Chương 467 Mạc Vô Kỵ hoài nghi

🎧 Đang phát: Chương 467

Nhưng quyền này không chỉ dừng lại ở đó, mà bùng nổ với sức mạnh khủng khiếp, tạo thành một vùng chân không hình quạt.Thiên hỏa cuồng bạo bao trùm lấy nắm đấm, phát ra những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Tiên tinh Mạc Vô Kỵ tích trữ xung quanh vỡ vụn, tiên linh khí cuồn cuộn tràn vào cơ thể hắn.Trong khoảnh khắc, Mạc Vô Kỵ cảm nhận được từng đợt nổ vang từ sâu bên trong, thực lực đột phá gông cùm, từ Thiên Tiên sơ kỳ tiến thẳng lên Thiên Tiên trung kỳ.

Phi thuyền quay cuồng dữ dội, Hàn Thanh Như cố gắng lắm mới khống chế được, hạ cánh xuống mặt đất.

– Sư đệ, có chuyện gì vậy?

Hàn Thanh Như vừa dừng phi thuyền, liền vội vã chạy về phía đuôi thuyền.

Đồng Dã cũng theo sát phía sau, không hiểu Mạc Vô Kỵ đã gây ra động tĩnh lớn đến vậy.

Tiên nguyên lực cuồng bạo quanh người Mạc Vô Kỵ dần bình ổn, hắn cười nói:

– Không có gì, ta vừa lĩnh ngộ được chút đạo lý mới, nên thử một quyền.Thanh Như sư tỷ, chúng ta còn bao lâu nữa thì đến Tân Vân Phường Thị?

– Đến rồi, đi thêm nửa canh giờ nữa thôi là tới.

Hàn Thanh Như nhanh chóng đáp.

Mạc Vô Kỵ ngạc nhiên:

– Ta bế quan ba ngày rồi sao?

Hắn chỉ cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, vậy mà đã ba ngày rồi?

– Không phải, Thanh Như sư tỷ cố ý đi chậm, ca đã bế quan năm ngày rồi.

Đồng Dã nói thêm.

Quả nhiên, thời gian trong tu luyện là thứ khó nắm bắt nhất.Mạc Vô Kỵ thu hồi phi thuyền, nói:

– Vậy chúng ta đi bộ thôi.

– Không cần dịch dung sao?

Hàn Thanh Như theo bản năng hỏi, vẫn lo lắng Tiên Tu Thương Lâu sẽ phái Kim Tiên chặn đường.

– Không cần, cứ thế mà đi thôi.

Mạc Vô Kỵ đáp, hắn biết dịch dung cũng vô dụng.Đến đây, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến.Nếu ngay cả nơi này hắn cũng không qua được, thì không cần đến Anh Biên Thành nữa.

Tân Vân Phường Thị rộng lớn hơn Tham Hòa Phường Thị gấp mười lần.Gọi đây là một phường thị, chi bằng gọi là một tiên thành có quy mô lớn thì hơn.

Bên ngoài phường thị, các loại hộ trận dày đặc, một số khốn sát trận vượt quá khả năng nhận biết của Mạc Vô Kỵ.Hắn biết trình độ trận đạo của mình chỉ tương đương với tiên trận sư cấp một.Hộ trận ở đây, theo Mạc Vô Kỵ đánh giá, ít nhất phải từ cấp hai đến cấp ba.

Không phải Mạc Vô Kỵ không hiểu những tiên trận này, mà vì hắn không có thời gian nghiên cứu.

Vừa bước vào Tân Vân Phường Thị, Mạc Vô Kỵ đã cảm nhận được vài đạo thần niệm quét qua người.Hắn không để ý, biết rằng nếu đã đến đây, phải chuẩn bị sẵn sàng.

Nếu lần này hắn sống sót, nhất định sẽ đến Tiên Tu Thương Lâu một chuyến.

– Chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi một đêm, ngày mai đi đấu giá hội.

Mạc Vô Kỵ vừa dứt lời, đã cảm thấy Hàn Thanh Như bỗng nhiên tiến sát lại gần, bước chân có chút loạn.

Ngẩng đầu lên, Mạc Vô Kỵ thấy một người nam tử mặc áo vàng đang nhìn chằm chằm vào họ.

Một luồng khí tức cường đại vượt qua Thiên Tiên khiến Mạc Vô Kỵ cảm nhận được, nhưng bên trong lại có một loại áp chế đối với tu vi.

– Hắn là Lao Thái.

Hàn Thanh Như run giọng nói bên tai Mạc Vô Kỵ, giọng đầy kinh hoàng.Rõ ràng, nàng vẫn chưa thoát khỏi bóng ma của Lao Thái.

Mạc Vô Kỵ vỗ nhẹ vào mông Hàn Thanh Như, nói:

– Thanh Như sư tỷ, người tu đạo tối kỵ nhất là tâm lý sợ hãi.Tỷ đã có dũng khí cùng ta đến Anh Biên Thành, không sợ cả cái chết, việc gì phải sợ một tên quản sự thương hội nhỏ bé? Cùng lắm thì vác gậy lên đánh một trận thôi.

Hàn Thanh Như hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:

– Cảm ơn ngươi, Vô Kỵ.

Giờ khắc này, nàng dường như đã thông suốt hơn rất nhiều, tâm tình cũng bình tĩnh trở lại.Mạc Vô Kỵ nói đúng, nàng không sợ cả cái chết, sao phải sợ một tên quản sự nhỏ nhoi?

– Thanh Như muội, không ngờ lại gặp nàng ở đây, đúng là có duyên.Chờ sau khi đấu giá hội kết thúc, cùng ta đến Anh Biên Thành động phòng nhé? É hé hé hé…!

Sát khí trong mắt Lao Thái lóe lên rồi biến mất, hắn cười tươi rói tiến đến trước mặt Hàn Thanh Như.

Hàn Thanh Như hoàn toàn gạt bỏ sự uy hiếp của Lao Thái sang một bên, lạnh nhạt nói:

– Miễn, ta đi cùng sư đệ là được rồi.

Ánh mắt Lao Thái dời sang Mạc Vô Kỵ:

– Nhớ kỹ, đừng để bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào người Thanh Như, bằng không ngươi sẽ hối hận không kịp đó.

Rõ ràng, hành động vỗ mông Hàn Thanh Như của Mạc Vô Kỵ vừa rồi đã bị Lao Thái nhìn thấy.

Mạc Vô Kỵ bình tĩnh quan sát Lao Thái, định lên tiếng thì Hàn Thanh Như đột nhiên ôm lấy cánh tay hắn:

– Sư đệ, chúng ta đi thôi.

– Được.

Mạc Vô Kỵ không nói nhiều, đấu giá hội còn chưa bắt đầu, bây giờ chưa phải là thời điểm động thủ với Lao Thái.

Thấy ba người Mạc Vô Kỵ tiến vào khu phố phường, sát khí trong mắt Lao Thái lại lóe lên rồi biến mất.Hắn thề sẽ khiến con kiến hôi dám chạm vào người Hàn Thanh Như kia cảm nhận được cái chết là một niềm hy vọng xa vời.

Còn về Hàn Thanh Như, sau khi hắn chơi chán, sẽ vứt nàng xuống song tu lâu, cho tất cả mọi người cùng nếm thử.Loại nữ nhân không biết thân phận, giữ lại làm gì?

– Thanh Như tỷ lợi hại thật, dám chọc giận hắn.Trước đây, chính tên gia hỏa này đã giết Khấu Viễn khi chúng ta lén lút đến Anh Biên Thành.

Ba người sát vai đi qua Lao Thái, Đồng Dã mới lên tiếng.

Trong lòng Mạc Vô Kỵ cũng dâng lên một đạo sát khí.Khấu Viễn là người hắn mời lên Độ Tiên Hạm.Khấu Viễn tính tình chân thành, không hề tỏ ra cao ngạo dù đã lên cấp Thiên Tiên.Đáng quý hơn, khi biết Lâu Xuyên Hà gặp nạn, hắn không chút do dự tìm cách cứu viện.Chỉ riêng điều này thôi, Mạc Vô Kỵ đã quyết tâm báo thù cho hắn.

– Ta đoán hắn đã nhận ra ngươi rồi, sở dĩ chưa động thủ, hẳn là nể mặt phường thị.

Mạc Vô Kỵ nói với Đồng Dã.

Đồng Dã bình tĩnh nói:

– Ta đã đến đây, thì không có ý định sống trở về.Kim Tiên thì sao, ta liều mạng cũng phải khiến hắn đổ máu.

Mạc Vô Kỵ điềm tĩnh nói:

– Máu của một tên Lao Thái không đáng giá đến vậy.Hắn nhất định sẽ đợi sau khi đấu giá hội kết thúc mới động thủ.Tên này cứ giao cho ta, ta muốn giết hắn báo thù cho Khấu Viễn.Bây giờ phải đi đổi một ít Tiên Cách Thạch, nếu không thì không đủ tiên tinh để đấu giá.

– Sư đệ, không cần đổi Tiên Cách Thạch đâu.Bình thường, đấu giá hội Vĩnh Anh Giác cũng thu Tiên Cách Thạch, thậm chí còn tốt hơn cả tiên tinh.

Hàn Thanh Như vội ngăn cản.

Ở một nơi cách xa Mạc Vô Kỵ và những người khác, một người nữ tử với thân hình nóng bỏng, eo thon, đang kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ba người Mạc Vô Kỵ tiến vào một tửu lâu, một lúc sau mới khó hiểu nói:

– Sao hắn dám không cải trang mà đến đây?

Cô gái này chính là Chu Dịch Diễm của Tiên Tu Thương Lâu.Nàng đoán chắc Mạc Vô Kỵ sẽ đến Tân Vân Phường Thị, nhưng không ngờ hắn lại không thay đổi dung mạo.

Đứng bên cạnh nàng còn có hai người, một trong số đó là Ngụy Cung Phong, quản sự của Tiên Tu Thương Lâu.Hắn cũng không hiểu nổi.Theo kế hoạch của hắn và Chu Dịch Diễm, chỉ cần Mạc Vô Kỵ dịch dung đến đây, họ sẽ tìm ra chỗ ở của hắn trước, sau đó tìm người hợp tác.

Nhưng Mạc Vô Kỵ lại không dịch dung, thật sự ngoài dự đoán của họ.

– Có nên làm theo kế hoạch cũ không?

Ngụy Cung Phong trầm giọng nói.

Chu Dịch Diễm cau mày suy nghĩ một hồi lâu, mới đáp:

– Người này thực lực rất mạnh, nhưng dù mạnh đến đâu, sao hắn dám không cải trang mà đến Tân Vân Phường Thị? Chẳng lẽ có phép màu gì sao?

Nói xong, nàng trầm tư một lúc rồi tiếp tục:

– Dù hắn có chiêu gì, đã ăn đồ của Tiên Tu Thương Lâu chúng ta thì phải nhổ ra.Cung Phong, kế hoạch của chúng ta phải thay đổi, thêm một cường giả Kim Tiên nữa vào danh sách hợp tác.

– Ta biết Lao Thái, quản sự Hợp Liên Thương Hội ở Anh Biên Thành, đang ở đây.Nghe nói Lao Thái là Kim Tiên hậu kỳ, thậm chí còn mạnh hơn cả Thái tiền bối.

Người nam tử còn lại bên cạnh nhỏ giọng nói.

– Tốt, chúng ta đi bái phỏng Lao Thái ngay.

Chu Dịch Diễm quyết định nhanh chóng.

– Đồng huynh, ta hỏi ngươi một chuyện.Độ Tiên Hạm đặt trên người Lâu Xuyên Hà sư huynh, là Lâu Xuyên Hà yêu cầu, hay là ý kiến của mọi người?

Sau khi vào tửu lâu, Mạc Vô Kỵ đột nhiên hỏi.Hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không thể nói rõ là ở đâu.

Đồng Dã lắc đầu:

– Không phải Lâu huynh tự yêu cầu, mà là Khổ Á nói.Lúc đó, Phô Tử đại sư nói muốn nghiên cứu một chút về thủ đoạn luyện chế Độ Tiên Hạm, nên muốn đặt chiến hạm trên người hắn.Nhưng Khổ Á nói, Lâu sư huynh thân với ngươi nhất, chiến hạm vốn là của ngươi, nên đặt trên người Lâu sư huynh là hợp lý nhất.

Lòng Mạc Vô Kỵ trùng xuống, hắn càng cảm thấy có gì đó không ổn.

– Bàn Tính có nói Khổ Á đi đâu không?

Mạc Vô Kỵ hỏi tiếp.

– Không có, Khổ Á đột nhiên rời đi, Bàn Tính cũng không biết.Hơn nữa, trước đó Bàn Tính gửi cho Khổ Á mấy tin tức, không có tin nào được trả lời.

Đồng Dã tuy không thích suy nghĩ nhiều, nhưng câu hỏi của Mạc Vô Kỵ khiến anh cảm thấy Mạc Vô Kỵ dường như đã nghĩ ra điều gì đó.

– Vậy Phô Tử đại sư không đi Anh Biên Thành cùng mọi người, có trả lời tin tức của các ngươi không?

Mạc Vô Kỵ vừa hỏi vừa cảm thán, nếu Khổ Á ở đây, mọi chuyện có lẽ đã không tệ đến vậy.

– Cũng không có.

– Có thể kể lại lúc ta bị Âm Viêm Ngô chặn lại, Phô Tử đại sư có quyết định cho Độ Tiên Hạm quay lại tìm ta không?

Giọng Mạc Vô Kỵ trầm xuống.

Đồng Dã đáp:

– Có quay lại tìm, nhưng không phải Phô Tử tự quyết định.Phô Tử đại sư nói quay lại rất nguy hiểm, sau đó Lâu Xuyên Hà sư huynh kiên quyết đòi quay lại tìm ngươi, Khấu Viễn sư huynh và chúng ta cũng vậy.Sau đó, Phô Tử đại sư muốn mọi người bày tỏ thái độ, kết quả tất cả đều đồng ý quay lại tìm ngươi, nên Độ Tiên Hạm đã quay lại tìm ngươi.Nhưng không tìm thấy, lại bị vô tận Quý Thủy Châu ép quay đầu… À phải rồi, khi Độ Tiên Hạm gần đi qua Tiên Hào, hình như Khổ Á cảm nhận được ngươi, cô ấy yêu cầu Độ Tiên Hạm quay đầu lại, nhưng Phô Tử đại sư bác bỏ, nói quay lại là tự sát.

Mạc Vô Kỵ gật đầu, vỗ vai Đồng Dã:

– Ta hiểu rồi, mọi người cứ nghỉ ngơi đi.Ở Tiên Hào, mọi người không bỏ rơi ta, ta cũng sẽ không bỏ rơi mọi người.Chờ đấu giá hội ngày mai xong, chúng ta sẽ có một trận đại khai sát giới.

Trong lòng Mạc Vô Kỵ có chút nghi ngờ, nhưng hắn không nói cho Đồng Dã biết.Hắn thậm chí đang nghĩ, nếu Độ Tiên Hạm ở trên người Đồng Dã, thì người đầu tiên gặp chuyện không may có lẽ chính là Đồng Dã.

☀️ 🌙