Đang phát: Chương 46
Mặc đại phu khẽ giật mình, liếc mắt xuống bàn tay trái, rồi mới dời ánh mắt về phía Hàn Lập, giọng điệu khinh miệt:
“Ồ? Cũng có chút bản lĩnh đấy.Xem ra một năm qua ngươi cũng không uổng công.Dám luyện ra mấy thứ công phu quỷ dị này? Bất quá, đừng tưởng rằng mấy chiêu mèo cào ấy có thể đấu lại ta.”
Lão ta cười khẩy, tiếp lời: “Cũng lâu rồi ta chưa động thủ.Hôm nay tự mình vận động gân cốt cũng không tệ.Thôi được, ta nhường ngươi ra tay trước!”
Hàn Lập bỏ ngoài tai lời lẽ công kích của đối phương, quyết định chủ động tấn công.Tay trái cầm đoản kiếm giơ ngang mặt, thu hút sự chú ý của Mặc đại phu.Đồng thời, tay phải bí mật thò vào túi vải trắng bên hông, vốc ra một nắm bột.Hắn vung tay, một màn bụi trắng mịt mù lập tức bao phủ lấy Hàn Lập, che khuất tầm nhìn của Mặc đại phu.Bụi trắng nhanh chóng lan ra, khiến cả căn phòng chìm trong màn sương mù dày đặc, đến mức đưa tay ra cũng khó lòng nhìn rõ năm ngón.Thân ảnh Hàn Lập dần tan biến sau lớp bụi trắng.
Mặc đại phu nhíu mày, có chút bất ngờ trước động thái này của Hàn Lập.Nhưng với kinh nghiệm dày dặn, lão không hề nao núng.Đối phó với những trò vặt vãnh này, lão có vô vàn cách.Điều lão lo sợ là đối phương sẽ thừa cơ trong làn khói mà ám toán.Lão chỉ cần nín thở, với nội công thâm hậu của mình, nhịn năm ba khắc cũng chẳng hề hấn gì.
“Hừ, chút thủ đoạn cỏn con, dám múa rìu qua mắt ta!” Mặc đại phu hừ lạnh, tay phải vung ra một chưởng, đánh thẳng vào màn sương khói phía trước.Làn sương trắng như bị một cây gậy khổng lồ khuấy động, lập tức tan ra, để lộ một khoảng trống.
Không thấy bóng dáng Hàn Lập, Mặc đại phu không dừng tay, liên tiếp vung chưởng vào bốn phía xung quanh.Chỉ trong chớp mắt, màn khói tan biến, căn phòng trở lại vẻ ban đầu, nhưng bóng dáng Hàn Lập thì đã biến mất không dấu vết.
“Kỳ quái, tiểu tử này cũng có vài phần tà môn, lại có thể biến mất ngay trước mắt ta.” Mặc đại phu có chút kinh ngạc, nhưng không hề hoảng loạn.Lão biết rõ mình đã đứng chắn ngay cửa ra vào, ngay cả một con ruồi cũng khó lọt qua tầm mắt của lão.
Lão cẩn thận quan sát khắp phòng.Bốn vách tường là những giá sách, một chiếc bàn viết, một chiếc ghế thái sư…Mọi thứ đều bình thường, nhưng Hàn Lập lại biến mất trong không gian nhỏ hẹp này bằng cách nào?
Mặc dù vẻ mặt không đổi, nhưng trong lòng Mặc đại phu đã bắt đầu nghi hoặc.Nhưng lão vốn gan dạ, ho khan một tiếng, liền tiến đến chỗ Hàn Lập vừa đứng, cẩn thận quan sát, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Khi chỉ còn cách chỗ Hàn Lập khoảng một trượng, thân hình lão đột ngột dừng lại.Hai mắt lão mở to, cảm nhận được một tia sát khí mỏng manh.Lão chậm rãi di chuyển, cẩn thận đề phòng, sẵn sàng ra tay.
Ánh mắt Mặc đại phu lóe lên, cẩn thận quan sát xung quanh, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.Lòng lão bắt đầu cảm thấy bực bội.Bốn phía xung quanh không một bóng người, chẳng lẽ hắn đã lên trời, xuống đất rồi sao?
“Lên trời, xuống đất…” Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu lão, cảm giác như đã tìm ra được manh mối.Chính khi lão đang suy nghĩ, muốn tìm ra vấn đề thì đột nhiên từ trên đầu lão, thanh âm “đinh đang” vang lên.
“Không tốt!” Mặc đại phu đột nhiên hiểu ra, đến lúc này lão mới biết đối phương ẩn nấp trên mái nhà.Lão vội ngẩng đầu lên, “hô” một tiếng, cánh tay lão đánh ngược lên trên một chưởng, với hy vọng đánh ngất kẻ đang ẩn nấp trên đầu mình.
“Oanh long long!” Thanh âm theo sát chưởng kình truyền tới, đồng thời phảng phất có cả tiếng vang “đinh đang”.
Mặc đại phu có chút bực mình, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn kỹ trần nhà.Lão ngẩn người ra, chỉ thấy trên đầu trống không, đến một bóng ma cũng không có.Trên đó chỉ có một cái chuông sắt nhỏ treo ở đó, bị chưởng phong của lão đánh vào, đang lung lay không ngừng.Vậy ra tiếng chuông “đinh đang” phát ra từ đó, chứ trên đó làm gì có bóng dáng Hàn Lập đâu.
Chính vào lúc Mặc đại phu đang ngẩng đầu lên, một luồng hàn quang hiện ra, với khí thế không gì cản nổi, từ phía dưới xuất ra, nhanh chóng hướng vào bụng Mặc lão tấn công tới.Tốc độ cực nhanh, cho đến khi quang mang sắp chạm đến y phục, Mặc đại phu mới phát giác ra.
Mặc đại phu giật mình kinh hãi, trong lúc hoảng loạn lão đột nhiên nghĩ ra, sử dụng thế ‘Thiết bản kiều’, cả thân thể bỗng như không có xương, ngả ngược về phía sau.Lão gian nan tránh được một chiêu kiếm, khiến cho đường kiếm của Hàn Lập chỉ lướt qua da bụng lão mà thôi, làm cho bộ y phục trước bụng lão bị rách toạc một mảng lớn.Chiêu kiếm này thiếu chút nữa là có thể làm lão thủng bụng rồi.
Một kiếm vừa qua, nhưng Mặc đại phu không dám coi thường.Bàn chân dẫm mạnh xuống đất, thân lão không động mà cả người lao ngược về phía sau mấy trượng.Đến lúc này lão mới đứng thẳng người lại, vừa kinh vừa giận, nhìn về phía kiếm quang xuất hiện.
Chỉ thấy trên mặt đất chỗ lão vừa đứng, một thân hình từ từ đứng lên, càng lúc càng cao hơn, cuối cùng biến thành một hình người hoàn chỉnh.Đó chính là Hàn Lập, vừa rồi đã thi triển Nhuyễn cốt công, liễm tức công cùng ngụy nặc thuật kết hợp.
Hàn Lập lúc này, trên người mặc một bộ quần áo màu đất, tay trái cầm thanh đoản kiếm, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối.Xem ra một kiếm vừa rồi thất thủ, Hàn Lập trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc.
Khuôn mặt già nua của Mặc đại phu lúc này có chút xanh mét.Vừa rồi lão bị một kiếm hiểm hóc làm cho trong lòng run rẩy không thôi, vội vàng tránh ra xa.Lão không phải là kẻ mới bước chân vào giang hồ, gặp nguy hiểm là sợ hãi.Nhưng khoảng cách gần với tử thần như lần này, trong nửa đời tung hoành giang hồ của lão, cũng chưa lần nào khiến lão khiếp sợ đến thế.Mà kẻ gây ra nỗi khiếp sợ cho lão lại là Hàn Lập, kẻ mà lão vốn coi thường.
Lão hít sâu một hơi, ánh mắt rốt cuộc khôi phục lại sự bình tĩnh, thanh âm khô khốc nói:
“Xem ra, ta đã coi nhẹ ngươi rồi, đồ đệ thân ái của ta! Thủ đoạn của ngươi vừa rồi tốt lắm, đáng để ta nghiêm túc rồi.”
Sau khi nói một câu răn đe, Mặc đại phu chậm rãi giơ hai tay lên, đưa ra trước mặt, chăm chú nhìn vào hai tay của mình, không nói một lời.Trông lão lúc này giống như đang nhìn ngắm tình nhân, tựa hồ như đã quên mất mình đang đối phó với Hàn Lập.
Hàn Lập nhíu mày, cười lạnh một tiếng, tay nắm chặt đoản kiếm, nhấc chân lên, chậm rãi tiến về phía Mặc đại phu.
