Truyện:

Chương 460 Ẩn Môn Lại Như Thế Nào

🎧 Đang phát: Chương 460

Hạ Thiên vừa xuống máy bay đã gặp người của Từ lão chờ sẵn.Nghe tin, Từ lão liền phái người ra sân bay và đến nhà Hạ Thiên để báo tin ngay khi anh về.
Hạ Thiên nghe chuyện xong, không kịp lên xe mà lập tức chạy đi.
Diệp Uyển Tình cùng những người khác lái xe theo sau nhưng không đuổi kịp vì Hạ Thiên chạy quá nhanh.
“Cậu là Hạ Thiên?” Thanh Lâm nhìn Hạ Thiên, không thấy có gì đặc biệt.
Hạ Thiên vừa rồi ra tay khiến hắn giật mình, nhưng ngẫm lại, nếu Hạ Thiên là cao thủ Địa cấp thì đã xử đẹp đám thủ hạ của hắn rồi, đâu cần phải ngăn cản.
Vì vậy hắn cho rằng Hạ Thiên chỉ dùng một loại võ công đặc biệt.
Hắn càng lúc càng thấy đám người này thú vị.Đầu tiên là Tiểu Mã Ca với tuyệt chiêu “thối công”, giờ lại thêm người có võ công dọa người.Nếu hắn chiếm được hai món này thì thực lực chắc chắn tăng lên.
Hạ Thiên không để ý đến hắn, ngồi xuống chữa thương cho Tiểu Mã Ca và những người khác.Tiểu Mã Ca chỉ bị thương ngoài da, cần tĩnh dưỡng vài ngày, nhưng máu đã được Hạ Thiên cầm lại.
Phạm Tiến và hai người kia bị nội thương nặng hơn.
Hạ Thiên cầm máu cho họ và nối lại chân cho Phạm Tiến: “Ba người các cậu liều mạng vậy? Tôi mà đến muộn chút nữa thì đưa vào bệnh viện cũng không sống nổi.”
“Mạng của tôi là sư phụ cho.” Tiểu Phi nói đơn giản nhưng Hạ Thiên hiểu ý.
“Xin lỗi lão đại, tôi vô dụng.” Phạm Tiến cúi đầu.
Triệu Long không nói được gì vì răng bị đánh gãy hết.
“Thôi nào, các cậu đều là anh em tốt của tôi.” Hạ Thiên sơ cứu cho họ, giữ được mạng.
Sau đó anh đến bên cạnh Từ lão: “Ông lớn tuổi rồi, bọn họ liều mạng thì thôi, ông cũng xông vào làm gì?”
“Không có cậu thì tôi chết lâu rồi, sống thêm được bao nhiêu ngày là mừng bấy nhiêu.” Từ lão cười nói.
“Đừng nói thế, ông chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.” Hạ Thiên cầm máu cho Từ lão.
Hạ Thiên nhìn sợi dây chuyền Băng Tâm: “Ai vừa đánh lén ông?”
“Tao đánh đấy, sao?” gã Huyền cấp bên cạnh Thanh Lâm nói.
“Mày đánh à?” Hạ Thiên chớp mắt đã đứng trước mặt gã Huyền cấp.
Thuấn thân thuật!
Anh túm lấy cổ gã bằng tay trái, tay phải đấm thẳng vào mặt.
Phụt!
Máu mũi gã Huyền cấp trào ra.
“Cái gì?” Thấy động tác của Hạ Thiên, Thanh Lâm biến sắc.
“Nhìn gì, hôm nay mày chết chắc, chỉ là tao cho mày sống thêm chút thôi.” Hạ Thiên liếc hắn một cái rồi đỡ Tiểu Mã Ca và những người khác sang một bên.
“Đáng ghét, mày dám coi thường tao.” Thanh Lâm tức giận nhìn Hạ Thiên.
Gã Huyền cấp bị đánh ngã đứng dậy.Mặt mũi dính đầy máu nhưng gã biết đây không phải lúc dưỡng thương.
“Tứ Tượng kiếm trận, giết hắn cho ta!” Thanh Lâm hét lớn, bốn người lại lập tức dựng Tứ Tượng kiếm trận.
“Hạ Thiên, cẩn thận, kiếm trận này lợi hại lắm.” Tiểu Mã Ca vội nhắc nhở.
Anh ta vừa nếm trải sự lợi hại của kiếm trận này.
Hạ Thiên lập tức mở mắt Thấu Thị.
Anh nhìn xuyên thấu kiếm trận.
Đồng thời tay phải anh xuất hiện một chiếc phi đao vàng.
Vút!
Phi đao bay ra khỏi tay anh.
Tứ Tượng kiếm trận!
Bốn người thấy phi đao lao tới thì vội vàng biến trận.Toàn bộ kiếm trận bỗng chốc như kiếm quang ngập trời, thanh thế rất lớn.
Keng! Keng! Keng! Keng!
Bốn tiếng va chạm, bốn thanh trường kiếm bị kim đao chém làm đôi.Cùng lúc đó, Hạ Thiên xuất hiện trước mặt bốn người.
Phụt!
Kim đao của Hạ Thiên chém đứt cánh tay một người.
A!
Tiếng hét thảm vang lên!
Ba người còn lại vội lùi lại.
“Hừ! Muốn chạy?” Hạ Thiên ném phi đao trong tay phải ra.Phi đao nhanh như chớp, găm vào người kia.
“Dừng tay!” Thanh Lâm dừng lại và hét lớn.
Bốn gã Huyền cấp đã bị Hạ Thiên phế hai, Tứ Tượng kiếm trận không thể tái lập.Hắn biết hôm nay bọn họ thua rồi.Hắn không ngờ Hạ Thiên lại lợi hại đến vậy, ngay cả Tứ Tượng kiếm trận cũng không chế ngự được anh.
“Muốn nói gì thì nhanh lên, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn.” Hạ Thiên không vội ra tay.
Cách đó không xa, Diệp Uyển Tình và những người khác đã đến.
“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?” Diệp Thanh Tuyết thấy mẹ mình thì ngạc nhiên hỏi.Cô không biết mẹ mình là trưởng phòng của cục đặc nhiệm.
“Hạ Thiên nói cho mẹ biết các con ở đây.” Diệp Uyển Tình vội giải thích.
“Tiểu di, dì dẫn Thanh Tuyết, Băng Tâm và chị cảnh sát đi trước đi.Cháu không muốn các dì thấy những chuyện sắp xảy ra.” Hạ Thiên đã động sát tâm.Anh biết mình trước kia quá nhân từ nên bọn này mới hết lần này đến lần khác tìm anh gây phiền phức.
Đặc biệt là lần này, anh không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Đừng làm bậy, bọn chúng không phải người thường đâu.” Diệp Uyển Tình vội nhắc nhở.Lúc nãy khi mấy người kia dùng Tứ Tượng kiếm trận thì họ đã đến rồi.Cô biết người dùng được kiếm trận chắc chắn là người trong ẩn môn.
“Tiểu di, dì dẫn ba người họ đi đi.” Hạ Thiên nói với giọng bình tĩnh, mặt không biểu cảm.
Diệp Uyển Tình lần đầu tiên thấy Hạ Thiên như vậy.Cô đoán được chuyện gì sẽ xảy ra và không muốn thấy, nhưng cô biết mình không thể ngăn cản Hạ Thiên.
“Chúng ta đi trước thôi.” Diệp Uyển Tình nói với ba người kia.
Sau khi bốn người phụ nữ đi, mấy người của cục đặc nhiệm đỡ Tiểu Mã Ca và những người khác dậy.
“Tưởng Thiên Thư sai anh đến à?” Hạ Thiên hỏi Thanh Lâm.Anh biết đám người này chắc chắn là người của ẩn môn, nếu không thì không thể lợi hại như vậy và còn biết kiếm trận.
“Tưởng Thiên Thư? Hắn có tư cách gì mà sai được tao?” Thanh Lâm khinh thường nói.Tưởng Thiên Thư chẳng có quan hệ gì với hắn cả.
“Vậy ai sai anh đến? Anh đừng nhìn quanh, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để giết anh, đương nhiên sẽ không cho anh cơ hội chạy trốn.” Hạ Thiên nhìn thấu tâm tư của Thanh Lâm.
“Anh không thể giết tôi, tôi là người của ẩn môn.” Thanh Lâm thấy Hạ Thiên thực sự muốn giết mình thì vội vàng tự giới thiệu.
“Ẩn môn thì sao?” Hạ Thiên lạnh lùng nói.

☀️ 🌙