Đang phát: Chương 4583
Trên không trung, lão giả âm hàn của Chí Tôn Điện thét lớn một tiếng, sắc mặt tái nhợt lảo đảo lui về phía sau.Đối mặt với Lục Ngô, hắn căn bản không thể chống đỡ, nên trực tiếp đầu hàng.Với thực lực của một Thánh Hồng Cảnh, dù liều mạng hắn cũng không có phần thắng, huống chi đối thủ lại là Lục Ngô.
Lúc này, Ma Võ thi triển Thiên Ma Lang Khiếu nhưng đã bị Lục Thiếu Du đánh nát, ma khí càng tăng lên, tạo thành một vòng xoáy mạnh mẽ chấn nhiếp linh hồn.
Lục Thiếu Du hóa thành Bất Diệt La Hán Tượng, tay cầm trường cung cổ xưa, hào quang chói mắt bùng nổ, kéo cung bắn ra chín mũi tên nhỏ như chín ngôi sao băng.
Ầm ầm!
Mũi tên bắn thẳng vào vòng xoáy ma khí kia, phá nát nó, tiếng nổ vang vọng không gian.
Bành bành bành bành!
Không gian nổ liên tục, âm thanh như sấm sét, kình phong đáng sợ quét qua, điện quang tử kim không ngừng ăn mòn ma khí.
– Tiểu tử, ngươi còn non lắm, ăn một quyền của ta!
Sau khi năng lượng khuếch tán, Ma Võ đã đứng trước mặt Lục Thiếu Du, hắn tung một quyền đầy ma khí vào người Lục Thiếu Du.
Oanh!
Lục Thiếu Du không kịp phản ứng, bị một quyền này đánh bay ra phía sau.
Thân thể bị đánh bay, Bất Diệt La Hán Tượng co rút lại, cuối cùng hóa thành bản thể, khóe miệng chảy máu, nhìn Ma Võ khổng lồ trước mặt, trong mắt thoáng vẻ vui vẻ, nói:
– Ta thua, ngươi thắng.
– Hừ!
Ma Võ hừ lạnh, nhưng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái, hắn có cảm giác không đúng, nhưng suy nghĩ kỹ lại không phát hiện ra gì.
– Lục Thiếu Du thua rồi.
Người Thương Khung Minh có chút nghi hoặc, cảm thấy không thích hợp.Đám người Tử Hoàng thì tiếc hận, Lục Thiếu Du thua cũng không mất mặt, Ma Võ không hề tầm thường.
– Lão Cửu thua, dường như không cam tâm nhỉ?
Ánh mắt Ma Phủ Đạo Tổ mang theo nghi hoặc.
Lục Thiếu Du trở lại bên cạnh Ma Phủ Đạo Tổ Bà Thiên La và lão Ảnh, nhún vai, tỏ vẻ không hề để tâm đến việc thua cuộc.
Lão Ảnh cười nói:
– Ta cứ tưởng tiểu tử ngươi sẽ không thua chứ.
– Đây chẳng phải là điều ngươi mong muốn sao?
Lục Thiếu Du đáp, rồi nhìn Minh Thương giao đấu với Dạ Si Hồn Tôn, nói nhỏ:
– Ta chỉ trợ giúp thôi.Xem ra bọn chúng sắp phân thắng bại rồi, đoán chừng Dạ Si sắp thua, trừ phi…
Ma Phủ Đạo Tổ Bà Thiên La hỏi:
– Trừ phi cái gì? Hai người bọn họ còn chưa phân thắng bại, sao ngươi lại nói vậy?
Lục Thiếu Du cười, không nói gì.Lão Ảnh nói:
– Lão Tứ, tiểu tử này đoán đúng đấy…Trừ phi…Minh Thương rất thông minh…
– Hai người các ngươi thật quỷ dị.Ta quá hiểu Minh Thương này, gian trá giảo hoạt, chắc chắn không phải kẻ ngốc.
Ma Phủ Đạo Tổ Bà Thiên La nhìn lão Ảnh và Lục Thiếu Du với ánh mắt nghi hoặc.
– Nếu Minh Thương thật sự thông minh, thì sẽ không xảy ra biến cố.
Lão Ảnh thì thào thở dài.
Oanh!
Lời vừa dứt, trận chiến trên không trung đang gay cấn, Dạ Si Hồn Tôn và Minh Thương va chạm, phong bạo quét qua, cả hai lui ra xa, khí tức hỗn loạn, bất phân thắng bại.
– Minh Thương, thực lực quả nhiên mạnh hơn không ít, khiến ta phải nhìn ngươi bằng con mắt khác, nhưng ngươi không thể thắng ta đâu.
Dạ Si Hồn Tôn nhìn Minh Thương, trong mắt mang theo ý cười khó hiểu.
Minh Thương âm trầm nhìn Dạ Si Hồn Tôn, cười lạnh, nói:
– Thật sao? Vậy thử lại xem.Nếu ngươi thành tựu Thánh Hồng bằng áo nghĩa khác thì ta không làm gì được, nhưng ngươi lại dùng linh hồn áo nghĩa, lại còn bị ta áp chế đấy.
Vừa dứt lời, Minh Thương cười quái dị, khí tức âm hàn bùng phát, hỏa diễm màu xanh lá bao phủ hư không.
– Thiên minh chi hỏa, Thiên Minh tộc! Thì ra Minh Thương là tộc nhân Thiên Minh Hỏa tộc.
Ánh mắt Lục Thiếu Du chấn động.Lúc trước tranh đoạt Hồng Hoang Điện, khi linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm giao đấu với Minh Hoán, hắn đã thấy sự cường hãn của thiên minh hỏa.Nó không hề yếu hơn hỏa diễm linh vật trời sinh.Thiên Minh Hỏa tộc dựa vào thiên minh hỏa để đứng vững trong ba ngàn đại thế giới.Dù là năm đại chủng tộc của Minh Linh cũng không thể ép chúng.Nghe đồn nếu không phải tộc nhân Thiên Minh Hỏa tộc quá ít, thì năm đại chủng tộc Minh Linh đã là sáu đại chủng tộc rồi.
– Thiên minh hỏa.
Thấy thiên minh hỏa, Dạ Si Hồn Tôn kiêng kỵ.Nhiệt độ của nó đốt cháy không gian thành hư vô, linh hồn chấn động không nhỏ.
– Đi!
Dạ Si Hồn Tôn quát lớn, hào quang biến thành dị thú bay ra ngăn cản thiên minh hỏa, khí thế kinh người, lực phòng ngự cường hãn.
Nhưng chỉ một lát sau, hư ảnh dị thú tan biến.Dạ Si Hồn Tôn không hề lo lắng, thần sắc cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn cười lạnh.
PHỤT!
Khi thiên minh hỏa chiếm ưu thế, đột nhiên nó run lên.Dị thú bị đốt cháy lại bùng nổ rất mạnh, trên mặt Minh Thương xuất hiện vết máu, lảo đảo lui ra phía sau.
Biến cố này khiến nhiều người không ngờ tới, ngay cả Dạ Si Hồn Tôn cũng nghi hoặc.
Dừng lại, thu thiên minh hỏa, Minh Thương nhìn Dạ Si Hồn Tôn, nói:
– Dạ Si, ngươi thắng, ta thua.
Dạ Si Hồn Tôn chiến thắng, nhưng không quá vui mừng, nhìn Minh Thương một hồi, rồi cười lớn:
– Tốt lắm, Minh Thương! Ha ha!
– Minh Thương này thật gian trá.
Ánh mắt lão Ảnh trầm xuống, thấp giọng nói:
– Xem ra lần này có chút phiền toái.
Lục Thiếu Du khẽ giật mình, nhìn Minh Thương.Trận giao đấu này mỗi người đều có mục đích riêng, không biết ai cao tay hơn ai.
– Đã phân thắng bại rồi, thì đi lấy đồ vật của mình đi.
Minh Thương không quan tâm đến Dạ Si Hồn Tôn, mà nhìn Lục Ngô.Theo ước định, Lục Ngô chiến đấu trước sẽ đi lấy hộp gấm đầu tiên.
Lục Ngô rất khó chịu, vượt qua không gian, lòng bàn tay sinh ra hấp lực thu hộp gấm đầu tiên.
– Ta đến đây.
Ma Võ định ra tay thu hộp gấm, nhưng Minh Thương lại nói một câu khiến sắc mặt Ma Võ cực kỳ khó coi.Hộp gấm thứ hai bị Minh Thương thu vào tay, hắn hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt khó coi của Ma Võ.
Hộp gấm thứ ba lọt vào tay Dạ Si Hồn Tôn.
Oanh!
Khi ba hộp gấm bị lấy đi, miệng Ba Xà lớn như núi đóng lại, không gian xung quanh rung lên.
– Chúng ta đi.
Minh Thương không dám chậm trễ, không thèm nhìn hộp gấm vừa thu được, lập tức rời đi.Người Thiên La minh cũng đuổi theo.
