Đang phát: Chương 482
Mọi người kinh ngạc tột độ khi thấy Đường Nguyên bị tát bay xa, hắn ngã xuống vùng biển linh khí, hoảng hốt đứng dậy, giận dữ quát:
– Ngươi, ngươi là…La Thanh Vân!
Nhìn rõ khuôn mặt người vừa ra tay, Đường Nguyên run sợ, ngón tay chỉ lên trời khựng lại, không biết nên buông xuống hay tiếp tục.
Thủy Lạc Yên cũng giật mình lùi lại mấy bước, tỏ vẻ vô cùng kiêng dè người này.
Ánh mắt La Thanh Vân lóe lên, lạnh lùng nói:
– Ngươi thích ức hiếp phụ nữ, ta không quan tâm.Nhưng Lý Vân Tiêu, ta từng thua hắn, ngươi nói đánh hắn đến mồm đầy phân, chẳng khác nào bảo ta còn thua cả đống phân của hắn?
Đường Nguyên ôm mặt, kinh hãi tột độ.Hắn nghe danh La Thanh Vân đã lâu, một thiên tài hàng đầu của Thiên Vũ đại lục.Việc La Thanh Vân bại dưới tay Lý Vân Tiêu, dù có nghe qua, hắn cũng không tin.Nay nghe chính miệng La Thanh Vân thừa nhận, không chỉ Đường Nguyên mà nhiều võ giả khác cũng kinh hãi.
La Thanh Vân nhắm mắt, thản nhiên nói:
– Thêm một câu ngu xuẩn nào nữa, ta giết ngươi ngay, không cần báo trước.
Toàn thân Đường Nguyên run rẩy, không dám hé răng, bị tát trước mặt đám đông, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, trong mắt đầy vẻ oán độc.
Không gian Thần Cung trở nên tĩnh lặng, mọi người thấy màn kịch hay đã hết liền tản ra, tiếp tục tu luyện.Bỗng một tiếng hô hoảng vang lên:
– Mau nhìn! Bảo điện bên kia có biến!
Mọi người giật mình, đồng loạt nhìn về phía bảo điện, thấy một đạo quang mang bừng sáng, lan rộng ra, tạo thành hình dáng một cánh cửa.
– Cửa, là cửa! Ha ha, cửa đại điện cuối cùng cũng mở ra!
– Đừng mừng vội! Nhìn kỹ đã! Cánh cửa này quỷ dị lắm!
Mọi người hồi hộp theo dõi biến hóa của cánh cửa, bỗng một sự việc bất ngờ xảy ra khiến ai nấy đều ngây người: một cái chân bước ra từ trong cánh cửa.
Đúng vậy, một cái chân người! Rồi một nam tử từ từ bước ra, ngạc nhiên nhìn quanh.
– Cái gì? Sao lại có người đi ra từ trong cửa bảo điện?
– Người này là ai? Sao nhìn quen thế?
– Chết tiệt! Chẳng lẽ có người nhanh chân đến trước?
– Ơ? Đây…đây chẳng phải Lý Vân Tiêu sao?
Tiếng xôn xao nổi lên, mọi người kinh ngạc tột độ, không tin vào mắt mình.Nhiều người xông lên, nhưng vẫn bị hào quang Thần Cung ngăn lại, không thể tiến vào.
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường há hốc mồm, Lý Vân Tiêu sao lại ở bên trong? Vương Cường và Chu Tử Nguyên ở phía xa cũng chấn động mãnh liệt.
– Quái quỷ! Sao hắn vào được?
– Lý Vân Tiêu, mau mở bảo điện ra, cho chúng ta vào!
Mọi người không thể giữ nổi bình tĩnh.Tu Di Thần Cung trong truyền thuyết hiện ra trước mắt, nhưng họ lại không thể vào.Không vào được thì thôi, đằng này người khác lại vào được, còn mình thì không, thật đáng hận!
– Mở cửa mau! Nếu không ra khỏi bí cảnh, ta sẽ lấy mạng ngươi!
Tiếng van xin, tiếng đe dọa vang lên tứ phía, thậm chí có người tức giận công kích nhưng vô ích.
Lý Vân Tiêu nhanh chóng hiểu rõ tình hình trước mắt, xác định Tu Di Thần Cung này chính là địa điểm được đánh dấu trên bản đồ, liền mỉm cười ra hiệu im lặng, nói:
– Mọi người trật tự! Nghe ta nói!
Chiêu này hiệu quả ngay lập tức, mọi người im lặng, nhưng tiếng thở dốc vẫn còn rất nặng, chứng tỏ nội tâm vô cùng bất ổn.
Lý Vân Tiêu nhìn Đinh Linh Nhi, cười nói:
– Vừa rồi ta nghe nói có người muốn đánh ta đến mồm đầy phân, còn bảo dưới háng hắn rất có tư vị? Không biết vị anh hùng nào đây, xin mời bước ra cho ta biết mặt!
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Đường Nguyên, rồi nhanh chóng dãn khoảng cách với hắn, khiến hắn trơ trọi đứng giữa vòng vây.
Mặt Đường Nguyên tái mét, nhưng nghĩ đến thực lực của mình, hắn cố tỏ ra không sợ, ngạo nghễ nói:
– Chính là Đường gia ta! Ngươi muốn gì? Đinh Linh Nhi là của ta, ngươi dám tranh với ta, chán sống rồi à?
Đinh Linh Nhi nghe vậy, trong lòng hoảng hốt, không hiểu vì sao Đường Nguyên lại nói ra những lời này trước mặt Lý Vân Tiêu, khiến nàng càng thêm xấu hổ và tức giận, nước mắt tuôn rơi.
Lý Vân Tiêu không lộ vẻ gì, gật đầu nói:
– Thì ra là vị anh hùng này.Chư vị, ta biết cách mở cửa Thần Cung.Nhưng vị anh hùng này đòi đánh ta đến mồm đầy phân, ta sợ lắm, không dám mở đâu!
Nhiều người nhíu mày, quát:
– Đừng sợ! Chỉ cần ngươi mở cửa ra, chúng ta sẽ bảo vệ ngươi, không ai dám động đến ngươi!
Lý Vân Tiêu cười:
– Chư vị nói thế ta cũng tin, nhưng vẫn không thấy an toàn lắm.Nếu vị đại ca nào giúp ta đánh nát đũng quần của vị anh hùng kia, nhét phân đầy mồm hắn, ta nghĩ ta sẽ vui vẻ giúp mọi người mở cửa.
Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía Đường Nguyên, lần này còn kèm theo sát khí.
Sắc mặt Đường Nguyên đại biến, vội vàng cảnh giác, phẫn nộ quát:
– Ai dám động đến ta? Ta là thiếu chủ Tứ Cực Môn, giết ta các ngươi sẽ bị diệt môn!
Mọi người có chút kiêng dè, một người trong đó lên tiếng:
– Lý Vân Tiêu, chuyện của ngươi và hắn là chuyện riêng, đừng hòng lôi kéo chúng ta vào cuộc.Mau mở cửa Thần Cung cho chúng ta vào, đó mới là việc chính của mọi người!
– Đúng vậy! Mau mở cửa Thần Cung mới là chính sự!
– Chuyện riêng của các ngươi, ai thèm quan tâm!
Lý Vân Tiêu nhìn mọi người, cười rồi quay người bước vào trong, nói:
– Vậy thì mọi người cứ đứng ngoài cửa chờ đến khi Tu Di Sơn kết thúc đi, ta tự mình đi tìm bảo vật, tạm biệt!
Hắn vẫy tay, định biến mất trước mặt mọi người.
Ai nấy đều hoảng hốt, nhao nhao gào lên:
– Đừng! Đừng đi! Chúng ta đập nát đũng quần hắn, được chứ? Chỉ cần ngươi mở cửa Thần Cung ra, thế nào?
Đường Nguyên kinh hãi, cảm nhận được hàng chục đạo thần thức khóa chặt mình, mặt trắng bệch, vội vàng bỏ chạy.
Đùa à! Ở đây có mấy trăm võ giả, Vũ Tông cũng hơn chục người, tinh anh cả đấy! Không chạy thì chỉ có đường chết!
Bỗng một bóng người chắn trước mặt hắn, rồi hai, ba bóng người khác xuất hiện, trong nháy mắt một đám người bao vây hắn, ai nấy đều cười lạnh đầy ác ý.
