Đang phát: Chương 464
“Sư phụ, có phải người biết thuật đọc tâm không?” Hạ Thiên ôm ngực, cảnh giác nhìn Doãn Nhiếp.
“Lần này bọn họ ra mặt, cả giới ẩn tu đều đang theo dõi.Bọn họ không những không dám đánh lén, mà còn phải phái người bảo vệ.Nếu người nhà hoặc bạn bè con mà xảy ra chuyện, thanh danh Hoa Sơn tông sẽ tan tành.” Doãn Nhiếp không để ý Hạ Thiên trêu chọc, thản nhiên nói.
“À.” Hạ Thiên gật đầu.
“Từ ngày mai, giờ tan học ta sẽ đến đón con.” Doãn Nhiếp nói rồi đi về phía xa, bóng dáng dần khuất khỏi tầm mắt Hạ Thiên.
Hạ Thiên nhìn bóng lưng Doãn Nhiếp mà ngưỡng mộ.Hắn luôn tự hỏi khi nào mình mới lợi hại như sư phụ, khiến ba cao thủ Địa cấp cũng phải kiêng dè, thậm chí còn lôi cả tông môn ra để đe dọa.
“Anh, vừa rồi những người đó là ai vậy? Họ lợi hại thật đấy, em đứng xa vậy mà vẫn cảm nhận được khí thế của họ.” Hạ Tuyết hỏi.
“Người đẹp trai nhất là sư phụ anh, còn ba kẻ mặt mày như có lỗi với nhân dân kia là kẻ thù của anh.” Hạ Thiên dùng từ rất chuẩn.
Sau một ngày dưỡng thương, Hạ Thiên đến trường.Vừa vào lớp, cậu đã thấy đám nữ sinh nhìn mình đầy bất mãn.
“Ê, sao cậu lại trốn học? Chẳng lẽ tụi này xấu xí lắm hả, khiến cậu không thèm nhìn?” Lớp trưởng tiến lên hỏi với vẻ khó chịu.Nếu không phải lần trước Hạ Thiên tặng phiếu giảm giá Thiên Hi Cát, có lẽ họ đã động tay động chân rồi.
“Chuyện là thế này, từ lần trước gặp các mỹ nữ, tớ đã quyết tâm mời mọi người đến Thiên Hi Cát một bữa ra trò.Mấy hôm nay tớ ngày đêm xếp hàng, cuối cùng cũng đặt được chỗ.” Hạ Thiên nói.
“Cậu đặt được thượng vị á?” Lớp trưởng tròn mắt nhìn Hạ Thiên.Cả lớp cũng ngạc nhiên, chưa ai nghe nói có người đặt được chỗ ở Thiên Hi Cát.
“Tớ phải cầu xin khắp nơi, rửa chén, bưng nước mới có được cơ hội này.Nhưng họ bảo mỗi lần chỉ được mười người, lại còn giảm có 50% thôi.” Hạ Thiên không nói là mời mà chỉ nói mỗi lần được mười người.Nếu cậu khoe có người quen trong đó, được miễn phí và đi hết cả lớp thì mọi người sẽ nghĩ cậu là phú nhị đại mất.Lúc đó thì phiền phức lắm.
“Thằng nhóc này lại trốn học mấy ngày liền.” Đúng lúc này, Hạ Thiên nghe thấy tiếng nói sau lưng.
Vừa quay đầu, cậu đã bị một đôi gò bồng đảo đập vào mặt, khiến cậu lùi mấy bước.Nếu không có chút công phu, chắc cậu đã bị ngã rồi.
“Cô giáo!” Hạ Thiên không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.Với kích cỡ này thì không ai khác ngoài cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp của cậu.
“Em lên phòng chủ nhiệm một chuyến, thầy tìm em.” Cô giáo chủ nhiệm nói với Hạ Thiên, trên mặt nở nụ cười gian.
“Dạ.” Hạ Thiên nói rồi đi ra ngoài, đến cửa cậu chợt quay lại: “Cô ơi, nhà cô có em gái không ạ?”
“Có, sao thế?” Cô giáo chủ nhiệm ngạc nhiên.
Hạ Thiên nhìn xuống những chỗ đẹp đẽ trên người cô rồi cười.
“Thằng nhóc này, lại dám giở trò với tôi.” Cô giáo chủ nhiệm hiểu ý Hạ Thiên liền mắng.
“Ha ha!” Hạ Thiên cười rồi quay người đi.
Sau đó, cậu đến thẳng phòng chủ nhiệm.Dù biết cô chủ nhiệm tìm mình là chẳng có chuyện gì tốt, nhưng cậu vẫn phải đến xem, dù sao cậu vẫn là sinh viên ở đây.
Cộc cộc cộc!
“Vào đi.” Tiếng cô chủ nhiệm vọng ra.
“Em chào cô ạ, cô tìm em?” Hạ Thiên đứng nghiêm chỉnh.
“Cậu được đấy, đi cả tuần không xin phép gì cả.” Cô chủ nhiệm ngồi nhìn Hạ Thiên, vẻ mặt đầy hứng thú như thể trên mặt cậu có hoa.
“Cô có phải thích em rồi không?” Hạ Thiên nghiêm túc hỏi.
“Thích cái đầu cậu, tìm cậu mệt chết đi được, đưa điện thoại đây.” Cô chủ nhiệm nói.
“Điện thoại em mất rồi ạ.” Chiếc điện thoại cũ của Hạ Thiên đã hỏng khi cậu cứu Triệu Long và gia đình anh ta.Sau đó, Triệu Long mua cho cậu một chiếc 5S và làm lại sim.Nhưng khi về Giang Hải, vì quá vội nên cậu đã làm rơi cả điện thoại lẫn ví.Trên đảo thì không được dùng điện thoại, mà có dùng cũng không có sóng.Vì vậy, Hạ Thiên vẫn chưa bật máy.Khi máy bay hạ cánh thì cậu lại càng không có cơ hội bật máy mà chạy thẳng đi luôn.
“Lớn tướng rồi mà còn làm mất điện thoại.” Cô chủ nhiệm chân dài bất mãn nói.
“À, lát nữa em đi mua ngay.” Hạ Thiên cười hề hề.
“Phải rồi, sáng mai em nhất định phải đến trường.Sáng mai khoa mình và khoa khác tổ chức thi kéo co, bơi lội và bóng chuyền.Em là nam sinh của lớp, nhất định phải tham gia, rõ chưa?” Cô chủ nhiệm nói.
“Sao lại là em? Lớp em nhiều nam sinh thế, cô bảo họ đi có phải tốt hơn không?” Hạ Thiên bất mãn nói.
“Trên người em nhiều sẹo thế kia, nhìn là biết em khỏe lắm rồi.Khoa mình lâu lắm rồi không thắng, lần này coi như cô xin em giúp một chuyện.” Cô chủ nhiệm nháy mắt với Hạ Thiên.
“Có thưởng không cô?” Hạ Thiên nhìn cô chủ nhiệm hỏi.
“Em muốn thưởng gì?” Cô chủ nhiệm hỏi ngược lại.
“Cô cho em quần áo của cô đi.” Hạ Thiên đảo mắt nhìn cô chủ nhiệm.
“Biến thái, lưu manh, vô sỉ, hèn hạ, hạ lưu.” Cô chủ nhiệm chửi thẳng.
“Có cần phải chửi thậm tệ vậy không?” Hạ Thiên đổ mồ hôi, cô chủ nhiệm này thật là bạo lực, chửi người không nể nang gì cả.
“Hừ, tôi cảnh cáo em, em phải phục tùng vô điều kiện sự sắp xếp của tôi.” Cô chủ nhiệm tức giận nói.
“Tại sao ạ? Đây là bá quyền, là độc tài.” Hạ Thiên kháng nghị.
“Hôm nay tôi cứ bá quyền, cứ độc tài đấy.Nếu em không đến, tôi sẽ thu hồi hồ sơ của em.” Cô chủ nhiệm nói.
“Thôi được, cô thắng.” Hạ Thiên sợ nhất là chuyện này, nếu không tốt nghiệp đại học thì cậu biết ăn nói thế nào với bố.
“Đi thôi.” Cô chủ nhiệm đứng dậy.
“Đi đâu ạ?” Hạ Thiên ngơ ngác hỏi.
“Đưa em đi mua điện thoại.” Cô chủ nhiệm vừa đứng lên, đôi chân dài của cô lại thu hút ánh mắt của Hạ Thiên.
“Quần tất đen!!!”
