Đang phát: Chương 471
Lam Hiên Vũ thầm nghĩ, nếu đem bức ảnh chụp đống huy chương này đem ra trung tâm hối đoái, giật tít “Đệ nhất phú hào ngoại viện, so kè tài sản”, liệu có hút được đám đông vung tiền vào xem không? Nhưng nghĩ lại, khoe của không hay, thôi bỏ đi.
Có nên trả bớt huy chương cho rèn đúc sư hiệp hội không nhỉ? Trả năm mươi huy chương tím, mình vẫn còn hơn bảy mươi cái.
Mà thôi, cũng không cần vội.Dù sao đầu tư vào hiệp hội rèn đúc sư lợi nhuận thấp, mỗi tháng chỉ được năm huy chương vàng, rõ ràng là viện trợ không công.
Điều khiến hắn động tâm hơn là đề nghị của vị lão sư hiền lành kia.
“Khu hối đoái đặc biệt?” Ở đó có gì? Có thể giúp mình tăng thực lực nhanh hơn sao? Lam Hiên Vũ quyết định đi xem thử.
Hắn không báo cho đồng đội, vì hiện tại ai cũng không biết hắn giàu có đến mức nào.
Đi mở mang kiến thức trước đã.Nghĩ vậy, Lam Hiên Vũ cất kỹ huy chương, thẳng tiến trung tâm hối đoái.
Trung tâm hối đoái lúc nào cũng tấp nập học viên và lão sư.Lam Hiên Vũ cúi đầu bước vào, đảo mắt nhìn quanh, rồi tiến đến bàn tư vấn.
Ngồi sau bàn là một nữ học viên xinh xắn, mặc đồng phục xanh lá, trông chừng mười sáu mười bảy tuổi.
“Học tỷ, em chào tỷ, em muốn hỏi chút việc.” Lam Hiên Vũ cười híp mắt nói.
Đôi mắt to tròn trong veo, khuôn mặt xinh xắn còn vương nét ngây thơ, trông rất đáng yêu.”Sư đệ muốn hỏi gì nào?” Nữ học viên đứng dậy, tươi cười hỏi.
Nàng vừa đứng lên, Lam Hiên Vũ mới nhận ra học tỷ không hề thấp, cao hơn hắn nửa cái đầu, ít nhất cũng mét bảy lăm.
“Em nghe nói trung tâm hối đoái có khu hối đoái đặc biệt, em muốn đến đó xem thử, nhưng không biết nó ở đâu.” Lam Hiên Vũ vội vàng giải thích.
Nữ học viên ngẩn người, nói: “Khu hối đoái đặc biệt à? Chỗ đó có ngưỡng vào đấy.Phải chứng minh tài sản, được học viện công nhận đủ tư cách mới được vào, mà còn phải qua phê duyệt nữa.”
Lam Hiên Vũ cau mày: “Rắc rối vậy sao?”
“Đúng vậy! Vì vật phẩm trong khu hối đoái đặc biệt đều rất quý hiếm, nên học viện có quy định rõ ràng.Hoàn thành thủ tục phê duyệt mất bảy ngày làm việc, đó là còn chưa kể đến việc em phải chứng minh tài sản nữa.”
Lam Hiên Vũ câm nín, bảy ngày làm việc? Đến lúc đó, vòng đấu loại trực tiếp cũng gần kết thúc rồi.
“Chỉ cần một huy chương vàng, ngươi có thể dùng tư cách của ta để vào trong, tìm kiếm những món đồ tốt phù hợp với ngươi.” Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.Lam Hiên Vũ quay lại, thấy ngay khuôn mặt chất phác kia, không ai khác chính là “lão sư” mà hắn vừa gặp.
Lam Hiên Vũ nhíu mày, giờ thì hắn đã hiểu ý đối phương, hóa ra gã ta chờ mình ở đây, chỉ là dùng chút tư cách mà đòi một huy chương vàng!
“Lão sư, ngài làm vậy có ổn không? Kiếm tiền của học sinh, lương tâm ngài không cắn rứt à?” Lam Hiên Vũ bực bội nói, rồi quay người bỏ đi.
Dù Lam Hiên Vũ hiện tại được xem là phú hào ngoại viện, nhưng hắn không thể tiêu tiền bừa bãi được! Một huy chương vàng giá trị không hề nhỏ, có thể mua mười lít nước Hồ Hải Thần.Ba cái huy chương có thể tu luyện một lần ở Hồ Hải Thần.
Nhìn Lam Hiên Vũ vội vã rời đi, thanh niên hiền lành bất đắc dĩ nói: “Không ngờ tiểu học đệ này lại keo kiệt vậy!”
Nữ học viên sau bàn tư vấn tức giận nói: “Lương tâm anh không cắn rứt à? Anh đến mức phải kiếm tiền từ tiểu học đệ sao?”
Thanh niên hiền lành cười khổ: “Em yêu, đó là vì em không biết thôi, thằng nhóc đó hiện tại còn giàu hơn anh ấy chứ.”
Nữ học viên ngẩn người: “Không thể nào? Mà khoan, sao cậu ta lại gọi anh là lão sư?” Thanh niên hiền lành sờ mũi: “Chắc là hiểu lầm thôi.”
Nữ học viên bật cười: “Ý là anh già à? Với lại anh cũng không mặc đồng phục, trách sao.”
Thanh niên hiền lành giả vờ tức giận: “Em nói thế là không có bạn bè đâu.”
Nữ học viên hừ một tiếng: “Không có thì thôi.Anh đi đi.”
“Anh sai rồi.” Thanh niên hiền lành vội vàng xoa dịu, “Anh cố gắng kiếm tiền cũng chỉ vì muốn cho em một cuộc sống tốt đẹp sau này.Em yêu, anh sai rồi.Hay là em phạt anh đi?”
“Thấy cái cửa kia không? Cửa ở bên kia, tự mình biến đi.”
Lam Hiên Vũ không rời khỏi trung tâm hối đoái, mà đi đến cột thông tin.Hắn thông minh cỡ nào, mình không có tư cách thì đi xin, mà xin thì mất cả tuần, rõ ràng là không kịp, nhưng có người có tư cách! Hơn nữa người đó chắc chắn sẽ không đòi tiền hắn.
“Lão sư, hôm nay chúng ta thắng rồi.” Vừa kết nối thông tin, Lam Hiên Vũ đã vui vẻ nói.
“Ừm, thắng là tốt.Quá trình thế nào?” Giọng Đường Chấn Hoa lười biếng truyền đến.Lam Hiên Vũ nghe ra được, vị này hình như lại đang uống rượu.Ngoài giờ lên lớp, vị “lôi thôi” lão sư này hình như không đáng tin cho lắm.
“Lão sư, là thế này, em ở hiệp hội rèn đúc sư kiếm được một khoản đầu tư, dùng kim loại hiếm em lấy được trong kỳ thi cuối kỳ trước làm thế chấp.Em muốn xem bên trung tâm hối đoái có món đồ nào thích hợp để tăng thực lực hay không.Nghe nói ở đây có khu hối đoái đặc biệt, nhưng em không có tư cách vào, ngài có thể dẫn em vào xem không?”
“Đầu tư? Thằng nhóc này đầu óc nhanh nhạy đấy! Cũng được, đầu tư cũng không tệ, không trả lại bọn họ cũng không làm gì được.” Giọng Đường Chấn Hoa trở nên hưng phấn.
Lam Hiên Vũ cạn lời, thầm nghĩ: Ngài dạy em thế này có ổn không?
“Lão sư, vậy ngài…”
“Em đang ở đâu?” Đường Chấn Hoa hỏi.
“Ngay cổng trung tâm hối đoái.” Lam Hiên Vũ vội trả lời.
“Được, em cứ ở đó chờ ta, ta qua ngay.” Cảm xúc của Đường Chấn Hoa dường như bị kích động.
Hai chữ “đầu tư” có uy lực lớn vậy sao? Lam Hiên Vũ nghi ngờ, vị lão sư này có phải đã từng đầu tư thất bại thảm hại rồi không?
Đúng lúc này, thanh niên hiền lành ủ rũ bước ra, liếc nhìn Lam Hiên Vũ.Lam Hiên Vũ cũng nhìn hắn, cảm thấy ánh mắt hắn nhìn mình có chút ác ý.”Mua bán không thành tình nghĩa còn đó, sau này còn gặp lại.Lần sau, ta tin là ngươi sẽ không từ chối ta.” Thanh niên hiền lành cười với hắn, rồi sải bước đi.
Vị lão sư này thật kỳ quái! Đến giờ Lam Hiên Vũ vẫn không cảm thấy gã ta là lão sư.Không lâu sau, Đường Chấn Hoa xuất hiện trước mặt Lam Hiên Vũ.Quả nhiên, khi ông ta đến gần, Lam Hiên Vũ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
“Lão sư.” Lam Hiên Vũ cung kính hành lễ.
“Ừm, đi theo ta.” Đường Chấn Hoa bước vào trung tâm hối đoái, không dừng lại ở đại sảnh, mà đi thẳng đến thang máy.
Trung tâm hối đoái có rất nhiều thang máy, ông ta dẫn Lam Hiên Vũ đến tận cùng bên trong, dừng lại trước một chiếc thang máy màu đen không mấy nổi bật, lấy ra một tấm thẻ đen từ trong ngực, quẹt một cái.Cửa thang máy lập tức mở ra.
Lam Hiên Vũ theo Đường Chấn Hoa vào thang máy, trong thang máy không có nút bấm, cửa thang máy đóng lại, Lam Hiên Vũ lập tức cảm thấy thang máy bắt đầu đi lên.
Đường Chấn Hoa nói: “Ta cũng lâu rồi không đến đây.Muốn mua đồ tốt thì phải đến đây, tuy giá cả rất cao, nhưng đáng đồng tiền bát gạo.À phải, lát nữa em muốn mua gì thì nói với ta trước, đừng nói ở đây.Để ta mua giúp cho, em đưa huy chương cho ta là được rồi.Lão sư và học viên nội viện được chiết khấu.Nếu học viên ngoại viện mua trực tiếp, chẳng những giá gốc, mà còn phải trả thêm phí thủ tục.”
