Đang phát: Chương 496
Mạc Vô Kỵ khựng lại trước một cửa mộ đã mở toang.Bên ngoài la liệt hơn chục xác chết, không còn bóng người nào khác.Tiên linh khí nồng đậm cuồn cuộn tuôn ra, cho dù đến muộn nhất, hắn cũng biết nơi này không hề tầm thường.
Chần chừ một lát, Mạc Vô Kỵ bước vào.
Trước mắt hắn là một hành lang rộng mấy trượng.Nếu không biết đây là mộ địa, hắn còn tưởng mình đang đi trên một con đường lớn dốc thoải.
Mạc Vô Kỵ tăng tốc, nửa nén hương sau dừng chân tại một quảng trường nhỏ.Xung quanh dựng ít nhất mười pho tượng lớn, trước mỗi tượng đều có bia đá khắc chi chít chữ.Bốn phía quảng trường có hơn mười ngã rẽ, thần niệm quét qua, mỗi ngã rẽ đều dẫn vào sâu hun hút, tựa như một mê cung ngầm khổng lồ.
Thần niệm Mạc Vô Kỵ tập trung vào pho tượng lớn nhất, bia đá dưới chân khắc ba chữ “Vô Sinh Đại Đế” cùng tiểu sử khai sơn lập phái Vô Sinh Đạo Tông.Dựa vào ghi chép, Mạc Vô Kỵ biết Vô Sinh Đạo Tông được xây dựng bên cạnh Vô Sinh Hà, nói cách khác, Vô Sinh Hà còn cổ xưa hơn cả Vô Sinh Đạo Tông.
Mạc Vô Kỵ không mấy hứng thú với những tích truyện khác, lướt qua loa các pho tượng còn lại rồi nhanh chóng rời khỏi quảng trường, chọn một lối đi ngẫu nhiên.
Hành lang càng đi càng hẹp, dấu vết chiến đấu loang lổ khắp nơi, thậm chí còn có xác chết vỡ sọ nằm ngổn ngang.
– Ầm!
Một tiếng động lớn vang lên bên cạnh Mạc Vô Kỵ, hắn giật mình lùi lại mấy bước, phát hiện đó chỉ là vách đá hành lang.
Thần niệm quét qua, hắn kinh ngạc nhận ra thần niệm không thể xuyên thấu vách đá.
– Rầm rầm!
Hai tiếng động nặng nề khác vang lên, một khe nứt xuất hiện trên vách hành lang cách đó không xa.
Mạc Vô Kỵ lập tức hiểu ra, đó không phải vết nứt mà là khe cửa đá, do hai người bên trong giao chiến phá tan.
Xem ra hắn đã đến muộn, các hành lang này đều có cửa đá, tới chậm thì cửa đã đóng, hắn đến giờ mới biết.Mạc Vô Kỵ lập tức lao qua khe cửa.
– Phụt!
Vừa bước vào thạch thất, một vệt máu bắn thẳng vào mặt Mạc Vô Kỵ.Hắn nghiêng người né tránh, cùng lúc đó cửa đá sập xuống, một thi thể ngã vật ra.
Xem ra trận chiến đã phân thắng bại, Mạc Vô Kỵ không để ý đến xác chết, dồn sự chú ý vào kẻ chiến thắng.
Hắn sững sờ.Gương mặt người này giống hắn đến chín phần mười! Nếu không phải những Lôi Văn chằng chịt trên mặt và cổ, gã còn giống hắn hơn cả bản gốc.Nếu đây không phải Tiên Giới, hắn đã nghĩ đây là người huynh đệ song sinh thất lạc bấy lâu nay.
Mạc Vô Kỵ vô thức sờ lên mặt mình, tướng mạo hắn bây giờ đã không còn khác biệt nhiều so với khi còn ở Địa Cầu.
– Bịch!
Người tu sĩ thắng trận có vẻ cũng bị thương không nhẹ, ngã ngồi xuống đất, kinh hãi nhìn chằm chằm Mạc Vô Kỵ, dường như không tin nổi có người giống mình đến vậy.
– Ngươi…là ai?
Gã khàn giọng hỏi.
Mạc Vô Kỵ thản nhiên đáp:
– Ta là ai không quan trọng, quan trọng là…nếu ngươi không mau chữa thương, e là khó sống.
Hắn biết vết thương của gã rất nặng, dù có muốn hồi phục cũng khó.Nói xong, hắn bắt đầu quan sát thạch thất.
Trong phòng chỉ có một điện thờ và một bàn đá, không hơn không kém.
– Ngươi không cần tìm, ở đây không có gì đâu…
Thấy Mạc Vô Kỵ tìm kiếm khắp nơi, người kia gắng gượng nói.
Không cần gã nói, Mạc Vô Kỵ cũng biết.Điện thờ và bàn đá đều không có dấu hiệu bị động vào.Hắn không hiểu nếu không có gì thì hai người đánh nhau ở đây làm gì, nhưng đó không phải việc của hắn.
– Nếu vậy, ta xin cáo từ.
Mạc Vô Kỵ nói xong liền quay người định đi.
Không phải hắn không muốn cứu cái tên giống mình này, mà là hắn thật sự không thể cứu.Gã này vừa nhìn là biết Linh Lạc đứt đoạn, thức hải bị thương.Muốn cứu gã, hắn phải hao tâm tổn trí, dốc cạn Sinh Cơ Lạc và Trữ Thần Lạc.
Hắn và gã có quen biết gì đâu, ở cái nơi nguy hiểm này mà hao tổn sức lực cứu người thì hắn chưa cao thượng đến thế.Đổi lại người khác, chắc đã thừa cơ hôi của rồi, hắn không hôi của đã là quá tốt rồi.
– Chờ đã!
Người tu sĩ hấp hối thấy Mạc Vô Kỵ muốn đi thì vội gọi lại.
Mạc Vô Kỵ dừng bước:
– Thương thế của ngươi quá nặng, đan dược của ta cơ bản vô dụng với ngươi, ta ở lại cũng không giúp được gì.
Người kia lắc đầu:
– Ta không bảo ngươi cứu ta, ta biết mình sắp chết rồi, dù Tiên Đế đến cũng vô dụng.Thức hải và Linh Lạc ta tan nát, Nguyên Thần cũng bắt đầu tiêu tán.Ta chỉ muốn nhờ ngươi một việc…
Thấy Mạc Vô Kỵ cau mày, gã vội giải thích:
– Ta có một vài thứ ở đây, ngươi xem có dùng được không.Nếu hữu dụng, ngươi cứ lấy…
Nói xong, gã run rẩy lấy ra một hộp ngọc.
Mạc Vô Kỵ vung tay, hộp ngọc rơi vào tay hắn.Mở ra, bên trong chỉ là một tấm bản đồ cổ, có phần không rõ ràng, chỉ có thể nhìn ra đại khái vài vị trí.
Vật này hắn lấy cũng vô dụng.Mạc Vô Kỵ định trả lại cho gã thì chợt thấy ở góc bản đồ có vẽ một viên châu, bên trên viết ba chữ “Mộc Nguyên Châu”.
– Đây là bản đồ vẽ vị trí Mộc Nguyên Châu từng xuất hiện…Nếu ngươi thấy hữu dụng, xin giúp ta một việc, nếu không thì…
Gã có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chuyện kia dường như rất quan trọng với gã, mấy chữ này mãi không thốt ra được.
Mạc Vô Kỵ lại bỏ bản đồ vào hộp ngọc, hỏi:
– Ngươi không sợ ta cầm bản đồ rồi đi luôn sao?
Gã khóe miệng rỉ máu, gượng cười:
– Ngươi không phải người như vậy.Nếu ngươi là người như vậy, ngươi đã giết ta rồi lấy nhẫn của ta đi.
– Bản đồ này rất hữu dụng với ta.Ngươi nói đi, ta phải giúp ngươi làm gì.
Mạc Vô Kỵ thu hộp ngọc, đồng thời lấy ra một quả cầu thủy tinh ghi hình.
Nếu không phải người kia bị thương quá nặng, Nguyên Thần sắp tan rã, Mạc Vô Kỵ đã muốn cứu gã rồi.
– Ta tên Nhan Dã, gia gia ta Nhan Khải là gia chủ Nhan gia, dưới trướng gia gia ta có bảy người con trai, cha ta tên Nhan Diệp Xương là con trưởng, mẫu thân ta Liên Lê Nữ…
Mạc Vô Kỵ cắt ngang:
– Nhan đạo hữu, ta khuyên ngươi nên nói thẳng việc cần ta giúp, đỡ mất thời gian.Ngươi không cần kể lể gia cảnh, ta cũng sẽ giúp ngươi.Với điều kiện tiên quyết là ta có thể giúp, nếu không giúp được thì ngươi nói nhiều hơn nữa ta cũng chịu.
Với Mạc Vô Kỵ, chỉ cần hắn đã hứa, hắn có năng lực làm được thì nhất định sẽ tìm cách giúp.Hắn không làm được thì dù Nhan Dã có nói gì đi nữa hắn cũng mặc kệ.
– Ta biết.
Nhan Dã càng thêm yếu ớt:
– Ta muốn nhờ ngươi dùng thân phận của ta đến Nhan gia, chỉ cần ba tháng là đủ.Ba tháng sau, ngươi muốn đi đâu thì tùy…
Mạc Vô Kỵ ngẩn người.Giả trang thành Nhan Dã? Hắn nhớ ra mình hình như không có thân phận, chuyện này có thể làm được.
Nhan Dã thấy Mạc Vô Kỵ im lặng thì nói tiếp:
– Sau khi rời khỏi Vô Sinh Bí Cảnh này, ta sẽ kết hôn với Kế Nguyệt, thiên chi kiêu nữ của Kế Gia.Ta chỉ xin ngươi giúp ta làm việc này…
Vừa nghe Nhan Dã nói, Mạc Vô Kỵ biết ngay chuyện này hắn không làm được:
– Xin lỗi, chuyện này ta không giúp được.Giả trang thành ngươi thì được, nhưng ta không thay ngươi cưới Kế Nguyệt của Kế Gia.Ngươi có yêu cầu khác thì nói đi.À phải rồi, đây là Vô Sinh Bí Cảnh sao? Bí Cảnh này là thế nào, vào được bao lâu rồi, khi nào thì ra được?
Nhan Dã nghe Mạc Vô Kỵ từ chối cũng không ngạc nhiên lắm, nhưng nghe câu hỏi tiếp theo thì ngớ người ra.Mạc Vô Kỵ đến cái Bí Cảnh này cũng không biết, vậy hắn vào bằng cách nào?
– À, ta từ nơi khác đến, vô tình lạc vào đây.
Mạc Vô Kỵ không giấu diếm Nhan Dã, dù sao gã cũng sắp chết rồi, cũng không thể tiết lộ bí mật của hắn.
– Vậy càng tốt, ngươi có thể mượn thân phận của ta để ra ngoài, bằng không ngươi không có ngọc bài thân phận, chắc chắn sẽ chết.
Nhan Dã run rẩy chỉ vào chiếc nhẫn của mình:
– Ngọc bài thân phận của ta ở bên trong.
– Vậy đa tạ ngươi, nhưng ta vẫn không thể đáp ứng yêu cầu sau của ngươi.
Mạc Vô Kỵ chắp tay, thành khẩn nói.
Nhan Dã vội nói:
– Không nhất thiết phải động phòng với Kế Nguyệt, chỉ cần giúp nàng rời khỏi Kế Gia bằng cách này.Đến khi nàng gả vào Nhan Gia rồi, nàng có thể tùy thời rời đi.
Nhìn ánh mắt dịu dàng và si mê của Nhan Dã, Mạc Vô Kỵ hiểu ra.Gã này hẳn là một kẻ si tình đơn phương, thích Kế Nguyệt, lại cam tâm bị Kế Nguyệt lợi dụng, mượn việc cưới vợ để giúp nàng rời khỏi Kế Gia, rồi để nàng tự do.
– Kế Gia nợ cha ta một cái nhân tình cứu tộc, ta dùng điều kiện này đến Kế Gia cầu thân, Kế Gia buộc phải đồng ý…
Nhan Dã dừng lại, thở dốc không ngừng.
Mạc Vô Kỵ biết cái gì là nhân tình cứu tộc.Đó là ân cứu mạng cả một gia tộc, với ân tình lớn như vậy, đừng nói một nữ nhân, dù muốn nhiều hơn nữa Kế Gia cũng phải trả.
Hắn lấy ra vài viên thuốc nhét vào miệng Nhan Dã, chờ gã bình ổn lại rồi nói:
– Ngươi dùng nhân tình cứu tộc của cha mình để giúp một nữ nhân?
Nhan Dã thở dài:
– Phụ mẫu ta đã qua đời, tình huống của ta rất phức tạp, khó giải thích lắm.
Mạc Vô Kỵ lại cảm thấy mình dẫm phải vũng bùn rồi.Đầu óc hắn bỗng nhiên tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm Nhan Dã:
– Nhan Dã, ngươi nói thật đi, cái tên tu sĩ bị ngươi giết kia không đủ sức khiến ngươi bị thương nặng đến thế, thậm chí thức hải vỡ tan, Nguyên Thần tán loạn đúng không? Nếu ngươi còn lừa ta, ta đi ngay.
