Chương 48 Dong binh công hội

🎧 Đang phát: Chương 48

Thu thập xong xuôi, ta quay lại phòng khách, lão nhân đã đứng chờ sẵn: “Xong việc rồi à? Đi thôi, ta dẫn cậu đến chỗ nghỉ ngơi.” Ông dẫn ta vào một gian phòng nhỏ bên trái, bài trí đơn sơ nhưng sạch sẽ tươm tất.
“Chàng trai cứ nghỉ ngơi ở đây, phòng ốc tạm bợ, mong cậu đừng chê.À phải rồi, ta vẫn chưa biết tên cậu là gì? Lão già này tên Lôi Tiết Na, cứ gọi ta là Lôi đại thúc là được.Ta cả đời cô độc, không vợ không con.”
“Nơi này tốt lắm rồi, Lôi đại thúc.Con tên Trường Cung Uy, đa tạ ông.” Ta ngồi xuống giường, trò chuyện với vị đại thúc tốt bụng.Theo lời ông kể, nơi đây là vùng biên giới của Ngải Hạ vương quốc, chỉ cần bước thêm vài bước là tới Tu Đạt vương quốc.Dân ở đây hiền lành, chất phác, lại vô cùng hiếu khách.Dù sao cũng là biên giới nên số người biết đến ma pháp cũng không nhiều.
Ông còn dặn dò ta nếu muốn đến Tu Đạt vương quốc thì nên cẩn thận, dạo gần đây tình hình bất ổn.Gần biên giới hai nước xuất hiện không ít cường đạo, hung hãn cướp của giết người.Vì nơi đây là điểm giao thương của hai quốc gia, vấn đề chủ quyền lại nhạy cảm nên đến giờ vẫn chưa có biện pháp giải quyết triệt để.
Nghe vậy, ta không khỏi thắc mắc: “Vậy giờ không có cách nào đến đó an toàn sao ạ?”
“Cũng không hẳn.Bình thường ở thành Phác Lợi Mã, nơi biên giới, các thương nhân thường tụ tập lại rồi thuê một đội dong binh hộ tống, như vậy sẽ an toàn hơn.”
“Ồ, con cũng muốn thử đến Phác Lợi Mã một chuyến.” Ha ha, có chuyện tốt thế này, ta cũng muốn thử làm dong binh một phen, biết đâu lại kiếm thêm được chút đỉnh, hắc hắc.
Lôi đại thúc hình như hiểu lầm ý của ta: “Đúng vậy, nếu cậu muốn đến Tu Đạt vương quốc thì đi cùng thương đoàn sẽ an toàn hơn nhiều.”
Ta không muốn giải thích nhiều, liền hỏi ông chỗ nào có thể tắm rửa, ông chỉ cho ta con sông nhỏ phía sau thôn.Ta đứng dậy, đi ra phía sông.
Dòng nước mát lạnh cuốn trôi mọi mệt mỏi, bụi bặm trên người.Cảm giác thật thoải mái, nhẹ nhõm khó tả.Ta lấy từ không gian trữ vật ra một bộ quần áo sạch sẽ, thay vào rồi trở lại nhà Lôi đại thúc.
Nằm trên giường, hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.Dù tự nhủ sẽ không tơ tưởng đến chuyện cưới mỹ nữ nữa, nhưng bóng hình của vị mỹ nhân kia vẫn cứ quanh quẩn trong đầu ta.Cứ thế, ta mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, ta cùng Lôi đại thúc ăn sáng rồi cáo biệt ông, đi theo chỉ dẫn, thẳng hướng thành Phác Lợi Mã.
Có lẽ vì thương nhân hai nước thường xuyên qua lại nên dù chỉ là một thành thị ven biên giới, Phác Lợi Mã vẫn rất phồn vinh.Đường xá tấp nập, cửa hàng san sát.Ta hỏi thăm một người trên đường về vị trí của dong binh công hội.
Biểu tượng của dong binh công hội là một thanh trường kiếm xuyên qua một đồng tiền kim cương.Có lẽ ý muốn nói ai có bản lĩnh đều có thể kiếm tiền từ đây.Không biết ở nơi này, ta có thể tìm được con đường đến Tu Đạt công tác không?
Bước vào đại môn dong binh công hội, một đại sảnh rộng lớn hiện ra trước mắt.Xung quanh đại sảnh là các quầy khác nhau.Ở giữa đại sảnh, người ra vào ăn mặc đủ kiểu.Có người mặc võ sĩ phục, có người mặc pháp sư bào.Thậm chí còn có vài tinh linh với đôi tai nhọn và những người lùn thấp bé.(Tinh linh và người lùn là hai chủng tộc thiểu số trên đại lục.Tinh linh yêu chuộng hòa bình, bẩm sinh đã là những cung thủ tài ba, sở hữu nhãn lực tuyệt đỉnh, đồng thời có thể học tập ma pháp tự nhiên.Người lùn lại là biểu tượng của những chiến binh dũng mãnh, họ rất giỏi về công nghệ.Rất nhiều binh khí cao cấp đều do họ chế tạo.)
Ta tiến đến một cái bàn trông giống như quầy tiếp tân, hỏi một vị tiểu thư đứng sau quầy: “Xin hỏi, ở đây làm thế nào để nhận nhiệm vụ dong binh?”
Cô nàng liếc nhìn ta, thấy ta ăn mặc bình thường, hiển nhiên không mấy nhiệt tình, hờ hững đáp: “Trước tiên đến quầy bên trái lấy đơn đăng ký trở thành dong binh, sau đó xem các nhiệm vụ được dán trên bảng, cuối cùng thì đến quầy bên phải để nhận nhiệm vụ.”
“Cảm ơn nhé.” Ta lên tiếng, đi lấy đơn.Trên đó chỉ cần điền tên tuổi, chức nghiệp, trình độ và một vài thông tin khác.Ta điền tên mình rồi ghi trình độ là Đại ma pháp sư, sau đó đưa đơn cho tiểu thư phụ trách đăng ký.Nàng nhìn lướt qua rồi kinh ngạc thốt lên: “Cậu là Đại ma pháp sư sao?”
“Đúng vậy, có gì sao?” Ở trong hoàng gia ma pháp học viện lâu ngày, ta dĩ nhiên không biết Đại ma pháp sư là hiếm có đến thế.
“Có chứng nhận của ma pháp công hội không?”
“Đương nhiên là có.” Ta lấy từ trong ngực áo ra chứng nhận của ma pháp công hội (kinh nghiệm và năng lực của ma pháp sư được ma pháp công hội công nhận đều được ghi trên một tấm thẻ bài chứng nhận riêng).
Tiểu thư phục vụ xem xét thẻ bài của ta một lượt, miệng lẩm bẩm: “Trường Cung Uy, tốt nghiệp Hoàng gia trung cấp ma pháp học viện, thủ khoa đầu ra, vì thành tích xuất sắc nên được miễn thi lấy bằng Đại ma pháp sư…Oa, cậu là Đại ma pháp sư, lại còn tốt nghiệp từ hoàng gia ma pháp học viện nữa à?”
Vì giọng nàng hơi lớn nên tất cả mọi người trong đại sảnh đều nghe thấy.Ngay lập tức, ta trở thành tâm điểm chú ý, khiến ta có chút ngượng ngùng.
“Đúng thế, có vấn đề gì sao? Tôi có thể trở thành dong binh được không?”
Nàng khựng lại một chút rồi vội vàng nói: “Được chứ, đương nhiên là được rồi.Vì cậu là Đại ma pháp sư nên có thể trực tiếp trở thành dong binh cấp C, có thể nhận những nhiệm vụ phù hợp với khả năng của cậu.”
“Dong binh cấp C? Dong binh lại còn có cấp bậc nữa à?” Ta nghi hoặc hỏi.
Nàng khẽ cười, có lẽ vì sự thiếu hiểu biết của ta: “Đương nhiên rồi.Dong binh được chia thành các cấp bậc S, A, B, C, D, E, F, G.Việc nhận nhiệm vụ cũng dựa vào cấp bậc này để phân loại.Dựa vào việc hoàn thành các nhiệm vụ khó khăn và số lượng nhiệm vụ đã hoàn thành mà thăng cấp bậc.”
“Ồ, ra là vậy, cảm ơn cô.” Ta nhận lại đơn đăng ký rồi đi tới quầy bên phải xem có nhiệm vụ nào đến Tu Đạt vương quốc không.
Nhân viên tại quầy này biết ta là một Đại ma pháp sư nên thái độ đối với ta rất niềm nở.Vừa thấy ta đến đã chủ động hỏi: “Ngài muốn nhận nhiệm vụ cấp nào ạ?”
“Cấp bậc không quan trọng, có nhiệm vụ nào đến Tu Đạt vương quốc không? Ta muốn sang bên đó du lịch một chuyến, tiện thể làm chút việc luôn.”
“Ngài chờ một chút nhé, tôi giúp ngài tìm.”
Trong lúc chờ đợi nàng tìm kiếm, ta nhìn lên bảng nhiệm vụ.Vị trí đầu tiên chính là nhiệm vụ mà sư phụ giao cho ta, tìm kiếm binh khí mà Thần Sáng Tạo đã từng sử dụng – Thánh Kiếm, cấp bậc SSS.Ba chữ S liền! Có thể thấy mức độ khó khăn của nó, giá tiền cũng cao ngất ngưởng, tận 100 vạn kim cương tệ.Số tiền này có thể bằng cả tiền thuế một năm của một quốc gia!

☀️ 🌙