Đang phát: Chương 49
“Không ngờ con Tiểu Yêu Hồ nhà ngươi lại mang trong mình Thiên Địa Dị Hỏa.À…Ta hiểu rồi, chắc thằng nhãi họ Hàn kia cho ngươi nhỉ? Khó trách hắn khó đối phó như vậy.Nhưng xem ra đây đúng là niềm vui bất ngờ, cơ duyên của lão phu đến rồi! Ha ha…” Lão giả hắc bào dán mắt vào ấn ký màu bạc trên cánh tay trái Liễu Nhạc Nhi, vỗ tay cười vang.
Liễu Nhạc Nhi bị trói chặt trong lưới đen, chẳng khác nào một cái bánh chưng, không thể nhúc nhích.Nghe lão giả nói, nàng chợt giật mình, lắp bắp:
“Ngươi là Tề Huyên của Thiên Quỷ Tông!”
“Không sai, lão phu chính là Tề Huyên.Xem ra ngươi cũng đoán được ý đồ của ta rồi nhỉ?” Tề Huyên thu lại nụ cười, lộ vẻ dữ tợn.
“Ngươi muốn dùng ta dụ ca ca tới? Đừng hòng!”
Liễu Nhạc Nhi gầm lên, khuôn mặt trắng bệch lộ tia kiên quyết.
Đôi mắt nàng chợt bừng sáng ánh lục quang quỷ dị, giữa mi tâm xuất hiện những điểm lục quang lấp lánh, nhấp nháy dữ dội.
Lão giả thấy vậy, vung tay điểm chỉ, một đạo hắc quang bắn ra, chui thẳng vào mi tâm Liễu Nhạc Nhi.
Lục quang giữa mi tâm nàng tắt ngấm, chưa kịp phản ứng, nàng đã tối sầm mặt, ngất lịm.
“Hừ! Chưa phải lúc ngươi chết, đợi ta bắt được Hàn Lập kia, ta sẽ đem hai ngươi luyện thành tro bụi bằng Địa Quỷ Chi Hỏa trước linh vị cháu ta, cho các ngươi vĩnh viễn không siêu sinh!”
Tề Huyên nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt lại dời về cánh tay trái của thiếu nữ.Lão suy nghĩ một chút, lật tay lấy ra một cái bình tròn đỏ rực, khắc đầy những phù văn kỳ dị.
Lão lẩm bẩm, liên tục búng tay, dường như đang thúc giục bí thuật.
Một lát sau, lão khẽ quát, chỉ tay vào bình tròn.
“Phốc!”
Tất cả phù văn trên bình đồng loạt sáng lên, một luồng hào quang đỏ rực bắn ra.
Hàng chục sợi tơ lửa từ trong hào quang bay ra, chui vào ấn ký màu bạc trên cánh tay trái thiếu nữ, rồi kéo mạnh ra.
“Ong ong ong!”
Ấn ký màu bạc bừng sáng, dưới sức kéo của tơ lửa, hiện ra những đốm lửa màu bạc.
Tề Huyên mừng thầm, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Hào quang từ miệng bình phun ra càng thêm đậm đặc, vô số sợi tơ lửa hiện ra, chui vào trong ấn ký.
Liễu Nhạc Nhi run rẩy, cánh tay trái co giật, khẽ rên.
Ngân diễm bị lôi ra khỏi ấn ký ngày càng nhiều, mơ hồ hợp thành hình nửa con Hỏa Điểu màu bạc, nhưng khí tức lại vô cùng suy yếu, trông như buồn ngủ.
Đúng lúc này, một luồng thanh quang trào lên từ đáy ấn ký, ẩn chứa sức mạnh, muốn kéo Hỏa Điểu trở lại.
Tề Huyên cười khẩy, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, dung nhập vào bình tròn.
Thân bình bỗng bùng nổ hồng quang, tất cả tơ lửa quấn lấy nhau, ngưng tụ thành hai sợi xiềng xích óng ánh, “Két” một tiếng, khóa chặt Hỏa Điểu.
Chim này giật mình tỉnh giấc, phát ra tiếng kêu phẫn nộ, hai cánh mở ra, ngân diễm bùng nổ, phun ra một cột lửa bạc.
Xiềng xích vừa chạm vào ngân diễm đã hóa thành hư ảo, hỏa trụ xuyên thủng bình tròn, lao thẳng về phía Tề Huyên.
Quá bất ngờ, hỏa trụ lại quá nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt lão.
Tề Huyên kinh hãi, vội vàng tế ra một cái thuẫn nhỏ màu xanh lục để chắn, đồng thời lùi nhanh ra hơn mười trượng, nhưng cánh tay trái lại chạm phải một chút lửa bạc, tức thì hóa thành tro tàn.
Nếu ngọn lửa này không suy yếu, lão ta khó tránh khỏi trọng thương.
Hít sâu một hơi, lão lật tay lấy ra một viên huyết hồng đan dược nuốt vào, cơ bắp ở chỗ cụt tay điên cuồng nhúc nhích, thịt mới mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ vài hơi thở, cánh tay trái của lão đã mọc lại.
Tề Huyên kinh hồn bạt vía nhìn về phía Liễu Nhạc Nhi.
Bình tròn đỏ rực và thuẫn xanh lục đã bị ngân diễm nuốt chửng, còn Hỏa Điểu sau khi phun lửa thì biến mất trong ấn ký thanh quang trên cánh tay trái thiếu nữ.
Dù bị thiệt hại bất ngờ, ánh mắt lão nhìn ấn ký càng thêm nóng rực.
…
Giữa dãy núi xanh ngắt uốn lượn, sương mù giăng mắc, linh khí tràn trề, khắp nơi là những lầu các cung vũ tinh xảo.
Trên không một sơn cốc hẻo lánh, bảy tám bóng người lao tới, đáp xuống miệng hang.
Dẫn đầu là một thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc áo trắng như tuyết, dung mạo tuấn lãng, ngạo khí ngút trời.
Vừa đặt chân xuống đất, hắn đã hối hả nói: “Vào cốc ngay, lần này không thể để nó chạy thoát.”
“Rõ!”
Mọi người đồng thanh đáp, lập tức xông vào sơn cốc.
Một bà lão tóc bạc mặc áo bào tro không vội vã nghe lệnh, mà chống một cây quải trượng màu tím hình thù kỳ dị, tiến đến bên cạnh thiếu niên.
“Tôn bà bà, bà cũng đi đi, Tử Vân Điêu này rất giảo hoạt, không có bà ra tay, bọn chúng khó thành công.” Thiếu niên nhìn bà lão, nói.
“Thiếu chủ, lão thân phụng mệnh quan chủ bảo vệ ngài, không thể tự ý rời vị trí.” Bà lão lắc đầu.
“Ta chỉ bảo bà vào cốc trước, đuổi bắt Tử Vân Điêu thôi, sao gọi là tự ý rời vị trí.” Thiếu niên nhíu mày.
“Quan chủ dặn lão thân một bước không rời thiếu chủ, nếu ngài xảy ra sai sót gì, lão thân vạn lần chết khó chuộc tội.” Bà lão vẫn không chịu tuân lệnh.
Thiếu niên lộ vẻ không vui, nói: “Hồ Lô cốc này thuộc Cảnh Nguyên Quan ta, cách tông môn chỉ trong nháy mắt, ai dám đến đây gây sự, chẳng phải là chê sống lâu sao?”
“Lời thì đúng, nhưng…”
Bà ta chưa dứt lời đã bị thiếu niên cắt ngang: “Đừng nhiều lời, chậm trễ, để Tử Vân Điêu chạy mất, ta sẽ bẩm báo lão tổ, bắt bà trị tội.”
Sắc mặt bà lão có chút khó coi, nhưng vẫn cắn răng, vung mạnh trượng tím xuống đất, hóa thành một đạo cầu vồng, xông vào sơn cốc.
Thiếu niên nhìn theo bóng lưng bà lão, vẫn còn tức giận, phẩy tay áo một cái, bước vào cốc.
Vừa đi được hai bước, hắn cảm thấy sau lưng khác thường, vô ý thức quay đầu lại, chỉ thấy hai đạo lam mang sâu thẳm lay động tâm thần, thần thức hắn trở nên mơ hồ.
Trong hư không sau lưng hắn, Hàn Lập áo xanh chậm rãi hiện thân, mắt lóe lam quang, tay kẹp một tấm phù lục màu tím.
Hắn thong thả thu lại tấm Thái Nhất Hóa Thanh Phù, nhếch miệng cười, tiến đến trước mặt thiếu niên.
Thiếu niên lúc này hai mắt vô thần, đứng ngây tại chỗ.
“Tụ Tinh Đài của Cảnh Nguyên Quan ở đâu?” Hàn Lập hỏi thẳng.
“Ở Cửu Cung Phong…trên đỉnh núi.” Thiếu niên đáp.
“Ồ, sao không ở trên chủ phong Kính Thiên Phong?” Hàn Lập nghi ngờ.
“Cửu Cung Phong cao nhất, đỉnh núi tầm nhìn khoáng đạt, dễ tiếp dẫn tinh thần chi lực, nên tổ tiên mới đặt pháp trận ở đó.” Thiếu niên đáp không chút chậm trễ.
“Ai canh giữ Tụ Tinh Đài, tu vi thế nào?” Hàn Lập gật đầu, hỏi tiếp.
“Trong quan…” Thiếu niên mặt không biểu cảm, kể hết tình hình trên Cửu Cung Phong.
Cửu Cung Phong là một trong những ngọn núi quan trọng của Cảnh Nguyên Quan, thường có trưởng lão và đệ tử tu hành.
Tuy nhiên, đỉnh núi nơi Tụ Tinh Đài tọa lạc là cấm địa, người ngoài không phận sự không được vào, trừ một số trưởng lão nội môn và đệ tử hạch tâm.
Theo lời thiếu niên, Tụ Tinh Đài có cấm chế mạnh mẽ bảo vệ, bên trong có trưởng lão trấn giữ, ít nhất có một trưởng lão Hợp Thể kỳ tọa trấn.
Hàn Lập trầm ngâm một hồi, nhẹ nhàng điểm vào mi tâm thiếu niên, rồi tan biến như sương khói.
Ánh mắt thiếu niên khôi phục lại, nhớ đến sự khác thường sau lưng, vội quay lại nhìn, nhưng chẳng thấy ai.
Hắn nghi hoặc lắc đầu, tiếp tục đi vào sơn cốc.
Một bên khác, Hàn Lập từ sau một gốc cổ thụ bước ra, chuẩn bị bay lên.
Lúc này, bên hông hắn lóe sáng, một tấm phù lục màu vàng tự bay ra, lơ lửng giữa không trung.
Hàn Lập nhíu mày khi thấy tấm phù này.
“Hô” một tiếng vang lên.
Một ngọn lửa bùng lên, phù lục tự bốc cháy.
Trong ngọn lửa, một hư ảnh mờ ảo dần hiện ra.
Hàn Lập thấy Liễu Nhạc Nhi nằm bất động trên bàn đá, khuôn mặt thanh lệ không chút huyết sắc, mắt nhắm nghiền, đã ngất đi.
Cổ tay trắng nõn của nàng bị một bàn tay khô gầy nắm chặt.
Chủ nhân của bàn tay đó mặc áo bào đen, tóc bạc râu đen, thân hình gầy gò, đang nhìn hắn với vẻ âm độc.
“Ngươi là Tề Huyên?” Hàn Lập nhìn lão giả, rồi nhìn áo bào, hỏi.
“Hừ! Hàn tiểu tặc, hai năm trước ngươi giết cháu ta Hạo Nhi, sau lại âm hiểm hại bạn ta Lục Nhai, rồi trốn trong Lãnh Diễm Tông, khiến lão phu khó tìm! Nay con tiểu hồ yêu này rơi vào tay ta, ngươi có cứu không?” Lão giả cười khặc khặc, sát khí lóe lên.
“Các hạ muốn gì?” Hàn Lập hỏi.
“Trong một tháng, đến U Quỷ Phong ở Phong Âm Sơn Mạch của Thiên Quỷ Tông ta.Nhớ kỹ, chỉ một mình ngươi đến.Nếu đến lúc đó ta không thấy ngươi, đừng trách lão phu vô tình.” Tề Huyên lạnh lùng nói.
Lão siết mạnh cổ tay Liễu Nhạc Nhi, khiến nàng nhíu mày, mặt càng thêm tái nhợt.
Hàn Lập trầm mặc, sắc mặt âm trầm.
Tiếng cười the thé vang lên, ngọn lửa trước mắt vặn vẹo rồi biến mất, chỉ còn lại một đống tro tàn, bị gió thổi tan.
