Đang phát: Chương 466
Hiện tại, Huyết Mãng rõ ràng đã yếu thế, thân thể tan nát không ngừng thở dốc, thè ra thụt vào cái lưỡi đen xì, lúc này cũng không dám tấn công liều lĩnh.
Song Hắc Lang mặc dù chiếm thế chủ động nhưng cũng không tiếp tục tấn công, hơi thở không đều, thậm chí có chút rối loạn, điều này khiến cho Hồng Quân và những người khác cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cổ Bàn vẫn tập trung ánh mắt lên thân thể Hắc Lang, mọi cử động nhỏ đều không bỏ qua.
“Các ngươi có…phát hiện không, con Hắc Lang này rất kỳ quái…”
Huống Thiên Minh khẽ gật đầu:
“Ta cũng thấy vậy, dù là tấn công hay phòng thủ dường như đều suy yếu, chẳng lẽ bị Huyết Mãng đánh trúng?”
“Hình như không phải, có thể thấy thực lực Hắc Lang rất mạnh, Huyết Mãng khó mà gây thương tổn cho nó.Hơn nữa, trên người Hắc Lang cũng không có vết thương, chỉ có hơi thở là cực kỳ rối loạn…Cứ như vậy, e rằng Hắc Lang sẽ gặp bất lợi.” Cổ Bàn phân tích.
Lúc này, hỗn độn vật chất kết dính giống như từng đám mây đen lưu động trong không gian này, nếu không có đám hỗn độn vật chất này duy trì, e rằng dưới cuộc chiến của hai đại ma thú, không gian này đã sớm tan tành.
“Hô…!”
Huyết Mãng tựa hồ đã nhận ra khí tức của Hắc Lang bắt đầu rối loạn, liền gầm lớn một tiếng, thân thể khổng lồ lao tới như một đường thẳng tắp, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Hắc Lang.
“Không gian pháp tắc?!” Hồng Quân trợn ngược mắt, khó tin vào sự thật này.Dù sao nơi này cũng thuộc vũ trụ nguyên thủy, đừng nói ma thú, dù là Tử thần hay Loạn thần đều khó mà dịch chuyển tức thời trong vũ trụ nguyên thủy như vậy, chỉ có một cách giải thích là Huyết Mãng đã nắm giữ không gian pháp tắc.
Bất quá, dựa theo khoảng cách dịch chuyển của Huyết Mãng, có thể nhận ra không gian pháp tắc nó nắm giữ chỉ là bề ngoài, nhưng điều này cũng đủ khiến mọi người kinh sợ.
“Một con ma thú tuyệt đối không thể lĩnh ngộ không gian pháp tắc, huống hồ còn ở trong vũ trụ nguyên thủy, sao có thể như vậy?” Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói.
Cổ Bàn cau mày:
“Có lẽ…chúng vốn sinh ra tại vũ trụ này.”
Đúng vậy, nguyên thủy ma thú sinh ra từ trong vũ trụ nguyên thủy, từ trong hỗn độn vật chất sinh tồn vô tận năm tháng, bản thân nắm giữ một phần pháp tắc.
Mỗi khi Huyết Mãng dịch chuyển, mắt Hắc Lang lại chớp động một chút, con ngươi đỏ huyết luôn tập trung vào thân ảnh trước mặt, không hề lơ là.Trong khoảnh khắc, thân thể Huyết Mãng đã bao vây lấy nó rồi cuốn nhanh lại, thân thể nhỏ bé của Hắc Lang bị quấn chặt phát ra tiếng kêu răng rắc.
Đột nhiên, Hắc Lang gầm lên giận dữ chưa từng có, hai đạo huyết quang từ mắt phóng ra, ấn ký trên trán cũng phát ra ánh sáng như mặt trời.Cùng lúc đó, một cỗ khí tức hủy diệt kinh khủng từ người nó bộc phát, lửa đỏ rực nhất thời bùng lên cao, chiếu sáng hơn nửa hang động.
Hắc Lang bộc phát khiến tất cả mọi người kinh sợ, cỗ khí tức tuy cường đại nhưng rối loạn dị thường, phảng phất sau lần này thân thể nó sẽ hoàn toàn tan biến.
Huyết Mãng bất chấp tất cả, dùng thân thể xiết chặt Hắc Lang, răng nhe ra cắn vào cổ Hắc Lang, hai cỗ hắc sắc vật chất hiện ra.
Trong khí lưu rối loạn, Hắc Lang phát ra tiếng kêu bi ai, cố nén đau đớn vươn người lên.Lập tức một tiếng “Đông” trầm muộn vang lên, hỗn độn vật chất xung quanh tụ lại từ sâu trong yết hầu nó, ngưng tụ thành một quả cầu hỗn độn đường kính không tới ba trượng, quả cầu dưới ánh mắt mọi người phóng thích ra khí tức hủy diệt khiến tận đáy lòng kinh hoàng.
“Ba!”
Hắc Lang rống lên, pha lẫn phẫn nộ và cuồng bạo, từ miệng nó bắn ra một luồng sáng đen tựa như một thanh trường kiếm che lấp cả bầu trời.
Khí lưu vô hình lớn vô cùng, ẩn chứa lực lượng đánh nát mọi thứ bắn ra, nhìn như tinh vân bạo phát, không gian độc lập rung chuyển, ngay cả hình dáng hang động cũng vặn vẹo.Có thể tưởng tượng, nếu đây không phải vũ trụ nguyên thủy, không có không gian ổn định, cỗ lực lượng này đủ để phá hủy một nửa số tinh cầu trong một tinh hệ.
Sau khi ánh sáng yếu dần, Hồng Quân giới đột nhiên xuất hiện phía sau tinh cầu đã bị phá nát không thể tưởng tượng nổi.Hồng Quân thở hổn hển, toàn thân chớp động quang hoa, mày đỏ sẫm, hai tay run rẩy, Hồng Quân giới bao phủ bốn người cũng rung chuyển mạnh.
Cổ Bàn thở dài:
“Thật là nguy hiểm…nguy hiểm!”
Nếu không phải Hồng Quân kịp thời bộc phát trạng thái giải cấm thứ hai, lợi dụng Hồng Quân giới đưa mọi người tới nơi an toàn, e rằng đã bị lực lượng kia nghiền nát.Dù an toàn, mọi người vẫn còn kinh sợ.
“Lực lượng thật kinh khủng…Mọi người không sao chứ?!” Hồng Quân hỏi, Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh gật đầu, sắc mặt cũng khó coi.
Lúc này, ánh mắt bốn người đều chú ý đến nơi hai đại ma thú…
Thân thể Huyết Mãng vẫn quấn lấy Hắc Lang nhưng rõ ràng lỏng ra, đầu vẫn cắn chặt vào cổ Hắc Lang, trong đồng tử ẩn chứa phẫn nộ và không cam, nhưng…ánh sáng màu lam đã nhạt dần rồi biến mất.
Một đoạn giữa thân rắn hoàn toàn bị luồng sáng kia xuyên thủng, khí tức Huyết Mãng cũng biến mất.
Hắc Lang dường như không còn sức lực, nhúc nhích thân thể, gạt Huyết Mãng sang một bên rồi ngẩng đầu lên, nhìn xuống tinh cầu bị tàn phá.
Trên tinh cầu, ánh sáng bạch kim vẫn chói mắt, ẩn chứa lực lượng khó hiểu, xuyên thấu cả không gian.Trong mắt Hắc Lang không còn hung lệ mà có chút nhu hòa, khó khăn hướng tới tinh cầu nhưng khí tức đã rối loạn, thân thể run rẩy.
Hồng Quân kinh hãi hít một hơi:
“Xem ra người thắng là nó, bất quá cũng không sống được lâu…”
“Vậy rốt cục nó đoạt được linh bảo, hay trấn giữ linh bảo…Bất quá không quan trọng, Tiểu Quân, lúc này là cơ hội tốt nhất để chúng ta đoạt lấy linh bảo!” Huống Thiên Minh trầm giọng nói.
“Chờ một chút…Hắc Lang hình như không xong!” Hồng Quân kinh ngạc nói.
“A ô!”
Lúc này, toàn thân Hắc Lang run rẩy, hướng về tinh cầu phát ra tiếng kêu bi thống, thảm thiết, thê lương, ẩn chứa tuyệt vọng và không cam lòng.Sau một khắc, nó dường như không thể chịu đựng thêm, thân thể đổ gục xuống.
Cổ Bàn ngưng trọng, cảm khái:
“Thật là một cuộc chiến kinh tâm động phách!”
Sự sống của Hắc Lang đã yếu ớt.Bốn người Hồng Quân xuất hiện trước mặt nó, nhìn sâu vào mắt nó nhưng đều bất đắc dĩ.
Hắc Lang cảm giác được sự tồn tại của bốn người, đôi mắt đỏ sẫm nhìn Hồng Quân, trong mắt không có sát ý, không có phẫn nộ, mà là một loại khẩn cầu, khát khao nào đó.
Hồng Quân kinh ngạc tiến lên, nhìn vào mắt nó, lúc này dường như có một sự trao đổi giữa hai linh hồn.
“Tiểu Quân, cẩn thận!” Tôn Ngộ Không kinh hãi, lo sợ Hắc Lang đột nhiên bộc phát.
“Nó không muốn hại chúng ta.” Hồng Quân kiên định nói.
Huống Thiên Minh nghi ngờ:
“Mọi người đã thấy qua lực lượng hung tàn của nó…nhưng, ngươi làm sao biết nó nghĩ gì?”
“Ta…ta có thể cảm nhận được.”
Quả thật, trong mắt Hắc Lang, Hồng Quân cảm giác được linh hồn nó đang run rẩy, một loại…bất lực, khao khát, tựa hồ vì một vật nào đó mà nó không cam lòng.
Lúc này, Hắc Lang thậm chí không thể phát ra tiếng kêu cuối cùng, cả thân hình chợt nổi lên ngọn lửa đỏ ẩn chứa lực lượng luyện hóa kinh khủng, dung luyện mỗi một tấc thân thể và linh hồn.
Hồng Quân cúi đầu, trong mắt có vài phần đau xót, trong mắt hắn đây giống như một loại nghi thức hỏa táng của ma thú.
Cổ Bàn than thở:
“Mặc kệ thế nào, nó đã cứu chúng ta từ trong miệng Huyết Mãng…”
Huống Thiên Minh và Tôn Ngộ Không cũng gật đầu, cùng đợi nghi lễ hỏa táng chấm dứt.
Không gian độc lập này có hàng ngàn vết thủng lớn, vô vàn hỗn độn vật chất tràn vào xâm chiếm, cửa hang động cũng vặn vẹo, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
Qua thời gian một nén nhang, ngọn lửa đỏ đã dung luyện thân thể Hắc Lang thành tro tàn đen nhánh.Nhưng đột nhiên, một luồng sáng đỏ từ trong đó phát ra ngưng tụ lại, ngoài dự đoán của mọi người liền rơi vào tay Hồng Quân.
Hồng Quân rất bình tĩnh, không kinh ngạc, nhẹ nhàng nắm lấy luồng sáng đỏ, ánh mắt trở nên dứt khoát, trầm giọng nói:
“Ta hiểu!”
