Chương 494 Lừa dối

🎧 Đang phát: Chương 494

“Đưa hai khối Thiên Diễm Tinh Kim kia cho ta!” Âu Dương Giáo chẳng buồn vòng vo.Báu vật vô giá như vậy, có tiền cũng chưa chắc mua được.
Thấy đám đông bu quanh quầy hàng của Lâm Vân, Âu Dương Giáo quát lớn: “Nhìn cái gì? Cút!” Đám người vội vàng tản ra.
Lâm Vân đã sớm cất hai khối Thiên Diễm Tinh Kim vào, nhìn Âu Dương Giáo mắt rực lửa, thản nhiên nói: “Khách quý, có biết ta nhặt được chúng ở đâu không? Để ta nói cho ngài hay, ở đó đầy rẫy những thứ này, ta chỉ tiện tay nhặt thôi.Ai ngờ lại đáng giá đến vậy!”
Khóe miệng Âu Dương Giáo giật giật.Đáng giá? Còn phải nói sao? Thiên Diễm Tinh Kim mà không đáng giá thì còn gì đáng giá nữa? Nghe Lâm Vân nói hắn biết một nơi đầy Thiên Diễm Tinh Kim, mắt Âu Dương Giáo đỏ ngầu, vội túm lấy ngực áo Lâm Vân gằn giọng: “Nói mau, ở đâu?”
Lâm Vân nhìn quanh, bình tĩnh đáp: “Nói ở đây sao?”
“Đương nhiên là không.Ta đưa ngươi rời khỏi đây.” Âu Dương Giáo kéo Lâm Vân đi ngay, đến cả việc hắn thu lại hai khối Thiên Diễm Tinh Kim kia cũng quên bẵng.Hắn đã hoàn toàn bị số lượng Thiên Diễm Tinh Kim kia làm choáng váng đầu óc, đến mức không nghĩ ra vì sao một tu sĩ Trúc Cơ lại dám không sợ mình.
Lâm Vân gỡ tay Âu Dương Giáo ra, chậm rãi thu dọn đồ đạc rồi mới đi theo hắn.Vài tu sĩ cảm thấy có gì đó không ổn, định đi theo xem sao, nhưng thấy tu vi của Âu Dương Giáo thì đành thôi.
Âu Dương Giáo hối hả dẫn Lâm Vân ra khỏi Kim Châu, đến một nơi vắng vẻ mới gào lên: “Ở đâu? Mấy viên đá kia ở đâu? Mau dẫn ta tới đó!”
Lâm Vân vờ như không để ý, nói: “Ở đó không chỉ có đá, mà còn có động phủ nữa, nhưng ta lại không vào được, giống như có gì đó ngăn lại.”
“Động phủ Thượng Cổ?” Âu Dương Giáo kinh hãi, giọng run rẩy.
Lâm Vân vẫn thản nhiên: “Ngài sốt ruột cũng vô dụng thôi.Chỗ đó chỉ có ta mới vào được, vì động phủ đã nhận máu của ta rồi.Trước đây có một người bảo ta dẫn tới đó, nhưng hắn chưa đợi ta nhỏ máu đã tự tiện xông vào, kết quả bị trận pháp đánh chết.Ngài tin hay không thì tùy.” Lâm Vân sợ hắn định giết mình để đoạt hồn, như vậy kế hoạch của hắn sẽ hỏng mất.
“Còn chờ gì nữa, mau dẫn ta đi! À, lão phu là Âu Dương Giáo.Sau khi chuyện này thành công, ta sẽ thu ngươi làm đệ tử.” Âu Dương Giáo vội vàng nói.Hắn không hề nghĩ một tu sĩ Trúc Cơ lại dám lừa mình.
Lâm Vân ung dung đáp: “Việc này không được.Ta đã hẹn với hai vị tiền bối của Tịch Mịch Cốc, họ nói sẽ dẫn ta đi tham quan bên ngoài đại trận của Tịch Mịch Cốc.Nếu ta rời đi thì lỡ mất cơ hội này mất.Không được, không được!”
Âu Dương Giáo tức giận đến nghẹn họng, nhưng lại không dám nổi đóa với Lâm Vân, sợ hắn không dẫn mình tới đó.Cho dù có thể đoạt hồn, nhưng thuật này không hoàn thiện, lỡ không lấy được thông tin gì hữu ích thì hắn sẽ lỗ to.
“Xem trận pháp thì có gì hay? Ta dẫn ngươi vào Tịch Mịch Cốc cũng không phải là không thể.Chỉ cần ngươi dẫn ta tới chỗ đó, lúc quay lại ta sẽ dẫn ngươi vào Tịch Mịch Cốc tha hồ mà nhìn!” Âu Dương Giáo vội vàng dụ dỗ.
Lâm Vân lắc đầu: “Không được, hoặc là ngài đưa ta tới Tịch Mịch Cốc trước, rồi ta sẽ dẫn ngài tới chỗ kia sau.Phải biết rằng ta ngưỡng mộ Tịch Mịch Cốc đã lâu, cuối cùng sắp được tận mắt chứng kiến rồi, sao có thể bỏ qua? Huống hồ chỗ kia rất xa, ta không đồng ý.”
Thấy tiểu tu sĩ Trúc Cơ không chút do dự từ chối hảo ý của mình, lửa giận trong lòng Âu Dương Giáo bùng lên dữ dội, hận không thể giết chết Lâm Vân.Nhưng hắn không dám, những gì Lâm Vân nói có sức cám dỗ quá lớn, nếu tin tức này lộ ra ngoài, e rằng hắn chẳng còn phần.Cho nên, hắn không thể để Lâm Vân thoát khỏi tầm mắt.Phải đợi đến khi tới được nơi đầy Thiên Diễm Tinh Kim và động phủ Thượng Cổ, tiến vào bên trong rồi mới giết tên tu sĩ Trúc Cơ này.
“Được rồi, hiện tại ta dẫn ngươi tới Tịch Mịch Cốc.Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là đệ tử mà ta mới thu nhận gần đây, tên là Nguyên Tạp, biết chưa?” Âu Dương Giáo bất đắc dĩ phải thỏa hiệp.
Lâm Vân âm thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hưng phấn, chủ động nói: “Chỉ cần vào được Tịch Mịch Cốc, ta nhất định sẽ dẫn ngài tới chỗ đó.Ngài cứ yên tâm, ta nói được là làm được!”
_Tống ngươi xuống địa phủ, đương nhiên là có thể rồi!_
Tịch Mịch Cốc quả nhiên cách Kim Châu không xa, nhưng khắp nơi đều có cấm chế.Với bản lĩnh của Lâm Vân hiện tại, nếu không có Âu Dương Giáo dẫn đường, hắn khó lòng đột nhập mà không bị phát hiện.
Hai canh giờ sau, Âu Dương Giáo đã dẫn Lâm Vân tới đại trận hộ sơn của Tịch Mịch Cốc.Dù Âu Dương Giáo là khách quen của Tịch Mịch Cốc, nhưng vẫn bị hỏi han đủ điều, rồi mới lấy thẻ bài xác nhận thân phận đi vào.
Lâm Vân chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, lại là đệ tử của Âu Dương Giáo, nên chỉ bị hỏi qua loa vài câu rồi cho qua.
Bước chân vào Tịch Mịch Cốc, Lâm Vân mới hiểu vì sao nơi này lại là môn phái đứng đầu Hạt Nguyên Tinh.Tịch Mịch Cốc rộng tới ba nghìn dặm, mấy trăm ngọn núi sừng sững giữa đất trời.Thần thức của Lâm Vân vừa quét qua đã cảm nhận được trên những ngọn núi kia có cường giả sinh sống.
Riêng tu sĩ Đại Thừa Kỳ, Lâm Vân đã cảm thấy có đến hai, ba chục người, thậm chí còn có vài khí tức vượt xa cả tu sĩ Đại Thừa.
Da đầu Lâm Vân hơi tê dại.Sự hùng mạnh của Tịch Mịch Cốc đã vượt quá dự đoán của hắn.
_Còn có cả tu sĩ mạnh hơn Đại Thừa, chẳng lẽ là thần tiên sao? Huống hồ, Tịch Mịch Cốc có quá nhiều tu sĩ Đại Thừa, không biết Tử Vân Điện và Hóa Linh Điện dựa vào cái gì để nổi danh ngang hàng với Tịch Mịch Cốc nữa._
_May mà mình không định cường công, nếu không thì mình làm sao đối phó nổi với những cường giả như vậy? Thế mới biết, mình thoát khỏi vòng vây kia là may mắn đến nhường nào._
“Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau đi thôi!” Âu Dương Giáo thấy Lâm Vân đứng đó cau mày trầm tư thì lập tức tỏ vẻ khó chịu.
“Ta đã đến được đây rồi, ngươi có thể đi được rồi.À, đúng rồi, để ta tiễn ngươi một đoạn.” Lâm Vân nhìn Âu Dương Giáo bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Ngươi nói cái gì?” Âu Dương Giáo ngơ ngác.
“Không có gì, chỉ là tiễn ngươi xuống địa ngục thôi.” Lâm Vân cười lạnh, vươn tay bóp cổ Âu Dương Giáo.
Âu Dương Giáo trợn tròn mắt, phát hiện mình hoàn toàn không có khả năng phản kháng trước mặt tên tu sĩ Trúc Cơ này, chỉ kịp thốt ra vài tiếng: “Ngươi…ngươi…” rồi tắt thở.Hắn không ngờ có một ngày mình lại bị một tu sĩ Trúc Cơ bóp cổ chết.
Một ngọn lửa bùng lên thiêu rụi xác của Âu Dương Giáo, hắn hóa thành tro bụi.
Lâm Vân lập tức rời đi.Dù đệ tử Tịch Mịch Cốc rất đông, nhưng dù sao nơi này cũng quá lớn, có rất nhiều chỗ để Lâm Vân ẩn nấp.
Cao thủ của Tịch Mịch Cốc nhiều như vậy, thậm chí còn có cường giả vượt mức Đại Thừa, nhưng Lâm Vân không hề sợ hãi.Hắn vốn không định liều mạng.

☀️ 🌙