Chương 471 Trong quán rượu

🎧 Đang phát: Chương 471

“Còn nửa năm nữa Thiên Địa Bảng lại mở ra, không biết Tịch Mịch Cốc năm nay có bao nhiêu người lọt vào top 100.”
Một thanh niên ngơ ngác hỏi: “Vị đại ca, Thiên Địa Bảng là thứ gì vậy?”
“Đến Thiên Địa Bảng mà cũng không biết? Ngươi từ hành tinh nào tới vậy?”
Một thương nhân trung niên vội vã xoa đầu thiếu niên, cười xòa: “Xin lỗi các vị, tiểu đồ đệ nhà ta lần đầu du ngoạn, có gì thất lễ mong bỏ qua.”
Người kia phẩy tay: “Không sao, không biết thì ta nói cho mà nghe.Thiên Địa Bảng là bảng xếp hạng cao thủ mỗi năm.Thiên Bảng dành cho những ai đạt tới Luyện Hư kỳ trở lên, còn Địa Bảng là cho những người dưới Luyện Hư.Nhưng mà, phần lớn người lọt vào Thiên Địa Bảng đều là tu sĩ Hợp Thể, Hóa Thần, chứ kém một cảnh giới mà muốn chen chân vào thì khó như lên trời.”
Thiếu niên kia định hỏi thêm, nhưng bị người trung niên kéo lại, còn trừng mắt cảnh cáo.
“Nghe nói đợt đi Uý Tinh tìm bảo vật vừa rồi, không ít cao thủ trên Thiên Địa Bảng bỏ mạng.Xem ra Thiên Địa Bảng năm nay sẽ có nhiều biến động lớn đây.” Một tu sĩ râu dê vuốt vuốt chòm râu, nói.
“Đúng vậy, chuyện này đang làm xôn xao cả tinh vực.Ta còn nghi Uý Tinh bày mưu giết hại cao thủ của Hạt Nguyên Tinh chúng ta.” Một gã gầy gò phụ họa.
Một phụ nữ trung niên với vết sẹo chằng chịt trên mặt cười khẩy: “Hừ, chuyện đó có là gì.Hai đại môn phái trong Lục Đại Môn Phái bị diệt mới là tin chấn động.”
Gã gầy gò lại hùa theo: “Đúng vậy, lúc đầu ta còn không tin.Sau được bằng hữu truyền tin, mới biết là thật.Tử Vân Điện và Hóa Linh Điện, hai môn phái sừng sỏ như vậy mà lại bị một người diệt sạch.Tu sĩ kia quả thật là nghịch thiên.”
“Khỉ gầy, bằng hữu của ngươi tận mắt chứng kiến hay sao mà nói chắc như đinh đóng cột vậy? Đừng có khoác lác.” Một người quen biết lên tiếng.
“Vương mặt rỗ, Tôn Cận ta có bao giờ nói dối đâu? Người đó tên là Lâm Vân, vũ khí là một cây trường thương màu tím.Nghe nói cây thương đó vô cùng lợi hại, một thương có thể phá tan đại trận hộ sơn của Tử Vân Điện.Quả thật là thần sầu quỷ khốc.Nghe nói trong thương còn ẩn chứa thương ý, tiếc là ta không hiểu thương ý là cái gì.” Tôn Cận thấy có người nghi ngờ, vội vàng giải thích.
“Cái gì? Một thương phá vỡ đại trận của Tử Vân Điện? Ngươi chém gió cũng vừa thôi.Tìm khắp Hạt Nguyên Tinh này, e là không ai làm được điều đó.Ngươi nói cứ như hắn là thần tiên vậy.” Lại có người phản bác.
Tôn Cận nhất thời cứng họng, không biết nên đáp lời thế nào.Dù sao hắn cũng chỉ nghe người khác kể lại, thật giả lẫn lộn.
“Hắn nói không sai đâu.Bởi vì lúc đó ta cũng có mặt ở Tử Vân Điện.Tu sĩ kia công kích suốt cả ngày trời, nhưng không hề lay chuyển được đại trận.Nhưng trước khi tung ra một thương cuối cùng, hắn đã suy nghĩ rất lâu, rồi nói vài câu với hai người phía sau.Sau đó, một thương kinh thiên động địa phá nát đại trận hộ sơn của Tử Vân Điện.” Một tu sĩ khoảng năm mươi tuổi, giọng điệu lạnh nhạt nói.
Người này toát ra khí tức của tu sĩ Kết Đan, nên không ai dám nghi ngờ lời ông ta.
“Tiền bối, trước khi vị Lâm Vân kia phá trận, hắn đã nói chuyện với ai, và nói những gì?” Nữ nhân mặt sẹo hỏi.
“Là hai tu sĩ trẻ tuổi.Một cô nương chỉ có tu vi Kết Đan sơ kỳ, còn một thiếu niên mới Trúc Cơ sơ kỳ.Lúc đó ta nghe loáng thoáng thiếu niên kia gọi cô nương kia là Điệp sư tỷ.Không biết có phải đệ tử của vị tiền bối nào không.” Tu sĩ kia liếc nhìn nữ nhân mặt sẹo rồi trả lời.
“Vậy ông có biết vì sao Lâm Vân lại diệt Tử Vân Điện không? Chẳng lẽ vì cừu hận?” Một thiếu nữ xinh đẹp không nhịn được hỏi.
“Cái này thì ta biết.Nghe nói người của Tử Vân Điện đã hủy diệt hành tinh của hắn, còn truy sát thân nhân của hắn nữa.Kết quả là chọc giận tu sĩ kia, diệt luôn cả Tử Vân Điện.” Tôn Cận chen vào, như sợ người khác không biết sự hiểu biết của hắn.
“Thì ra là vậy, Tử Vân Điện bá đạo đến mức hủy diệt cả một hành tinh.Thật quá… Hắn cũng thật đáng thương, trách nào lại tức giận đến vậy.Hắn vừa lợi hại, vừa phân minh rạch ròi, nếu ta quen biết hắn thì tốt quá.Kết giao với một anh hùng như hắn, dù có giảm thọ vài năm cũng đáng.” Thiếu nữ che miệng, cảm thán.
“A…” Hàn Vũ Đình không kìm được đứng bật dậy, chẳng lẽ Địa Cầu đã bị hủy diệt rồi sao?
“Vũ Đình, đây chỉ là tin đồn thôi, chưa chắc đã là sự thật.Em đừng lo lắng.” Mông Văn vội kéo Vũ Đình ngồi xuống.
“Nguyên nhân hắn tiêu diệt Tử Vân Điện thì đã rõ.Nhưng còn Hóa Linh Điện thì sao? Ta nghe nói Hóa Linh Điện cũng bị hắn diệt, chẳng lẽ hắn sống ở hai hành tinh?” Có người nghi hoặc.
Nam tử nói chuyện đầu tiên cười lạnh: “Không phải.Hóa Linh Điện bị diệt hoàn toàn là tai bay vạ gió.Một đệ tử của Hóa Linh Điện vì giết một người dẫn đường mới quen, mà chọc giận hắn, nên hắn đến diệt luôn cả Hóa Linh Điện.”
“Trời ạ, người này thật là hiếu sát.Có phải vì diệt Tử Vân Điện vẫn chưa hết giận, nên hắn mới đánh tiếp Hóa Linh Điện?” Nữ nhân mặt sẹo hỏi.
“Chắc không đến mức đó.Nhưng người này quả thật là giết người không ghê tay.Chẳng những Hóa Linh Điện bị diệt, mà thành chủ của thành Bành Cách cũng chung số phận.Còn có quận chúa Toa Ly, đệ nhất mỹ nữ của thành Bành Cách nữa, nghe nói cũng bị hắn giết.Mỹ nữ như vậy mà hắn cũng không nương tay.Em gái, em còn muốn quen biết hắn không?” Nam tử nói xong, còn cố ý nhìn thiếu nữ kia.
“Ta nghĩ người này ân oán phân minh, chứng tỏ hắn là người tốt, không có những suy nghĩ xấu xa.Quận chúa Toa Ly bị giết, chắc chắn là có lý do của hắn.” Thiếu nữ không hề sợ hãi, chủ động bênh vực Lâm Vân.
“Nói vậy cũng đúng.Nghe nói lúc hắn vừa tới thành Bành Cách, đã nhờ người chỉ đường tên là Hoàng Hoan tìm nhà trọ.Sau đó quận chúa Toa Ly vì một chuyện nhỏ mà giận chó đánh mèo, muốn làm khó dễ một cô gái và một thiếu niên.Vừa vặn hai người này lại là người quen của Lâm Vân.”
“Lâm Vân liền đi lên chất vấn.Hoàng Hoan thấy khách hàng của mình đắc tội với quận chúa, không biết sự lợi hại của Lâm Vân, nên lên tiếng biện hộ.Kết quả bị quận chúa Toa Ly giết ngay tại chỗ.Có thể nói Hoàng Hoan vì Lâm Vân mà chết.Sau đó Lâm Vân giúp cậu ta báo thù, giết cả sư môn và quận chúa Toa Ly.” Một lão giả chậm rãi nói.

☀️ 🌙