Truyện:

Chương 4908 Đại Giới

🎧 Đang phát: Chương 4908

“Chờ một chút!” Người nhà Tây Môn vội vàng nói.
“Đồng ý?” Hạ Thiên hỏi.
“Ngươi sẽ hối hận, giữ hắn lại, sau này ngươi ngủ cũng không yên.” Người nhà Tây Môn nghiến răng nói.
“Thật sao?” Hạ Thiên cười: “Tôi ngủ vẫn ngon lắm.”
Người nhà Tây Môn ra hiệu cho con trai.
Con trai ông ta liền lấy ngọc bội ra.
Hạ Thiên nhận lấy ngọc bội, thu lại long tinh, nói: “Sau này nhớ kỹ, đừng giở trò này với tôi, số người tôi lừa còn nhiều hơn số người các người thấy.”
Rồi Hạ Thiên và đồng bọn rời đi.
Quỷ Thủ và thành chủ Bá Thiên càng thêm kính nể Hạ Thiên.
Nếu là họ, chắc chắn không nghĩ ra cách này.Tây Môn gia giỏi lợi dụng sơ hở thật, xưa nay chỉ chiếm tiện nghi của người khác, hôm nay coi như bị Hạ Thiên chơi một vố.
Không chỉ lấy lại được tiền, còn vớ được ngọc bội.Dù họ không biết ngọc bội là gì, nhưng thứ Hạ Thiên để mắt đến chắc chắn không phải tầm thường.
“À đúng rồi, thành chủ, tiền hắn bồi thường là chuyện riêng giữa chúng ta, nhưng số long tinh tôi đưa cho họ là giao dịch, mười vạn long tinh giao dịch, thuế bao nhiêu ấy nhỉ?” Hạ Thiên lẩm bẩm.
Người nhà Tây Môn nghe vậy thì biến sắc.
Đúng vậy, họ đưa long tinh cho Hạ Thiên để chuộc mạng con trai.
Nhưng mười vạn long tinh ban đầu Hạ Thiên đưa cho họ là để bồi thường thiệt hại, tức là mua lại món đồ bị ném hỏng.
Giao dịch trước đó đã thành công, vậy nên họ phải nộp thuế.
Món đồ mười vạn long tinh, thuế ít nhất cũng một vạn long tinh.
“Trong ba ngày đến phủ thành chủ nộp thuế, nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế, đến lúc đó là phạm pháp.” Thành chủ Bá Thiên lạnh lùng nói.
Lần này Tây Môn gia tự tìm đường chết.
Ai cũng biết Hạ Thiên là quý khách của họ, Tây Môn gia lại dám động đến quý khách, còn tính kế cả thành chủ, ông ta sao có thể bỏ qua.
Trước đây Tây Môn gia cũng làm vài chuyện quá đáng.
Nhưng ông ta là chủ Bí Hoang, nơi này muốn phát triển thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nên ông ta không làm khó Tây Môn gia, chỉ nhắc nhở họ đừng quá trớn.
Nhưng lần này thì khác.
Thành chủ Bá Thiên tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Tây Môn gia.
“Ngươi nhất định sẽ trả giá.” Người nhà Tây Môn nghiến răng.
Sau khi rời khỏi phủ thành chủ, người nhà Tây Môn bắt đầu thu dọn.
“Truyền tin ra ngoài, nói Thiên Long ngọc bội ở trong tay Hạ Thiên, rồi phát tán hình ảnh của Hạ Thiên.” Gia chủ Tây Môn nói.
“Cha, như vậy Thiên Long ngọc bội sẽ bị lộ.”
“Chúng ta đã không đoạt lại được, đã không có được thì người khác cũng đừng hòng.” Gia chủ Tây Môn nắm chặt tay.
“Cha, chúng ta định trốn sao?”
“Ừ, dẫn theo người cốt cán, rồi lặng lẽ đào tẩu.Đợi thông đạo mở ra, chúng ta sẽ đi nơi khác.Đằng nào cũng mất Thiên Long ngọc bội rồi, không cần ở cái nơi nhỏ bé này làm gì.” Gia chủ Tây Môn nói.
Trước đây họ trốn đến đây cũng vì Thiên Long ngọc bội.
Vật đó giá trị quá cao.
Nên họ mới trốn đến đây.
Trải qua ngàn năm, họ cũng không tìm ra bí mật của Thiên Long ngọc bội.
Giờ Thiên Long ngọc bội lại bị Hạ Thiên lấy đi.
Họ cũng không cần trốn nữa.
“Huynh đệ, ngọc bội kia là cái gì vậy?” Quỷ Thủ hỏi.
“Tôi cũng không biết, nhưng thấy họ cất giữ cẩn thận như vậy, chắc là đồ tốt.Hơn nữa chắc không bỏ vào được không gian trữ vật, nếu không đối phương đã không mang theo bên mình.Bảo vật bình thường, dù không bỏ vào được không gian trữ vật, họ cũng có thể giấu đi.Nhưng người cẩn thận như vậy, tuyệt đỉnh bảo vật họ đều muốn mang theo bên mình.” Hạ Thiên giải thích.
“Khả năng phân tích này cũng kinh khủng thật.” Quỷ Thủ kinh hãi nói.
“Tàm tạm thôi, mà tôi thích nhất là kiểu tặng quà này.” Hạ Thiên cười.
Tặng quà!
Mặt ai nấy đều đen lại.
Chuyện lần này mạo hiểm như vậy, Hạ Thiên lại bảo đối phương tặng quà.
“Đồ lấy lòng sao?” Hạ Thiên nhìn Lan Uyển hỏi.
“Cũng không khác mấy.” Lan Uyển nói.
“Vậy chúng ta đi thôi.” Hạ Thiên nói.
“Ngươi không nhìn hắn một cái sao?” Lan Uyển hỏi, người nàng nói là Thiên Lực Chiến Thần.
“Thôi đi, coi như tôi biết người kia thì sao? Hắn hiện tại có cuộc sống của mình, mà hắn hiện tại vẫn là thần tượng của vô số người, ta cảm thấy hắn hiện tại sống rất thoải mái, nếu như không phải lời nói, vậy lại càng không có tất yếu thấy.” Hạ Thiên cho rằng, mình không nên đi quấy rầy đối phương sinh hoạt.
Coi như đối phương thật là tiểu Thiên Lực.
Vậy hắn cũng không muốn đi quấy rầy đối phương sinh hoạt.
Mỗi người đều có vòng tròn của mình.
Đều có thế giới của mình.
Hắn cho rằng tiểu Thiên Lực cũng thế.
Khu vực truyền tống trận.
“Thành chủ Bá Thiên, ta nghe nói đại truyền tống trận cũng dễ xảy ra sai sót, truyền tống trận của ngươi sẽ không xảy ra sai sót chứ, đừng có truyền tống ta đến địa phương khác.” Hạ Thiên mở miệng nói.
“Yên tâm đi, cái này đại truyền tống trận đã sử dụng qua hơn ba ngàn trở về, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm.” Bá Thiên thành chủ nói.
“Vậy thì tốt.” Hạ Thiên gật đầu.
Rồi đi vào truyền tống trận, truyền tống trận này vẫn tương đối xa hoa.
“Ơ? Đây là vật gì?” Hạ Thiên cầm trong tay một khối ngọc thạch cổ quái.
Mọi người sững sờ khi thấy khối ngọc thạch cổ quái này.
“Ba!”
Ánh sáng lóe lên.
Hạ Thiên biến mất ngay tại chỗ.
“Cái này…”
Lan Uyển và hai người kia ngơ ngác.
Ba người họ còn chưa vào truyền tống trận.
Kết quả Hạ Thiên đã bị truyền tống đi.
“Hắn làm sao lấy được tinh tiêu của truyền tống trận.” Bá Thiên cười khổ.
Tinh tiêu!
Chính là ngọc thạch khống chế phương vị.
Nơi đó ghi chép kỹ càng vị trí truyền tống.
“Vậy tướng công của ta đâu?” Lan Uyển hỏi.
“Ta cũng không biết, hắn lấy được tinh tiêu rồi, vậy thì không nhất định truyền tống đi đâu, khẳng định là sẽ bị ngẫu nhiên truyền tống, nếu như truyền tống đến trong đống quái vật, vậy thì xong.” Bá Thiên thành chủ lo lắng nói.
“Ý của ngài là, truyền tống chắc chắn sẽ thành công, chỉ là không xác định phương vị đúng không?” Lan Uyển hỏi.
“Đúng, truyền tống sẽ không thất bại, chỉ là không có tinh tiêu, vì lẽ đó vị trí không cách nào xác định.” Bá Thiên thành chủ nói.
Lúc này Hạ Thiên rơi xuống một cái ao nước.
Khi hắn nhìn thấy cảnh tượng xung quanh, hắn cũng sững sờ.
Mỹ nữ.
Trước mặt hắn có một mỹ nữ đang tắm.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
“A, ta ở đâu, ta là một người mù, cái gì cũng không nhìn thấy, có ai giúp ta không!!” Hạ Thiên vội vàng nói.

☀️ 🌙