Đang phát: Chương 500
Mục Trần tức đến nghiến răng, nhưng sâu trong lòng lại trào dâng một cảm giác kỳ quái.Hắn chợt nhận ra nguồn gốc sự bất thường mỗi khi tiếp cận Ôn Thanh Tuyền: hóa ra nàng ta đang “tăm tia” Lạc Li!
Từ đâu nhảy ra một…tình địch đặc biệt đến vậy?
Ôn Thanh Tuyền mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của Mục Trần, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.Nàng thản nhiên nắm lấy tay Lạc Li, tựa sát vào người nàng, hai thân thể mềm mại như dính chặt vào nhau, vô cùng thân thiết.
Lạc Li có chút bất ngờ trước hành động này, nhưng tâm hồn nàng vốn “trong sáng”, dù cảm thấy hơi lạ lẫm cũng không hề phản cảm.Dù sao Ôn Thanh Tuyền cũng là một người ưu tú, tính cách lại phóng khoáng, nữ nhi thân thiết tay nắm tay cũng là chuyện thường tình.
Mục Trần thì không nghĩ vậy.Hắn khẽ hắng giọng, nắm lấy tay Lạc Li kéo về phía mình, tách nàng ra khỏi Ôn Thanh Tuyền, giả vờ cười nói:
– Ôn đội trưởng, khi nào chúng ta khởi hành?
Phản ứng của Mục Trần khiến Ôn Thanh Tuyền có chút bực bội.Nàng vén tóc, đáp:
– Đương nhiên càng sớm càng tốt.Sáu tấm thần thiếp đều đã có chủ, chắc hẳn họ đã lên đường đến Mộc Thần Điện.Dù sao đó cũng là một di tích khổng lồ, đoạt được bảo vật bên trong chính là đại cơ duyên.
Mục Trần khẽ gật đầu:
– Năm tấm thần thiếp còn lại đều đã có người đoạt được rồi sao?
– Theo ta biết, Chúng Viện Minh có một tấm, Thánh Linh Viện và Võ Linh Viện cũng có một đội sở hữu.Hai tấm còn lại thì ta chưa rõ.Ta nghĩ những kẻ nắm giữ thần thiếp đều là những chi đội mạnh mẽ, kẻ yếu kém không có tư cách tranh đoạt Mộc Thần Điện.Nên chuẩn bị tinh thần đi.
Ôn Thanh Tuyền tiếp lời:
– Đại Tái Linh Viện năm nay rất khốc liệt, những đội mạnh đã nổi danh khắp nơi.Cục diện năm nay khó khăn hơn nhiều.Thậm chí ta cũng không quá tự tin, nếu không thì cần gì tìm các ngươi hợp tác?
– Chúng Viện Minh có bốn vị thủ lĩnh, ta đã gặp ba người, không ai đơn giản, thực lực mạnh mẽ, từng đánh bại vô số cao thủ Linh Lực Nan.
Mục Trần giật mình.Đánh bại cao thủ Linh Lực Nan? Ba vị thủ lĩnh kia thật đáng gờm.
– Người còn lại thì sao?
Mục Trần tò mò hỏi.
– Thủ lĩnh tối cao kia khá thần bí, cũng chính là kẻ sáng lập Chúng Viện Minh.Ta chưa từng gặp mặt.Nhưng hắn có thể khiến ba kẻ kia phục tùng thì có lẽ mới là kình địch thật sự.
Ôn Thanh Tuyền cau mày.
Mục Trần gật gù, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.Xem ra di tích Mộc Thần Điện này không hề dễ dàng, ngay cả kẻ kiêu hãnh như Ôn Thanh Tuyền cũng phải cẩn trọng.
– Thánh Linh Viện, có lẽ là chi đội của Cơ Huyền?
Mục Trần nheo mắt hỏi.
– Chi tiết này ta không rõ.Bốn chi đội Thánh Linh Viện do Tứ Thánh Tử dẫn đầu.Trong bốn người có hai kẻ đáng chú ý hơn cả.
Ôn Thanh Tuyền nhìn thẳng vào Mục Trần.
– Nói tiếp đi!
Mục Trần nóng lòng muốn biết.Tin tức của Ôn Thanh Tuyền chắc chắn hơn hẳn hắn, kẻ đã bế quan gần cả tháng trời.
– Tứ Thánh Tử, bề ngoài có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng Đại Thánh Tử Vương Chung mới là kẻ mạnh nhất.Người còn lại cần chú ý là Cơ Huyền.Trong bốn người, hắn là kẻ có thâm niên ít nhất, nhưng lại sâu không lường được.Chuyện này chắc hẳn ngươi rõ hơn ta.
Ôn Thanh Tuyền kể tỉ mỉ.
– Đại Thánh Tử Vương Chung…
Mục Trần lẩm bẩm cái tên đó.Tứ Thánh Tử hắn đã giao đấu với Hạ Hầu, nhưng cũng chỉ trọng thương đối thủ.Có lẽ những Thánh Tử còn lại cũng không hơn kém bao nhiêu, nhưng Cơ Huyền và Vương Chung thì…
– Chi đội Thánh Linh Viện xuất hiện ở Mộc Thần Điện nhiều khả năng là do Vương Chung hoặc Cơ Huyền dẫn đầu…
Ôn Thanh Tuyền nghiêm giọng cho biết.
Mục Trần thở dài.Bất kể là Vương Chung hay Cơ Huyền, di tích lần này cũng đầy rẫy bất trắc.
– Lấy thần thiếp ra định hướng đi, chúng ta xuất phát!
Ôn Thanh Tuyền đề nghị.
Mục Trần lập tức lấy Mộc Thần Bia, đổ linh lực vào khiến nó phát sáng xanh biếc.Đỉnh bia nhẹ nhàng nghiêng xuống, chỉ về một hướng.
– Hướng tây bắc?
Ôn Thanh Tuyền nhíu mày nhìn theo.
– Đi thôi!
Mục Trần cất Mộc Thần Bia, dẫn đầu bay đi.Mọi người nhanh chóng theo sau.
– Bám sát hắn nào.
Ôn Thanh Tuyền mỉm cười, dẫn bốn vị đội viên xinh đẹp đi theo.
Đại lục di tích này tuy chỉ là một mảnh vỡ, nhưng không gian vẫn vô cùng rộng lớn, không hề thua kém Bắc Thương Đại Lục.Đoàn người bay đi ước chừng năm ngày vẫn chưa thấy mục tiêu.
Trong năm ngày bay liên tục, Mục Trần cảm nhận rõ ràng sự khốc liệt của Đại Tái Linh Viện đã lên đến đỉnh điểm.Suốt chặng đường, họ chứng kiến không ít những cuộc tranh đấu quy mô lớn, cuốn cả trăm đội vào vòng chiến, sức mạnh của các chi đội khiến hắn cũng phải biến sắc.
May mắn thay, những giao tranh đó không ảnh hưởng đến đoàn người, và họ cũng không hề nhúng tay vào.
Họ vẫn giữ vững hướng bay, bởi vì lúc này chưa đến thời điểm giao chiến của họ.
Mục Trần không muốn trêu chọc những đội khác, và bọn họ cũng không dám gây phiền phức cho đoàn người này.Nguyên nhân lớn nhất chính là đội ngũ các cô gái đi theo Mục Trần.Đương kim đệ nhất bảng điểm Đại Tái Linh Viện, đội ngũ mạnh mẽ đến đáng sợ.Chẳng ai dại dột mà tự tìm rắc rối, dù nàng ta có rất hấp dẫn.
Ba ngày nữa trôi qua, đoàn người đã đến gần mục tiêu.Mục Trần cảm nhận được nhiệt độ tỏa ra từ Mộc Thần Bia càng lúc càng nóng hơn, hào quang của nó cũng sáng rực rỡ hơn.
Dấu hiệu này chứng tỏ hắn đã đến rất gần Mộc Thần Điện.
– Mục tiêu của chúng ta có lẽ ở ngay vùng núi cách đây hai ngàn dặm.
Đoàn người hạ xuống nghỉ chân trên một đỉnh núi.Mục Trần cầm Mộc Thần Bia, nhìn về phía chân trời tây bắc, nói tiếp:
– Với tốc độ này, ngày mai chúng ta sẽ đến nơi.
– Vùng này có lẽ là trung tâm của đại lục.Các chi đội ta gặp trên đường ngày càng mạnh.Theo ta thấy, di tích Mộc Thần Điện kia đã thu hút rất nhiều đội ngũ đến đây.
Lạc Li đến cạnh hắn, lên tiếng.
Mục Trần gật đầu.Dọc đường, họ đã thấy nhiều chi đội có vẻ cùng chung mục đích.Có lẽ vì lý do nào đó, phương hướng của di tích đã bị lộ.Nếu vậy, cuộc tranh đoạt sẽ càng thêm hỗn loạn.
– Đi thêm năm trăm dặm nữa sẽ đến một trấn giao dịch.Chúng ta nên dừng chân ở đó.Nơi đó được xem là trấn lớn nhất trong vạn dặm quanh đây, rất nhiều đội ngũ hội tụ lại.Chúng ta nên mua một ít linh đan chiến đấu, rất cần thiết.
Ôn Thanh Tuyền chỉ về một hướng, nói.
– Linh đan chiến đấu…đắt lắm a!
Mục Trần sờ mũi.Những linh đan khôi phục nhanh và tăng phúc chiến lực có giá cả cực cao, muốn mua cũng cần phải có cái giá tương xứng.Hắn cũng muốn mua một ít, nhưng mấy thứ xa xỉ đó hắn không đủ khả năng.
– Ai bảo ngươi trả tiền?
Ôn Thanh Tuyền khinh bỉ nói một câu, nhẹ nhàng lướt đi trước.
Mục Trần bất đắc dĩ nhún vai, cùng mọi người bay theo.
Khoảng cách năm trăm dặm với họ cũng không quá xa, chỉ mất một buổi.Khi đến gần mục tiêu, hắn thấy vô số hào quang của các cường giả tấp nập bay vào, hạ xuống một thị trấn to lớn.
Thị trấn này chắc chắn mới xuất hiện không lâu, nhưng quy mô thật đồ sộ.
Chắc chắn đây là trấn giao dịch mà Ôn Thanh Tuyền đã nhắc đến.
Mục Trần tò mò háo hức, định dẫn mọi người hạ xuống tham quan.Nhưng ngay lúc đó, hắn phát hiện Lạc Li đứng khựng lại giữa không trung, vẻ mặt vui vẻ thường ngày đã thay bằng sự lạnh lẽo.
Lạc Li nhìn xuyên qua đám đông, hướng thẳng đến một đỉnh núi xa xăm, nơi có khoảng mười bóng người.Mục Trần cũng nhìn theo, nhíu mày.Bên đó dường như là hai chi đội, khá xa lạ, chỉ có điều tất cả thành viên đều mặc đồng phục màu đỏ, vô cùng nổi bật.
Khi nhìn họ, trong lòng hắn bất giác sinh ra một cảm giác không thoải mái.
– Sao vậy?
Ôn Thanh Tuyền cũng nhận ra hai người kia đang nhìn chằm chằm chi đội áo đỏ như máu, nhẹ nhàng hỏi.
Lạc Li đặt tay lên chuôi Lạc Thần Kiếm, nhẹ nhàng nắm chặt, nhìn sang Mục Trần, cất giọng lạnh lùng:
– Là tộc nhân Huyết Thần Tộc.
Mục Trần trừng mắt.Một trong Tứ Thần Tộc Tây Thiên Giới, Huyết Thần Tộc? Không ngờ bọn họ cũng phái người tham gia Đại Tái Linh Viện…Chẳng lẽ nhắm vào Lạc Li?
