Đang phát: Chương 47
Mục Phong muốn Mục Trần học linh trận, không hề nói suông.Ngay hôm sau, một vị lão sư đã đến dạy dỗ hắn.
Đó là một trung niên nam tử gầy gò, khoác bào xám trắng, mặt mũi nghiêm nghị như băng.Dù là người dưới trướng Mục Phong, gã cũng không hề khúm núm, chỉ giữ đúng lễ nghĩa.
“Đây là Ôn Linh tiên sinh, từ nay con sẽ học tri thức linh trận cơ bản từ tiên sinh.” Mục Phong giới thiệu.
“Mục Trần tham kiến Ôn tiên sinh.” Mục Trần khiêm tốn ôm quyền, không hề tỏ vẻ thiếu chủ một phương.
Ôn Linh khẽ gật đầu, vẫn im lặng.
“Tiểu tử, phải chăm chỉ học hành đấy.Ôn Linh tiên sinh nổi tiếng nghiêm khắc, dù con là con ta, nếu tiên sinh thấy con không có thiên phú, tuyệt đối sẽ không nể mặt mà tiếp tục dạy đâu, nhớ kỹ chưa?” Mục Phong dặn dò, Ôn Linh là một trong số ít cung phụng mà Mục vực mời về.Tuy chỉ là Linh Trận sư cấp 1, nhưng trong cả Mục vực, số Linh Trận sư đếm trên đầu ngón tay, mà Ôn Linh đã là một trong những người mạnh nhất.
Mục Trần gật đầu, Bắc Linh viện không có chương trình về linh trận, cũng chẳng mời được Linh Trận sư.Dân thường lại càng không đủ khả năng mời dạy riêng, khiến Linh Trận sư ở Bắc Linh cảnh vô cùng hiếm hoi.
Có lẽ sau này vào Ngũ Đại Viện, may ra mới được chỉ dạy bài bản.Giờ ở Bắc Linh Cảnh, cứ học căn bản trước đã.
“Vậy con theo Ôn tiên sinh học đi, ta đi trước.” Mục Phong an tâm về con trai mình.Mục Trần từ nhỏ đến lớn chưa từng nghịch ngợm trong học hành, càng không làm thầy nào tức giận bỏ về.Gần đây lại thêm chuyện Cửu U Tước, lão cũng bận rộn chuẩn bị, đành cáo từ trước…
“Tiên sinh, mời ngồi.” Mục Trần thấy cha khuất bóng, mới quay lại cười nói với Ôn Linh.
Ôn Linh gật đầu, ngồi xuống, ánh mắt sắc bén đánh giá hắn, giọng nói đều đều vang lên: “Ta nghe Mục vực chủ nói, ngươi từng giao thủ với Kỷ Tông?”
Mục Trần hơi ngạc nhiên, không ngờ câu đầu tiên Ôn Linh lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn gật đầu.
“Vậy ngươi biết Kỷ Tông dùng trận pháp gì đối phó ngươi không?” Ôn Linh hỏi tiếp.
“Hắn dùng hai linh trận, Mê Thần Trận vây khốn, Vũ Linh Trận tấn công.” Mục Trần nhớ lại, đáp.
“Đều là linh trận cấp 1 không quá phức tạp, xem ra Kỷ Tông vẫn kiêng kị phụ thân ngươi, không dám hạ sát thủ.” Ôn Linh nói, “Theo ta biết, Kỷ Tông có khả năng bố trí Huyết Vũ Sát Trận, linh trận này có thể so với linh trận cấp 2.Nếu hắn dùng nó, dù cường giả Linh Luân cảnh hậu kỳ cũng phải thê thảm.”
Mục Trần gãi đầu, xem ra mình cũng khá may mắn.
“Bất quá, với thực lực hiện tại của ngươi, phá được hai linh trận kia cũng không dễ dàng.” Ôn Linh nhìn Mục Trần, khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nãy giờ cũng thoáng lộ vẻ tán thưởng.
“Giờ nói về linh trận…” Ôn Linh khoát tay giảng giải: “Linh trận, hiểu đơn giản là dùng linh lực theo một phương pháp đặc biệt, tạo cộng hưởng dẫn phát thiên địa linh khí, đạt hiệu quả mong muốn.”
“Nhưng để dẫn phát cộng hưởng này, không hề đơn giản, mà vô cùng khó khăn.”
“Ở một vài hạ vị diện, bố trí trận pháp đôi khi dễ dàng hơn, vì năng lượng ở đó ít phức tạp hơn Đại Thiên Thế Giới.Vì vậy, một linh trận ở Đại Thiên Thế Giới sẽ cao cấp và phức tạp hơn một bậc so với trận pháp ở hạ vị diện.”
Ôn Linh xắn tay áo, đưa tay ra.Bàn tay thon dài khác thường, không hợp với dáng người gầy gò.Mục Trần nhìn theo, thấy đầu ngón tay gã linh lực nhanh chóng hội tụ, hóa thành năm đạo linh ấn tinh xảo nhỏ bé, khá phức tạp, nhưng tản ra một loại dao động đặc thù.Quanh năm linh ấn, thiên địa linh khí cuồn cuộn, lặng lẽ cuốn vào.
“Đây là linh ấn, thứ không thể thiếu khi bố trí linh trận.”
“Linh ấn?” Mục Trần ngạc nhiên, rõ ràng là chưa từng nghe.
“Ừm.” Ôn Linh gật đầu, búng tay.Năm linh ấn rời khỏi tay, như giọt nước tan vào biển, biến mất không dấu vết.Nhưng ngay lúc đó, Mục Trần cảm thấy một cơn cuồng phong đột ngột thổi tới, khiến thân hình hắn chao đảo.
Mục Trần kinh hãi, dồn mắt nhìn, mơ hồ thấy không khí trước mặt hơi méo mó, từng luồng sáng mắt thường khó thấy đan xen vào nhau, mà cuối những luồng sáng mỏng manh đó, chính là năm linh ấn nhỏ bé vừa nãy…
“Linh trận ư?”
Ôn Linh gật đầu, nói: “Đây là một tiểu linh trận, cấp bậc còn chưa đạt đến linh trận cấp 1.”
“Bố trí linh trận, cần nắm vững tuyệt đối linh ấn, chỉ cần dao động cộng hưởng khác thường dù nhỏ nhất, cũng khiến trận pháp thất bại.Người thi triển còn có thể bị linh lực phản phệ, nghiêm trọng hơn là mất mạng.Thất bại, mất khống chế linh trận, đồng nghĩa với việc ngươi sẽ phải hứng chịu công kích cuồng mãnh nhất của nó.”
“Thông thường, linh trận càng lợi hại càng cần nhiều linh ấn, độ khó nắm giữ càng lớn.Ta là Linh Trận sư cấp 1, cực hạn có thể điều khiển đồng thời 20 linh ấn, hơn nữa thì không khống chế nổi.Theo ta biết, linh trận đại sư cấp 5 trở lên, vung tay liền có thể điều khiển hơn ngàn linh ấn, uy lực của một linh trận như vậy, cường giả Thần Phách cảnh cũng chỉ có tan thành tro bụi.”
Mục Trần nghe mà líu lưỡi.
“Linh ấn là trụ cột để bố trí trận pháp, ngoài nó ra, còn một thứ không thể thiếu.”
“Là gì?”
“Trận đồ!” Ôn Linh thản nhiên đáp.
“Một trận pháp hình thành cực kỳ phức tạp, như một công trình lớn.Linh ấn là hòn đá tảng và là thứ dẫn đường, trận đồ là bản vẽ cấu trúc, nếu không có bản vẽ đầy đủ, cả công trình không thể dựng lên.”
Ôn Linh thò tay vào áo, lấy ra một ống ngọc bích, đặt lên bàn, lóe lên quang mang nhàn nhạt: “Đây là một quyển trận đồ cấp 1, tên là Linh Lôi Trận.”
Mục Trần tò mò nhận lấy, mở ra.Ánh sáng chói lòa ập vào mắt, trên trận đồ là những đường vẽ sáng rực chằng chịt, khiến người ta hoa mắt.Những luồng sáng phức tạp đan xen, cuối cùng hình thành một trận pháp mơ hồ lóe ra hình sấm sét.
“Trận đồ đối với Linh Trận sư, là thứ hấp dẫn nhất.Một khi có tin tức về trận đồ cao cấp xuất hiện, chắc chắn sẽ dẫn đến tranh giành khốc liệt.”
“Trận đồ cũng như Linh Trận sư, chia làm 9 cấp.Trong những năm ta từng thấy, cấp bậc cao nhất là trận đồ cấp 4.” Khuôn mặt Ôn Linh đột ngột trở nên nghiêm túc và ngưỡng mộ.
“Đương nhiên, trận đồ hiện tại còn quá sớm để nói với ngươi.” Ôn Linh nhìn Mục Trần, đưa cho hắn một ngọc giản, nói: “Trong này có phương pháp tu luyện linh ấn, ngươi thử xem có luyện được không.Xem như đây là khảo nghiệm cơ bản nhất, nếu khi tu luyện ngươi thấy khó hiểu, nên dừng lại, vì nó cho thấy ngươi không có cảm ứng nhạy bén với linh ấn, hay nói cách khác, ngươi không có thiên phú.”
Mục Trần nhận lấy ngọc giản, không nói gì thêm, nhắm mắt, tập trung lĩnh hội phương pháp tu luyện linh ấn.
Nhắm mắt chừng một canh giờ, Mục Trần mới chậm rãi mở mắt, buông ngọc giản, đôi mắt trầm ngâm suy tư.
Tu luyện linh ấn này, có vẻ hơi giống ngưng tụ Sâm La Tử Ấn, nhưng ít phức tạp hơn.Dù vậy, không có nghĩa Mục Trần dễ dàng trở thành Linh Trận sư, vì dù sao, Linh Trận sư phải điều khiển số lượng linh ấn nhiều hơn rất nhiều.Mục Trần có thể ngưng luyện hai đạo Sâm La Tử Ấn, nhưng 20 linh ấn, 200 linh ấn thì sao? Ngưng luyện, khống chế, cái nào khó hơn, nghĩ cũng biết.
Mục Trần trầm tư một lúc lâu, lại nhắm mắt, vươn tay ra.Linh lực hắc ám tập trung ở đầu ngón tay, hắn thử luyện hóa linh ấn.
Ôn Linh bình tĩnh quan sát Mục Trần bắt đầu thực nghiệm tu luyện linh ấn.Nếu hắn không vượt qua được bước đầu tiên này, vậy không cần học nữa, vì lãng phí thời gian của cả hai.
