Chương 490 Thu Hoạch

🎧 Đang phát: Chương 490

Tấm bia đá xanh biếc lơ lửng, cách bàn tay Mộc Thần Vệ một khoảng nhỏ, trên bề mặt khắc đầy những ký tự cổ quái, tỏa ra vầng hào quang nhàn nhạt, mang theo vẻ thần bí khó tả.
Mục Trần vươn tay định chạm vào tấm bia.
“Xoẹt!”
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, bia đá bỗng bừng lên ánh sáng xanh lục chói mắt, lan tỏa khắp nơi, khiến cho ngọn đồi hoang sơ bên dưới như được tưới tắm, cỏ cây lập tức sinh sôi um tùm.Một nguồn năng lượng cường đại trào dâng, ngăn cản Mục Trần đến gần.
Mục Trần nhíu mày, dốc toàn bộ linh lực trong cơ thể, nhưng vẫn không thể vượt qua được bức tường ánh sáng xanh biếc kia.
“Hừ!”
Mục Trần tức giận, hắc quang lóe lên, lôi điện bắn ra lách tách, Lôi Thần Thể bộc phát, hắn hung hăng vươn tay tới.
“Tạch tạch!”
Lôi điện chạm vào vầng hào quang, khiến nó run rẩy như chuột gặp mèo, nhanh chóng tan biến.Mục Trần tu luyện Lôi Thần Thể, chủ yếu hấp thu Hắc Thần Lôi để tăng cường cảnh giới, xem ra năng lượng tinh thuần từ bia đá kia bị Hắc Thần Lôi khắc chế.
Bàn tay Mục Trần dễ dàng nắm lấy bia đá.
“Vút!”
Bất ngờ, một tia sáng bích lục từ trong bia đá bắn ra, trúng ngay vào giữa trán Mục Trần.
Mục Trần nhận ra tia sáng đang lao tới, nhưng cảm thấy không hề nguy hiểm, nên không hề né tránh hay phòng ngự.
Tia sáng nhanh chóng chui vào trong trán, rồi trí óc hắn bỗng bừng lên những hình ảnh cổ xưa.Một loạt cung điện tráng lệ, cái nào cái nấy còn đồ sộ hơn cả cự điện mà bọn hắn giao đấu, tất cả đều được xây dựng từ cây cối, vững chãi và kiên cố.
Đây chẳng lẽ là một di tích viễn cổ khổng lồ?
Bầu trời xanh biếc, đại thụ cao vạn trượng xuyên thủng tầng mây, sinh cơ bừng bừng, khiến cả mây trời cũng nhuốm một màu xanh lục đầy sức sống.
Hình ảnh lướt qua tâm trí, hắn kinh ngạc trước sự rộng lớn của di tích.Không biết thế lực viễn cổ nào lại có cơ ngơi đồ sộ đến như vậy, có lẽ phải là bá chủ của cả đại lục này.
Đây mới thật sự là di tích viễn cổ!
Trong di tích này chắc chắn có truyền thừa từ thời viễn cổ để lại!
Hình ảnh tiếp tục lướt qua, hắn nhìn thấy một ngọn núi mờ ảo trong mây, có những luồng sáng lấp lánh kỳ ảo.Hóa ra, mỗi luồng hào quang đó là một loại linh vật, bảo vật quý hiếm.
Linh vật hút lấy linh khí đất trời, tỏa ra dao động tinh khiết như ngọc.Mục Trần lướt mắt qua, thấy không ít dị bảo trân quý, nhưng phần lớn thì hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Quả là một tòa núi bảo tàng!
Mục Trần bất giác ngước nhìn lên đỉnh núi, nơi có hào quang sáng nhất, như một vầng thái dương rực rỡ.Hắn nheo mắt nhìn kỹ, nơi đó chỉ có một màu đỏ vàng chói lọi, trong phạm vi ngàn trượng từ đỉnh xuống sườn núi hoàn toàn không có linh bảo nào khác.
Chỉ duy nhất một gốc kỳ bảo linh vật sinh trưởng trên đỉnh núi, lay động theo gió.
Vật đó trông như linh chi, nhưng khác với linh chi thông thường chỉ có một cánh, nó có đến chín cánh.Mỗi cánh lại không có hình dạng linh chi, mà là một khối cầu sáng nóng cháy to chừng một trượng.Trông nó như chín mặt trời đang rọi sáng cả ngọn núi bảo vật này.
Mục Trần trố mắt nhìn gốc linh chi kỳ lạ kia, không thể rời mắt, trong lòng dâng lên một niềm vui sướng tột độ.
– Đó…là….Cửu Dương Thần Chi?
Thật không ngờ, hắn lại có thể nhìn thấy một trong ba loại kỳ bảo cần thiết để tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân, Cửu Dương Thần Chi!
Những hình ảnh, thông tin từ viễn cổ tràn vào trí óc Mục Trần, đến một lúc sau hắn mới bừng tỉnh, mở mắt ra, khuôn mặt tràn ngập vẻ vui sướng.
– Sao vậy?
Lạc Li bên cạnh nghi hoặc, hiếm khi thấy hắn vui mừng đến mức cười ngoác cả miệng như vậy.
– Lần này đúng là nhặt được bảo bối rồi.
Mục Trần mừng rỡ, cười lắp bắp chỉ vào bia đá:
– Ta đoán, mục tiêu của bọn Chân Thanh kia không phải là Mộc Thần Vệ, mà chính là cái này!
Ba người kia ngơ ngác, khó hiểu.
– Vùng di tích mà chúng ta vừa đi qua kia được lưu lại từ thời viễn cổ, do một tông phái gọi là Mộc Thần Điện xây dựng nên.Nhưng thực tế, nó không phải là di tích chân chính, nhiều lắm chỉ là một bộ phận nhỏ, ta nghĩ nó giống như cánh cổng vậy.Tấm bia này mới chứa đựng đầy đủ thông tin về Mộc Thần Điện chân chính.
Cả ba người đều trợn tròn mắt.Cái di tích to lớn kia chỉ là một phần nhỏ, là cổng vào của Mộc Thần Điện thôi sao?
Một phần nhỏ đã hấp dẫn như vậy rồi, vậy thì di tích Mộc Thần Điện chân chính là một kho báu kinh người đến mức nào?
– Di tích Mộc Thần Điện kia ở đâu?
Từ Hoang sốt ruột hỏi dồn.
– Nó sẽ chỉ đường cho chúng ta.
Bỗng nụ cười của Mục Trần tắt ngấm.
– Nhưng theo ta thấy, những di tích nhỏ như cái chúng ta vừa rời khỏi tồn tại không ít trên đại lục này, không loại trừ khả năng sẽ có những đội khác cũng tìm ra thông tin tương tự.Mà những kẻ có khả năng đó, chắc chắn là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, e rằng đối thủ sắp tới sẽ mạnh hơn bọn Hạ Hầu, Chân Thanh rất nhiều.
Từ Hoang, Triệu Thanh Sam, Mộ Phong Dương sắc mặt biến đổi.Với họ, Hạ Hầu, Chân Thanh đã là cao thủ hàng đầu đại tái, khó mà đối phó.Nếu chiến lực hiện tại của họ mà gặp đội ngũ mạnh hơn, e rằng chỉ có Mục Trần và Lạc Li mới có thể chiến đấu, còn ba người họ sẽ trở thành gánh nặng.
– Trong thời gian tới, chúng ta tạm gác lại mọi chuyện khác.Nơi này khá hẻo lánh, rất thích hợp để tu luyện.Chúng ta phải bế quan, tăng cường thực lực mới được.
Không chỉ có ba người kia cần tăng cường thực lực, mà chính Mục Trần cũng cần phải đột phá.Đại Tái Linh Viện đã đi vào giai đoạn quan trọng, những đội ngũ mạnh mẽ đã dần lộ diện.Lúc này, mọi người đều đang đổ xô đi tìm các di tích trên đại lục, không ai biết họ có thể có được cơ duyên nào, khiến cho thực lực tăng tiến vượt bậc.
Lúc đó, thực lực Thông Thiên Cảnh hậu kỳ của hắn hoàn toàn không đủ để dựa vào.Trận chiến với Hạ Hầu tuy cuối cùng giành chiến thắng, nhưng hắn đã tiêu hao gần như toàn bộ sức lực, khó mà đảm bảo có thể chiến đấu tiếp.
Hắn cũng cần phải vượt qua Thân Thể Nan!
Mọi người đều đồng ý.Từ đầu đến giờ, hầu như chỉ có Mục Trần và Lạc Li chiến đấu cho đội ngũ, khiến họ cũng cảm thấy áy náy.Lúc này, họ đã may mắn có được Tiên Linh Quả trong di tích, được sự bảo vệ của nó, họ có thể thử vượt qua Thân Thể Nan.Nếu thành công, chiến lực của cả đội sẽ tăng lên đáng kể, ít nhất cũng khiến Mục Trần và Lạc Li không cần phải phân tâm bảo vệ họ.
Mục Trần thấy ba người kia có vẻ mặt nghiêm trọng, hắn cười, ánh mắt kỳ lạ nhìn vào bia đá cổ xưa.Những thông tin lúc nãy, còn có một thứ khác khiến hắn rất quan tâm.
Đó là một dòng chữ khắc trên bia đá.
Tiểu Thần Thuật, Thiên Mộc Thần Luân.

☀️ 🌙