Đang phát: Chương 467
Lý Cầu Đạo dù sao cũng là tu sĩ Đại Thừa, sống lâu như vậy, thu thập đủ bảo vật cũng không phải chuyện không thể.
Tinh Thần Châu bị Lâm Vân luyện hóa một phần, chưa hoàn toàn.Dù không rõ nó có liên hệ gì với thế giới hỗn độn, hắn vẫn cẩn thận đem nó cất vào Sơn Hà Đồ.Dù có liên quan hay không, để trong đó vẫn an toàn hơn so với nhẫn trữ vật đeo trên tay.Sơn Hà Đồ bây giờ đang ẩn trong Tử Phủ của hắn.
Lần này thu hoạch thật sự không nhỏ! Không chỉ diệt được Tử Vân Điện và Hóa Linh Điện, còn có được bí mật về thế giới hỗn độn.Lâm Vân vô cùng vui mừng, xem ra đã đến lúc đi tìm Vũ Đình rồi.Tử Vân Điện đã bị diệt, chắc hẳn mấy người Vũ Đình sẽ không gặp nguy hiểm gì.Dù không tìm thấy cũng không sao.
Lâm Vân lóe lên, rời khỏi Tử Vân Điện, quay trở lại Hóa Linh Điện.Quả nhiên, không ngoài dự đoán, hai gã tu sĩ Đại Thừa vừa trở về của Hóa Linh Điện đã bị Thiên Cương Sát Trận nghiền nát, chỉ để lại hai chiếc nhẫn trữ vật.
Thu nhẫn trữ vật và sát trận, Lâm Vân không dừng lại, lập tức rời khỏi nơi thị phi này.
Một tin tức kinh thiên động địa lan truyền khắp Hạt Nguyên Tinh: Tử Vân Điện, một trong sáu đại môn phái, đã bị diệt môn! Hung thủ là một tu sĩ vô danh tên Lâm Vân.Nguyên nhân là do Tử Vân Điện đã hủy diệt hành tinh của hắn, còn muốn đuổi giết người thân của hắn.Vô số người trầm trồ khen ngợi Lâm Vân không sợ cường quyền, đúng là một nam nhân có đảm đương! Sau đó, lại có tin Hóa Linh Điện cũng bị diệt môn, hung thủ vẫn là Lâm Vân.Lần này, nguyên nhân là do Hóa Linh Điện đã giết một phàm nhân mà Lâm Vân mới quen biết.Vô số người khinh bỉ tính cách có thù tất báo của hắn, chỉ vì một chuyện nhỏ mà diệt cả môn phái, đúng là Ma Tu, Đao Phủ, Đại Ma Đầu!
Sáu đại môn phái và hơn mười môn phái tầm trung phái người đến Úy Tinh tìm bảo vật.Nhưng sau khi tìm được động phủ Thượng Cổ, một cuộc chém giết thảm khốc đã xảy ra.Kết quả, chỉ có một số ít người trở về, hầu hết đều là tu sĩ Hợp Thể đỉnh phong trở lên.Nghe nói, Tịch Mịch Cốc cũng tổn thất nặng nề.So với việc này, tin tức thành chủ thành Bành Cách bị giết chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến.
Lâm Vân đi đến đâu cũng nghe thấy đủ loại đồn đại, nhưng hắn chỉ cười trừ.Hắn chưa vội đến thành Quang Bình, mà muốn tìm Vũ Đình và Mông Văn, rồi cùng Thanh Thanh trở về Địa Cầu.Hắn rất nhớ Vũ Tích.
“Sư phụ, hình như con nghe thấy người ta nhắc đến Lâm Vân nào đó.Anh rể của con cũng tên là Lâm Vân.Chúng ta vào quán kia hỏi thử xem?”
Bốn tu sĩ cúi đầu đi trên đường phố thành Thác Mã.Người nói là một nữ tu nhỏ tuổi nhất.
“Ai, Vũ Đình sư muội lại nhắc đến người anh rể Lâm Vân kia làm gì? Ta thật không biết nói sao với muội nữa.Bây giờ chúng ta cần phải an phận, đừng rêu rao khắp nơi.Nếu không cần thiết thì đừng đến những nơi đông người làm gì.Mặc dù đây chỉ là thành thị của người phàm, nhưng vẫn nên cẩn thận.” Nam tử trẻ tuổi lắc đầu.
Đối với vị sư muội này, y đã hết lời để nói.Một hành tinh xa xôi như Hạt Nguyên Tinh, một người luyện võ bình thường sao có thể đến được? Cô nàng này thật hết thuốc chữa rồi.Không biết tên Lâm Vân kia đã rót cho cô nàng thuốc mê gì mà lại sùng bái hắn như vậy.Nếu như tên Lâm Vân kia ở đây, y liền một kiếm giết chết hắn, để cô nàng khỏi lải nhải bên tai nữa.
“Vũ Đình, Hoa Thường, đừng tranh cãi ầm ĩ, khiến người khác chú ý.” Mỹ phụ trung niên bất đắc dĩ nói, khuôn mặt luôn mang vẻ u sầu, “Đề nghị của Vũ Đình tuy không ổn lắm, nhưng vào quán ăn một bữa cũng không sao.Chúng ta cứ cư xử bình thường là được, miễn cưỡng quá lại khiến người ta nghi ngờ.”
Lúc Diệp Tiểu Điệp và Diệp Thành thất lạc, lòng bà ta luôn lo lắng không yên.Diệp Tiểu Điệp chỉ có tu vi Kết Đan sơ kỳ, còn Diệp Thành chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ.
“Sư phụ, người đừng quá lo lắng.Điệp sư tỷ và Thành sư đệ chắc sẽ không sao đâu.Nói không chừng họ đã trốn đến một nơi an toàn rồi.” Mông Văn biết sư phụ lo lắng điều gì, liền lên tiếng an ủi.
Mỹ phụ trung niên không trả lời mà dẫn mấy người đệ tử đến một quán ăn khá vắng vẻ.
Ngồi xuống, mỹ phụ trung niên mới thở dài: “Hoa Thường, trong ba người, con là người có tu vi cao nhất.Có lẽ cừu hận của sư môn về sau đều giao hết cho con…”
Mỹ phụ trung niên còn chưa nói hết, Hoa Thường đã đứng lên chắp tay: “Sư nương yên tâm, con nhất định sẽ báo thù cho sư môn.Bao gồm Liệt Dương Môn, Âm Ma Tông và Tử Vân Điện nữa.Con sẽ không bỏ qua cho tên nào.”
Mỹ phụ trung niên chỉ khoát tay thở dài.Bà ta hiểu rằng, người đệ tử của chồng mình này tuy tư chất rất tốt, nhưng lại hay xem thường người khác, tính cách cũng rất kiêu ngạo.Đừng nói là diệt Tử Vân Điện, dù là một trưởng lão của Tử Vân Điện, y có tu luyện cả đời cũng không đánh lại, nói chi đến báo thù.Bà ta biết rằng thù này đã vĩnh viễn không thể báo.
Vũ Đình lạnh lùng liếc nhìn Hoa Thường, trong lòng âm thầm khó chịu với vẻ kiêu ngạo của y.Mông Văn cũng thấy Hoa Thường nói quá, nhưng không nói gì thêm.Y kiêu ngạo vì y có thực lực.
“Báo thù phải tùy theo khả năng của mình.Vượt quá khả năng thì nên bảo toàn tính mạng quan trọng hơn.Ta không hy vọng đệ tử của Song Tử Tông vì báo thù mà hy sinh bản thân.Chẳng qua nếu có thể, thì nên tập trung tìm Tôn Cương và Như Hương.Hai người này chính là cừu nhân lớn nhất của Song Tử Tông.”
“Còn một chuyện, công pháp của Song Tử Tông từ trước đến nay đều là nam nữ song tu, càng tu luyện càng lợi hại.Các con cũng không còn nhỏ.Ta vốn định cho Tiểu Điệp và con kết thành đạo lữ song tu, nhưng hiện tại sinh tử của Tiểu Điệp không rõ, chỉ còn ba người các con.Chuyện này cần phải đôi bên tự nguyện.Bất kể thế nào, chỉ cần các con tự nguyện, ta đều giúp các con làm chủ.”
Mỹ phụ trung niên nói xong, nhìn ba người.
Bà ta biết Mông Văn có hảo cảm với Hoa Thường, nhưng Hoa Thường lại hướng về Vũ Đình hơn.Điều này không quan trọng bằng việc Vũ Đình không thích Hoa Thường.Vậy nên chuyện này vẫn nên để bọn nhỏ tự quyết định.
Vũ Đình thấy Hoa Thường nhìn mình, lập tức trợn mắt, đứng dậy nói: “Đừng nhìn tôi.Tôi biết tâm tư xấu xa của anh, nên thu lại đi.Trong lòng tôi đã có người khác, nhưng người đó không phải là anh.Hừ!”
Sắc mặt Hoa Thường lập tức trở nên khó coi.
