Đang phát: Chương 489
Vũ Ngọc Tiền gật đầu:
– Đại hội Tam tông Tứ môn đã có từ lâu.Trên đại lục Linh Vũ này, bảy môn phái mạnh nhất liên thủ tổ chức ra nó.Cứ mười lăm năm sẽ có một lần.Thứ nhất là để tượng trưng cho việc Tam tông Tứ môn chúng ta là một khối, đề phòng thế lực khác nhòm ngó.Thứ hai là để xem thực lực của lớp trẻ trong các môn phái.
– Ra là vậy.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ.Tam tông Tứ môn đã là thế lực siêu cấp rồi mà còn phải liên thủ đề phòng, xem ra đại lục này không hề đơn giản.
– Đại hội lần này đối với Vân Dương Tông chúng ta rất quan trọng, liên quan đến danh tiếng của tông môn.Vân Dương Tông đã bốn lần liên tiếp không có đệ tử nào vào top ba.Theo quy định của đại hội, nếu tông môn nào năm lần liên tiếp không có đệ tử vào top ba thì phải cấp cho mỗi một sơn môn khác ba bộ vũ kỹ Huyền cấp cao giai, đồng thời mỗi sơn môn năm viên đan dược thất phẩm.
Vũ Ngọc Tiền thở dài:
– Vậy nên ta mới nói, nếu lần này Vân Dương Tông không vào được top ba, chúng ta sẽ mất cho các tông môn khác mười tám bộ vũ kỹ Huyền cấp cao giai và ba mươi viên đan dược thất phẩm.
– Cái gì?
Tim Lục Thiếu Du đập nhanh hơn.Mười tám bộ vũ kỹ Huyền cấp cao giai, ba mươi viên đan dược thất phẩm! Đại hội này chẳng khác nào một cuộc đánh bạc lớn giữa Tam tông Tứ môn.So với những thứ này, những gì hắn kiếm được trong mật địa chỉ là hạt cát.Đồng thời, Lục Thiếu Du cũng thầm kinh ngạc về nội tình của Tam tông Tứ môn.Đệ tử trẻ tuổi tranh đấu mà họ lại có thể cược lớn đến vậy, cho thấy nội tình của các tông môn này cực kỳ hùng mạnh.
– Không sao, những vũ kỹ đan dược này tuy không phải là số lượng nhỏ đối với Vân Dương Tông, nhưng so với nó thì danh tiếng của tông môn còn quan trọng hơn.Vì vậy, lần này nhất định phải vào top ba.
Vũ Ngọc Tiền nói.
– Danh tiếng tính cái gì, ta chỉ muốn vũ kỹ và đan dược thôi.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ.Mười tám bộ vũ kỹ Huyền cấp cao giai, ba mươi viên đan dược thất phẩm.Nếu cho hắn, vậy thì phát tài rồi.
Chẳng mấy chốc đã đến ngọn núi của mình, Lục Thiếu Du cáo từ sư phụ Vũ Ngọc Tiền rồi đáp xuống.Nửa năm trôi qua thật nhanh.
– Tham kiến chủ nhân.
Khi Lục Thiếu Du trở lại ngọn núi, một đạo thân ảnh huyết sắc tiến đến, chính là Huyết Tích Dịch.
– Huyết Tích Dịch, Thiên Sí Tuyết Sư đâu?
Lục Thiếu Du hỏi, không thấy Thiên Sí Tuyết Sư đâu cả, trên núi cũng không có khí tức của nó.
– Chủ nhân, mười ngày trước Thiên Sí Tuyết Sư đã rời khỏi sơn mạch để chuẩn bị đột phá, chắc vài ngày nữa mới về được.
Huyết Tích Dịch nói.
– Thiên Sí Tuyết Sư đột phá sao?
Lục Thiếu Du vui mừng.Thiên Sí Tuyết Sư đột phá lần hai, ngưng tụ yêu đan đạt tới tứ giai.Vốn hắn định cho nó dùng Thánh quả Linh Vũ để đột phá, giờ xem ra, sau khi nó đột phá tới tứ giai rồi dùng Thánh quả Linh Vũ thì có thể đột phá tới tứ giai trung kỳ.Còn tứ giai hậu kỳ thì hơi khó.Tiểu Long dùng một quả Thánh quả Linh Vũ cũng chỉ từ tứ giai sơ kỳ đột phá tới tứ giai trung kỳ thôi.
Từ Cửu Vĩ Yêu Hồ Bạch Linh, Lục Thiếu Du biết được Thánh quả Linh Vũ có tác dụng với con người tốt hơn so với yêu thú.
Đêm xuống, màn đêm buông xuống, gió đêm mang theo hơi lạnh thổi qua, sơn mạch chìm trong bóng tối.
Trên ngọn núi, Lục Thiếu Du thả tâm thần ra xung quanh, sau đó đặt tay lên không gian thú nang, sáu đạo quang mang xuất hiện.
Sáu đạo quang mang lóe lên rồi hóa thành sáu đạo thú ảnh.Tiểu Long, Bạch Linh, Nghịch Lân Yêu Bằng, Thái Âm Yêu Thỏ, Thủy Hỏa Yêu Giao, Huyết Ngọc Yêu Hổ xuất hiện trên ngọn núi.
– Ra rồi, cuối cùng chúng ta cũng ra được.
– Hơn ba nghìn năm, cuối cùng chúng ta cũng thoát khỏi cái nơi quỷ quái kia.
Tiếng hoan hô từ Huyết Ngọc Yêu Hổ và Nghịch Lân Yêu Bằng vang lên.
Bạch Linh hóa thành thân thể yêu hồ, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, cảm nhận năng lượng trong thiên địa, toàn thân kích động đến run rẩy.
– Cuối cùng cũng ra được.Sáu nghìn năm, ta cuối cùng cũng rời khỏi chỗ đó.
Ánh sáng trên người Bạch Linh lóe lên, lập tức biến thành một thân ảnh tuyệt mỹ.Lớp lông trắng hóa thành y phục trắng toát, đứng trên núi, gió đêm nhẹ nhàng thổi khiến y phục bay phấp phới, giống như thần tiên hạ phàm.
Đôi mắt đẹp nhìn lên trời cao, một lúc lâu sau Bạch Linh mới thu hồi ánh mắt.
– Lục Thiếu Du, cảm ơn ngươi.
Bạch Linh nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt quyến rũ hiện lên sự cảm kích vô hạn.Bị vây trong mật địa sáu nghìn năm, giờ cuối cùng cũng có thể rời khỏi.Ân tình này có thể không là gì với Lục Thiếu Du, nhưng với nàng lại khác hoàn toàn.
– Bạch Linh tiểu thư, không cần cảm ơn ta.Ta chỉ giúp chút thôi.Hơn nữa đó là điều kiện giữa hai chúng ta, ngươi không cần phải khách sáo.
Lục Thiếu Du nói.
– Sau này cứ gọi ta là Bạch Linh.
Nhìn Lục Thiếu Du, Bạch Linh nói nhỏ:
– Tuy rằng với ngươi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với ta là ân tình rất lớn.
– Khí tức thật mạnh mẽ.
Huyết Tích Dịch nhìn đám yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng, kinh ngạc không ngớt.Huyết mạch trong cơ thể vô hình bị áp chế, mỗi một con yêu thú trước mặt đều khiến nó cảm thấy khí tức mạnh hơn nó nhiều.
– Bạch Linh, ta còn một thời gian nữa mới rời khỏi đây, nên đoạn thời gian này ngươi chỉ có thể ở trên núi này thôi.Đồng thời phải thu liễm khí tức lại, ở đây cường giả không ít, lộ khí tức ra ngoài rất dễ bị phát hiện.
Lục Thiếu Du nói.
– Ta biết, dù sao ở trên núi này cũng tốt hơn cái mật địa kia.Yên tâm đi, ta sẽ không để lộ khí tức đâu.Người bình thường tuyệt đối không phát hiện ra ta.
Bạch Linh nói.
– Nghịch Lân Yêu Bằng, các ngươi cũng chỉ có thể ở trong không gian thú nang, tránh để người khác phát hiện.
Lục Thiếu Du nói với đám Nghịch Lân Yêu Bằng.Lúc tranh đoạt Thánh quả Linh Vũ, mọi người đều thấy bốn con yêu thú này, nếu bị phát hiện ra thì hắn sẽ gặp rắc rối lớn.
– Vâng, chủ nhân.
Bốn con yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng đáp lời.
Trong màn đêm, một thân ảnh xinh đẹp đứng đó, một lát sau, ánh mắt nhìn về phía thân ảnh trên bầu trời, mỉm cười.
