờ tập kích thành công.Lần này, cuối cùng đã thành công rồi!
– Quả nhiên toán sư rất lợi hại.
Tin chiến thắng truyền về, các tướng lĩnh nhất thời reo hò vang dội, tinh thần vô cùng phấn chấn.Có người vui mừng quá mức, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
Tất cả mọi người đều nhìn Dịch Yên với ánh mắt khác.
Sự ngờ vực ban đầu đã tan biến, trong lòng tràn đầy kính trọng và ngưỡng mộ.Dịch Yên đã dùng bản lĩnh của mình để chinh phục mọi người ở đây.
Dịch Yêu khẽ cười, vừa ngừng tính toán, bỗng nhiên biến sắc nói:
– Không được! Nếu tiếp tục hành quân sẽ gặp đại hung.Nhưng hướng tây bắc lại đại cát đại lợi.
– Phía tây bắc có ba hòn đảo, vùng biển nơi đó rộng lớn, phải mất gấp đôi thời gian mới có thể trở về.
Lão Hồng Thương vuốt râu, do dự nói.
– Mau chóng truyền lệnh cho hai vị tướng quân Vũ Đại Đầu và Bạch Miễn lập tức đổi hướng, rút về phía tây bắc.
Sở Vân nhanh chóng hạ lệnh.
– Vâng.
Lính thông tin khom người cáo lui.
Bốn ngày sau, Vũ Đại Đầu dẫn hạm đội lớn gấp ba lần so với lúc xuất phát, trở về bến tàu trong cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
– Lần này thu hoạch được rất nhiều! Đảo Mộc Lâm vừa mới mang về một lượng lớn quân trang và vật tư, trong đó có ba mươi chiến hạm, toàn bộ đã bị ta cướp về.Những gì không mang theo được đều bị thiêu hủy! Lúc này, có lẽ Trinh Hữu Tài kia tức giận đến giậm chân bình bịch!
Đứng trên mũi thuyền, Vũ Đại Đầu lớn tiếng nói.
Thỏ Tướng Quân thì hoàn toàn trái ngược, trên mặt vẫn còn vẻ kinh hãi, giọng nói run rẩy:
– May mà thay đổi tuyến đường kịp thời.Bằng không đã rơi vào vòng vây của đối phương.Các vị, suýt chút nữa ta đã không còn gặp lại các vị!
– Tốt, Dịch Yên cô nương thật không hổ là nữ trung hào kiệt, không hề thua kém đấng mày râu!
Thư Thiên Hào mừng rỡ nói.
– Có Dịch Yên cô nương tương trợ, chúng ta hoàn toàn có thể triển khai tác chiến.
– Đúng vậy, mấy ngày nay quả thực khó chịu.
Đám võ tướng phấn khởi trò chuyện, xua tan mọi áp lực và lo lắng.
Sở Vân lại lắc đầu, cảm thấy tình hình vẫn còn muôn vàn khó khăn:
– Hiện tại, chúng ta tập kích bất ngờ thành công là vì đối phương không ngờ chúng ta cũng có toán sư.Trên đường rút lui, đối phương đã phái quân đội chặn hậu, nhưng chúng ta đã tránh được.Các vị không nên quá lạc quan, còn rất nhiều trận đánh ác liệt phía trước.
Sở Vân không kiêng dè, dội một gáo nước lạnh vào các tướng lĩnh.
Các tướng lĩnh đều lúng túng không nói nên lời.Bởi vì Sở Vân có địa vị rất quan trọng trong lòng họ, lời nói ra rất có trọng lượng.
– Đúng vậy.Lần này, chúng ta đánh bất ngờ chiếm được lợi thế.Ta vừa mới phát hiện, toán sư của đối phương đã bày thế trận, có thể thay đổi toàn bộ cục diện.Chỉ riêng điểm này, ta đã không bằng hắn.Việc giúp mọi người che đậy huyền cơ, không để lộ quân cơ đã vượt quá sức của ta.Nếu tính tổng thể, ta vẫn thua kém đối phương một bậc.
Dịch Yên nói, xác nhận lời nhắc nhở của Sở Vân là hoàn toàn có cơ sở.
