Đang phát: Chương 467
Tại Hắc Ô tinh, hành tinh trung tâm của yêu giới phi cầm tộc, trong hoàng cung.
Từ sau lần giao tranh với Ốc Lam, Bằng Ma Hoàng bớt kiêu ngạo hơn, dành phần lớn thời gian để tu luyện, mong sớm đạt tới cảnh giới yêu đế cấp chín.Trong hơn ba nghìn năm Tần Vũ biến mất, Bằng Ma Hoàng Tông Duyên cũng không liên lạc gì với Huyền Đế.
Trong mật thất hoàng cung,
– Huyền Đế gọi ta có việc gì?
Tông Duyên vẫy tay lấy ra linh châu truyền tin.Yêu thức vừa quét qua, Tông Duyên liền nhíu mày: Tần Vũ xuất hiện, Huyền Đế báo cho ta làm gì?
– Huyền Hi, không biết ngươi báo tin này cho ta là có ý gì?
Tông Duyên hỏi.
– Tông Duyên huynh, năm xưa huynh truy sát ba huynh đệ Tần Vũ, còn giết cả tỷ tỷ của vợ Hắc Vũ là Bạch Hinh, hơn nữa Hắc Vũ với huynh lại có thù giết cha mẹ, chẳng lẽ huynh nghĩ ba huynh đệ Tần Vũ sẽ bỏ qua cho huynh sao?
Huyền Hi hỏi lại.
Tông Duyên cau mày.
Y và Hắc Vũ đúng là khó mà hóa giải thù hận.
– Huyền Hi, việc này không cần ngươi lo.Hắc Vũ đến giờ còn chưa biết cha mẹ là ai.Quan trọng là…ta muốn giết Hắc Vũ đã khó, nhưng ba huynh đệ Hắc Vũ muốn giết ta cũng không dễ.Ta tự tin vào tốc độ của mình.
Tông Duyên lạnh nhạt đáp.
Rõ ràng, Tông Duyên không muốn đối đầu với Tần Vũ.
Hơn ba nghìn năm trước, y cùng vợ chồng Vũ Hoàng liên thủ, thêm cả thủ hạ, cuối cùng vẫn bại trận bỏ chạy.Với tốc độ tu luyện của ba huynh đệ Tần Vũ, thực lực hiện tại chắc chắn còn đáng sợ hơn trước.
Còn có cả Ốc Lam khiến y phải dè chừng, Tông Duyên không muốn tự rước họa vào thân.
– Tốc độ ta nhanh, bọn chúng không giết được ta!
Đó là điều Tông Duyên luôn nghĩ.
Huyền Hi nói:
– Tông Duyên huynh đừng khinh địch.Ba huynh đệ Tần Vũ khi xưa tu luyện mới mấy trăm năm đã mạnh như vậy, giờ hơn ba nghìn năm trôi qua, thực lực của bọn chúng đến đâu ai mà biết được.Hơn nữa không lâu trước ta đã gặp Tần Vũ, ta cảm thấy…Tần Vũ hiện tại rất đáng sợ.
– Ngươi gặp Tần Vũ, y không giết ngươi?
Tông Duyên kinh ngạc.
Huyền Hi cười nhạt:
– Ta có cách riêng.Nhưng ta muốn báo cho huynh biết, thực lực của Tần Vũ hiện nay cực kỳ đáng sợ, chỉ dựa vào khí tức mà y tỏa ra, ta đã thấy…ta không đỡ nổi một chiêu của y.Y cho ta cảm giác rất giống với Thanh Đế năm xưa.Rất giống!
Huyền Hi không biết, khí tức đó là khí tức đặc thù có được sau khi luyện thành linh hồn kim đan.
Thanh Đế tu luyện rất lâu, cảnh giới linh hồn đã sớm đạt tới linh hồn kim đan, nên cũng có khí tức giống Tần Vũ.Đó là lý do vì sao khi xưa Tần Vũ không nhìn ra được cảnh giới của Thanh Đế.
– Rất giống Thanh Đế?
Sắc mặt Tông Duyên đại biến.
Nhắc đến Thanh Đế, Tông Duyên liền thấy lạnh sống lưng.Khi xưa y cùng bọn Vũ Hoàng đối diện với Thanh Đế, đến phản ứng cũng không kịp.Thực lực quá chênh lệch.
– Vì vậy ta mới báo cho huynh, để huynh cẩn thận đề phòng ba huynh đệ Tần Vũ báo thù.Được rồi, ta nói hết những gì cần nói rồi, huynh quyết định thế nào ta không quan tâm nữa.
Huyền Đế nói rồi cắt đứt liên lạc.
Tông Duyên nắm chặt linh châu truyền tin, vẻ mặt phức tạp, có phần âm trầm.
– Đối phó Tần Vũ…Ngay cả thủ hạ của Tần Vũ cũng đánh không lại, còn muốn giết Tần Vũ?
Tông Duyên chậm rãi lắc đầu, rồi đưa ra quyết định.
Nghe Huyền Hi nói, khí tức của Tần Vũ rất giống Thanh Đế.
Nhưng về thực lực, Tần Vũ và Thanh Đế ai mạnh hơn?
Thanh Đế tu luyện lâu, nhưng linh hồn cũng chỉ gần đạt tới trung cấp thần nhân.Linh hồn của Tần Vũ, thêm Lưu Tinh Lệ hỗ trợ, chắc chắn mạnh hơn Thanh Đế.
Thanh Đế đoạt được một bảo vật từ Mê Thần điện, tu luyện mấy nghìn vạn năm mới luyện hóa được.Y có thể chế ngự bọn Tông Duyên, Vũ Hoàng, bảo vật đó chắc chắn không tệ, nhưng so với thượng phẩm thiên thần khí thần thương “Tàn Tuyết” mà chủ nhân Mê Thần điện trân quý nhất thì vẫn kém hơn một bậc.
Nếu Thanh Đế đấu với Tần Vũ hiện tại, chỉ cần Tàn Tuyết xuất ra, Thanh Đế không đỡ nổi một thương!
Hai thông đạo dẫn vào Mê Thần điện, ở khu vực cửa vào của yêu giới.
Tần Vũ đứng một mình bên ngoài thông đạo.Trước đó, sau khi từ biệt phụ vương ở Ngư Dương tinh, Tần Vũ đã dùng đại na di cực tốc đến đây.Tốc độ của Tần Vũ bây giờ nhanh hơn trước gần mười lần.
– Bát Cửu Tỏa Không trận?
Tần Vũ mỉm cười.
– Tiểu tử bên ngoài kia, theo hiệp nghị của tiên ma yêu tam giới, thông đạo này đã bị phong ấn, ai cũng không được vào, mau rời đi.
Một tiếng hét lớn vang lên từ trong thông đạo Mê Thần điện.
Tần Vũ không để ý:
– Hiệp nghị của tiên ma yêu tam giới? Cũng chỉ là hiệp nghị của vài thủ lĩnh thôi.
– Ta có được thần thương Tàn Tuyết này rồi mà chưa có dịp dùng.Ở tiên ma yêu giới, chỉ có phong ấn này đáng để ta thử sức một lần.
Tần Vũ có chút hưng phấn vung tay lấy ra một thanh trường thương.
Thân thương xám đen, mũi thương lấp lánh ánh tuyết, những sợi tơ màu máu bao quanh làm tăng thêm sát khí.
– Ha ha, tiểu tử bên ngoài kia muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn phá Bát Cửu Tỏa Không trận sao? Thật là buồn cười, ngay cả Long Hoàng, Bằng Ma Hoàng còn không phá nổi, tiểu tử ngươi nghĩ mình là ai, là thần à?
– Anh em, vạn năm qua thật tẻ nhạt, xem kịch hay đi, xem tiểu tử kia phá “Bát Cửu Tỏa Không trận” thế nào.
Bảy mươi hai cao thủ cấp đế đang bố trận bên trong cười ngặt nghẽo, coi lời nói của Tần Vũ là trò đùa.
Một tay cầm thương, trường thương chỉ xuống đất, Tần Vũ hiên ngang, tóc đen dài bay phấp phới, mắt nhìn chằm chằm vào phong ấn Bát Cửu Tỏa Không trận.
– Tàn Tuyết, thương đầu tiên ẩn chứa ý tứ của “kinh thiên nhất côn”.
Cổ tay Tần Vũ rung lên, Tàn Tuyết biến thành một con du long, xoay tròn lao về phía thông đạo.
Vô tiền khoáng hậu!
Phá!
Bảy mươi hai cao thủ cấp đế trong thông đạo đều mở to mắt nhìn.
Một chiêu vô cùng đơn giản.
Nhưng trong mắt họ, không gian xung quanh Tần Vũ dường như biến đổi theo động tác của Tần Vũ, trường thương của Tần Vũ cũng tạo ra một loạt ảo ảnh.
“Phốc!”
Những ảo ảnh hợp nhất, mũi thương giống như sợi chỉ đâm xuyên qua tờ giấy, xuyên qua phong ấn Bát Cửu Tỏa Không trận.Bảy mươi hai người bố trận đồng loạt phun ra máu.
– Chiêu vừa rồi…
Một cao thủ cấp đế miệng còn vương máu, mở to mắt nhìn, trong đầu vẫn còn hình ảnh vừa rồi.
Họ đều nhìn rõ một thương đó.
Một thương thoạt nhìn đơn giản, tốc độ không nhanh.Nhưng không gian xung quanh bị uốn cong khi thương máy động, hơn nữa trường thương xuyên qua phong ấn quá nhanh, họ không thấy rõ.
Giống như trường thương thuấn di vậy.
– Ha ha, sai rồi, sai rồi.Vực của đế cấp cao thủ chỉ là trò đùa.Đó mới là vực, vực chân chính.
Một thanh niên trong số bảy mươi hai người bỗng nhiên cười lớn.
– Ta hiểu rồi, thì ra đó là khống chế không gian, đó mới là vực.
Thanh niên này bay tới trước mặt Tần Vũ, cung kính cúi mình:
– Đa tạ tiền bối.Vãn bối bị kẹt ở lục cấp ma đế nhiều năm, nhờ một thương vừa rồi của tiền bối mà vãn bối đã hiểu ra, vãn bối tin rằng trong vòng một trăm năm sẽ đạt tới cảnh giới cửu cấp ma đế.
– Tiểu tử ngươi đang mơ à.
Vài người chế giễu, chỉ nhìn một thương mà đã nghĩ mình sẽ đạt tới cửu cấp ma đế.
Thanh niên kia vẫn cung kính đứng trước mặt Tần Vũ:
– Tiền bối khống chế không gian vượt xa Long Hoàng, Bằng Ma Hoàng, hơn xa sư tôn của vãn bối.Xin hỏi tiền bối có phải là người của thần giới không?
Thanh niên này là đồ đệ của cửu cấp ma đế Ma Không ở ma giới.
Bình thường dưới sự chỉ dạy của Ma Không, y cũng tiến bộ nhanh chóng, nhưng sau khi thấy một thương của Tần Vũ, y phát hiện ra những điều sư tôn dạy còn rất nông cạn.Y đột nhiên khai ngộ, tin rằng mình sẽ đạt tới cửu cấp ma đế trong vòng trăm năm.
– Ngộ tính của ngươi không tệ, nhưng ta không phải là người của thần giới.
Tần Vũ cười nhạt.
– Vãn bối Ngộ Long, không biết tiền bối là…?
Ngộ Long cung kính hỏi.
Tần Vũ nhìn Ngộ Long, rồi nhìn bảy mươi mốt người còn lại, mỉm cười:
– Hôm nay ta phá phong ấn này, chỉ là không chịu được sự bá đạo của một vài thủ lĩnh tiên ma yêu tam giới.Từ hôm nay, thông đạo này tốt nhất đừng nên phong ấn, nếu lần sau ta phát hiện ra, ta sẽ giết hết những người bố trí phong ấn.
Bảy mươi hai người chấn động.
Một thương phá phong ấn dễ như xé giấy, họ đều hiểu rằng Long Hoàng cũng không phải đối thủ của người này.Nếu người này muốn giết họ…
Bảy mươi hai người sợ hãi.
– Lần này tạm tha.
Tần Vũ nói khiến họ thở phào.
– Về báo với thủ lĩnh của các ngươi, đừng bố trí phong ấn nữa, ta không thích.
Tần Vũ lạnh giọng nói.
– Vâng, tiền bối.
Bảy mươi hai người không dám nói thêm gì.
Tần Vũ nhìn họ một lượt, rồi bay vào thông đạo.
Khi đi qua đám người, giọng nói của Tần Vũ vang lên:
– Báo với thủ lĩnh của các ngươi, ta tên là…Tần Vũ!
– Tần Vũ?
Phần lớn đã bình tĩnh trở lại, khi họ quay đầu lại, Tần Vũ đã biến mất trong đám mây mù của thần chi cấm chế.
– Tần Vũ tiền bối quá lợi hại, năm xưa thực lực đã ngang ngửa cửu cấp tiên đế, không ngờ bao năm không gặp, thực lực lại đạt tới mức này.
Nhiều người kinh hãi.
Ngộ Long vẫn nhìn về phía đám mây mù ảo thuật cấm chế của thần giới, thầm nghĩ:
– Tần Vũ tiền bối, ơn một thương này, ngang với ơn chỉ dạy của sư tôn, Ngộ Long vĩnh viễn không quên.
Sau đó Ngộ Long rời đi, bảy mươi mốt người còn lại cũng lần lượt rời đi.
Ngộ Long nói sẽ đạt tới cửu cấp ma đế trong một trăm năm, phần lớn mọi người đều cười nhạo y.Nhưng một trăm năm sau…Ngộ Long trở thành đệ nhất cao thủ ma giới, hơn nữa y thiện dụng thương pháp!
Nguyệt Nha Loan của tiên giới.
Liễu Đế kế thừa địa vị của Thanh Đế, đang cực kỳ chấn động.Trước mặt y là năm tiên đế vừa từ thông đạo Mê Thần điện trở về.
– Vừa rồi ngươi nói gì?
Liễu Đế hỏi lại.
Thủ lĩnh của năm người cung kính nói:
– Bệ hạ, Bát Cửu Tỏa Không trận ở thông đạo Mê Thần điện đã bị một người phá vỡ chỉ bằng một thương.
– Không thể nào, không thể nào!
Liễu Đế không tin.
Khi xưa sau khi bố trí Bát Cửu Tỏa Không trận thành công, Long Hoàng, Bằng Ma Hoàng, Đại Viên Hoàng đều đã thử công kích, thậm chí cả mấy cao thủ liên thủ cũng không làm gì được phong ấn.
– Bệ hạ, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy, các đế cấp cao thủ cùng bố trận cũng đều thấy.
Tiên đế kia cung kính nói.
– Bệ hạ, người phá trận còn nói, từ nay không được bố trí lại Bát Cửu Tỏa Không trận, y nói không chịu được hành vi bá đạo như vậy, nếu lần sau phát hiện ra, y sẽ giết hết những người bố trận.
Liễu Đế im lặng.
Im lặng một lúc lâu, Liễu Đế hỏi:
– Người phá trận là ai?
– Y nói, y tên là Tần Vũ!
– Tần Vũ…
Liễu Đế khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Long Hoàng đời trước Ngao Phương đã thoái vị, Long Hoàng hiện tại là Ngao Vô Danh.
Ngao Vô Danh vẫn chưa nhận truyền thừa bảo vật, y nói đợi đến khi phụ hoàng y Ngao Phương vượt qua được thần kiếp, y mới tiếp nhận truyền thừa bảo vật.
Ngao Vô Danh nhìn mười bốn đế cấp cao thủ thủ hạ, mười bốn người này là những người được phái đi bố trí “Bát Cửu Tỏa Không trận”.Nghe những lời họ nói, Ngao Vô Danh cũng không tin nổi.
– Vô Danh, có việc gì vậy?
Ngao Phương bước vào đại điện.
– Phụ hoàng, có một cao thủ đã phá được Bát Cửu Tỏa Không trận, còn nói từ nay không được bố trí phong ấn tại thông đạo đó, nếu phát hiện lần nữa sẽ giết hết những người bố trận.
Ngao Vô Danh có chút vui vẻ.
– Không thể nào, ta cùng Đại Viên Hoàng đã thử qua, đều không phá được phong ấn.Ai có thể phá được?
Ngao Phương không tin.
– Phụ hoàng, con đã hỏi những người khác, đây là sự thật.
Ngao Vô Danh trịnh trọng nói.
Thấy Ngao Vô Danh nói vậy, Ngao Phương có chút lo lắng, nếu tiên ma yêu giới còn có người phá được Bát Cửu Tỏa Không trận, đó là một đả kích lớn đối với Long Hoàng.
– Người phá trận, phụ hoàng không tưởng tượng được là ai đâu.
Ngao Vô Danh cười.
– Ai, Kim Hình Quân mới của Ám Tinh giới chăng?
Ngao Phương hỏi, trong lòng y chỉ có Kim Hình Quân, đệ nhất quân chủ trong tam đại quân chủ của Ám Tinh giới mới có khả năng.
Ngao Vô Danh lắc đầu, cười:
– Con không biết Kim Hình Quân, nhưng con biết người phá trận là ai, y tên là…Tần Vũ!
– Tần Vũ…
Ngao Phương đứng sững sờ, không nói được gì.
Tin tức Tần Vũ phá bỏ phong ấn được bảy mươi hai đế cấp cao thủ báo về, các cao thủ của tam giới đều biết.Yêu giới có Bằng Ma Hoàng, Ngưu Ma Hoàng, Đại Viên Hoàng, tiên giới có Viêm Hoàng, Huyền Đế, Liễu Đế, ma giới có Huyết Ma Đế, Hắc Ma Đế.
Thực lực của Tần Vũ khiến ai cũng phải khiếp sợ.
Không ai dám đề nghị phong ấn Mê Thần điện thêm một lần nào nữa.
