Đang phát: Chương 48
Trong một tiểu viện nhỏ thuộc một trấn nhỏ của Đông vực tam quận, đây là một trong số những nơi mà Tần Vũ đã mua.Trước đây, sau khi trở thành sát thủ Ngân bài, kiếm được không ít tiền, anh đã mua khoảng mười mấy nơi cư trú rải rác trong khu vực tam quận để tiện cho việc lui tới, nghỉ ngơi.
“Trương đại nương không cần mang vào sảnh đâu, cứ bày đồ ăn trên bàn đá này đi, hôm nay con muốn ăn tối ngoài trời.”
Tần Vũ mỉm cười nói, lúc này anh đã trở lại với dáng vẻ bình thường của mình.Hắc Ưng không biết đã bay đi đâu kiếm ăn.
Một bà lão mặc áo bông trắng muốt mang thức ăn đến bàn đá gần chỗ Tần Vũ, cười nói:
“Tiểu Vũ à, cháu ăn cơm nhé, ta về trước đây.”
Trương đại nương này vốn là người của quán rượu gần đó.Tần Vũ thường gọi người của quán rượu mang thức ăn đến mỗi khi anh nghỉ ngơi, hồi phục sức khỏe ở đây.
Tần Vũ khá thoải mái, dù sao phụ vương Tần Đức cùng các ca ca đang bàn chuyện khởi binh, anh cũng không thể can thiệp.
“May mà có dòng năng lượng thần bí từ Lưu Tinh Lệ, nếu không tay trái của mình không biết đến khi nào mới lành được.”
Tần Vũ nhìn thoáng qua tay trái, thầm cảm thán.
Tay trái của anh bị ám khí của Chân Từ xuyên thủng hai lỗ trước khi hắn chết, vết thương rất nặng.Nhưng nhờ dòng năng lượng từ Lưu Tinh Lệ thẩm thấu, vết thương đã phục hồi với tốc độ kinh ngạc.Chỉ trong vòng ba ngày, trên tay trái Tần Vũ chỉ còn lại những vết sẹo mờ, không còn là hai cái lỗ đáng sợ như trước.
Ăn tối xong không lâu thì Hắc Ưng cũng quay về.
“Tiểu Hắc, nhóc còn biết đường về à, đi từ hôm qua đến giờ mới chịu về.Có phải là đi tìm được cô ưng cái xinh đẹp nào rồi không, thấy bạn là quên luôn ta, đúng là đồ háo sắc.”
Tần Vũ vừa cười vừa gõ đũa vào đầu Hắc Ưng.Hắc Ưng nghe vậy liền ngẩng cao đầu, tỏ vẻ khinh thường.
Rõ ràng là nó không thèm để ý đến những con ưng cái bình thường.
“Hừ, kiêu ngạo nhỉ.À, mấy ngày nay dưỡng thương suýt quên mất Thông Thiên Đồ.”
Mắt Tần Vũ sáng lên, anh liền đi vào nhà.Hắc Ưng tò mò chớp mắt vài cái rồi chạy theo.
“Hây!”
Tần Vũ co tay thành trảo, bấu vào phiến đá lát trên nền nhà, nhẹ nhàng hất sang một bên.Dưới phiến đá là hai hộp sắt, anh cầm lấy một cái.
“Thông Thiên Đồ, nghe danh đã lâu mà giờ mới được thấy.”
Tần Vũ cười “hắc hắc”, tay liên tục ấn vào hộp sắt mấy lần, một tiếng “cách” vang lên, hộp sắt liền xuất hiện lỗ khóa.
Tần Vũ nhướng mày, mỉm cười nhìn chiếc chìa khóa xuất hiện trong lòng bàn tay.Anh đã lấy được chiếc chìa khóa này từ Nạp Lan Phong.Trước đây khi Nạp Lan Phong dùng chìa khóa, anh đã nhìn thấy rõ ràng, đưa chìa khóa vào trong rồi nhẹ nhàng vặn một cái.
“Cách.”
Nghe thấy âm thanh mong đợi, Tần Vũ mỉm cười mở nắp hộp.Bên trong hộp sắt có hai vật, một là bức mật hàm, cái còn lại là một khối ngọc hình vuông tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, không giống ngọc bình thường, vô cùng kỳ lạ.
“Mật hàm, gửi cho Hạng Quảng sao?”
Tần Vũ xé bì thư, tiện tay rút thư mật ra.
Vừa đọc xong, sắc mặt Tần Vũ hơi tái đi.Bức thư chủ yếu nói về hai việc, thứ nhất là về Thông Thiên Đồ.Thứ hai là về việc Tần Đức tạo phản, trong đó kể chi tiết mọi việc, thậm chí còn có thông tin về một số đội quân đặc biệt của Đông vực tam quận.
Tần Vũ thở hắt ra, thầm kêu lên:
“Nguy hiểm thật, gã Chân Từ này điều tra kỹ lưỡng quá, nhiều việc đến ta còn không biết.Nếu để Hạng Quảng biết được thì thật sự nguy to, may mà mình đã ngăn lại được.”
Tần Vũ không biết rằng Chân Từ thường xuyên tổng kết và báo cáo kết quả điều tra của mình trong một bức mật thư định kỳ.Bức thư mà anh chặn được có thông tin về một số đội quân đặc biệt liên quan đến Đông vực tam quận, đây là thành quả lớn nhất của Chân Từ kể từ khi đến đây.
Các đội quân đặc biệt có vai trò quan trọng trong chiến tranh.Binh lính phải xuất hiện bất ngờ, một khi bị địch biết được sự tồn tại của họ, đối phương sẽ có sự chuẩn bị và hiệu quả bất ngờ sẽ không còn.Đáng tiếc, Hạng Quảng đã không thể biết được những thông tin này.
Dù sao thì Chân Từ đã chết, mật thư cũng bị chặn lại.Cho dù Hạng Quảng phái người khác đến thay thế vị trí thủ lĩnh mật thám ở Đông vực tam quận, việc điều tra cũng sẽ rất khó khăn.Người tiền nhiệm của Chân Từ đã điều tra hơn mười năm mà không thu được tin tức quan trọng nào.Chân Từ là một thiên tài mật thám, rất khó có người sánh kịp.
“Phừng…”
Tần Vũ nắm chặt tay, kình khí mạnh mẽ bao quanh lòng bàn tay, mật hàm hóa thành tro bụi.
“Thư đã bị hủy, Hạng Quảng đừng hòng biết được.”
Tần Vũ thầm nói, trong mắt lóe lên hàn quang.Anh biết mẫu thân của mình đã bị Hạng Quảng hại chết, mối thù giết mẹ, sao Tần Vũ có thể không hận Hạng Quảng?
“Keng!” “Keng!”
Hai tiếng động giòn giã vang lên khiến Tần Vũ bừng tỉnh.Anh vội nhìn lại và nói:
“Tiểu Hắc, đừng nghịch dại, mỏ của ngươi sắc bén lắm, định phá nát Thông Thiên Đồ hả?”
Tần Vũ vừa nói vừa đẩy Tiểu Hắc ra.
“Còn may, chưa hỏng.”
Tần Vũ nhìn Thông Thiên Đồ, thấy khối ngọc hình vuông vẫn chưa bị sứt mẻ liền thở phào nhẹ nhõm.Anh bực mình quay lại nhìn Tiểu Hắc, nhưng nó lại vỗ vỗ hai cánh, lắc lắc đầu, ra vẻ rất đắc ý.
Khối ngọc hình vuông Thông Thiên Đồ đã được truyền lại không biết bao nhiêu năm, bảo vật này không giống ngọc bình thường, không dễ dàng bị phá hỏng.
“Không lãng phí thời gian với ngươi nữa, ta phải đi nghiên cứu Thông Thiên Đồ một lát đã.”
Tần Vũ cầm Thông Thiên Đồ bước ra khỏi phòng, đi đến sân.Vào ban đêm, anh rất thích đắm mình trong ánh sao, đêm khuya dưới bầu trời đầy sao mang một vẻ đẹp rất riêng.Lúc này trời vừa mới nhá nhem tối, nhưng không ảnh hưởng đến việc anh xem Thông Thiên Đồ.
“Đây là khối Thông Thiên Đồ đầu tiên, có gì đặc biệt nhỉ? Ngoài mấy hình vẽ ra thì không có gì khác.”
Tần Vũ cẩn thận quan sát một lúc lâu, thậm chí còn dùng “linh thức” để kiểm tra tỉ mỉ.Tuy nhiên, ngoài những hình vẽ trên bề mặt ra, khối ngọc vuông không có bất kỳ biểu hiện nào khác.Phía trên bề mặt có dòng chữ “Thông Thiên Đồ Nhất” – là loại chữ viết thông dụng ở Tiềm Long Đại Lục.
Phía dưới dòng chữ là những tấm tiểu đồ, hình vẽ vô cùng nhỏ, tổng cộng có ba mươi sáu tấm, mỗi tấm là một động tác của con người.Các động tác có vẻ rất kỳ dị, ít nhất là Tần Vũ nghĩ như vậy.Ngoài ba mươi sáu hình vẽ ra thì không còn gì khác.
“Thông Thiên Đồ rốt cuộc là gì? Khối Thông Thiên Đồ đầu tiên chỉ có ba mươi sáu hình vẽ thôi sao? Ba mươi sáu hình người này cũng không chuyển động theo đường lối nội công, chỉ là ba mươi sáu động tác kỳ dị, chẳng lẽ học những động tác này là xong?”
Tần Vũ nghi hoặc nói.
Anh biết ba khối Thông Thiên Đồ đã tồn tại từ rất lâu, qua tay vô số người nhưng chưa ai khám phá ra bí mật của nó.Nếu đơn giản chỉ cần học các động tác như vậy thì chắc chắn đã có rất nhiều người học được rồi.Tần Vũ vắt óc suy nghĩ, tìm cách giải mã, mất cả nửa đêm đến khi trăng lên đỉnh đầu mà vẫn chưa nghĩ ra bất kỳ cách nào.
“Mặc kệ, cứ thử học những động tác này xem có tiến triển gì không.”
Tần Vũ đứng bật dậy.
Linh thức của anh rất mạnh, các động tác được miêu tả trên hình vẽ anh đều nhớ rõ ràng.Lập tức anh làm theo các động tác, thân thể mềm dẻo, linh hoạt đến mức không thể chê vào đâu được.Dù vậy, khi mô phỏng các động tác này, anh vẫn cảm thấy rất kỳ dị.
Nhưng Tần Vũ vẫn kiên nhẫn lặp lại từng động tác một.Độ mềm dẻo của thân thể anh rất tốt, những động tác này tuy kỳ lạ nhưng học rất nhanh.Các động tác cứ thế tuần tự triển khai…
“Chuyện gì thế này, chuyện gì đang xảy ra với thiên địa linh khí?”
Tần Vũ kinh ngạc phát hiện theo sự biến hóa của thân hình, thiên địa linh khí từ tứ chi toàn thân tiến vào thể nội, sau đó thẩm thấu trực tiếp vào cơ nhục gân cốt.Tốc độ hấp thụ cực nhanh, vượt xa tốc độ hấp thụ nội lực trước đây.
Nội lực từ đan điền phân tán, cơ bắp hấp thụ được bao nhiêu thì hấp thụ, còn lúc này thiên địa linh khí lại trực tiếp thẩm thấu vào trong thân thể, căn bản không phân tán.Nó hoàn toàn hấp thụ vào cơ nhục gân cốt, khiến cơ nhục gân cốt không ngừng hấp thụ và biến đổi.
Chuyện này rốt cuộc là sao? Thông Thiên Đồ chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Tần Vũ không rõ, nhưng anh biết một điều, ít nhất anh rất thích những động tác này.
