Đang phát: Chương 457
Bạch Phó Chủ nhiệm có một gương mặt vô cùng ngay thẳng và đơn điệu, cuộc đời cô ta cũng vậy.Nhưng hôm nay, nhìn con số thể hiện cấp bậc quyền hạn trên màn hình, cô chợt nhớ về những ngày còn ở Khoa Toán, Đại học Thủ Đô, miệt mài nghiên cứu, ngắm sao trời, cảm khái nhân sinh, những năm tháng thanh xuân bình lặng trôi qua cùng những lý tưởng dần chìm vào quên lãng.
Như một đóa hoa đen tuyền nở trên phiến đá trắng, mang theo dấu ấn thời gian, nó đang lưu chuyển trong đôi mắt cô, phá vỡ bức tường trắng bệch vĩnh cửu.
Một điều kỳ diệu khó tả, những ý tưởng trong đầu cô hoàn toàn không liên quan đến tình huống hiện tại.
Khuôn mặt đang phẫn nộ của cô bỗng trở nên trắng bệch như vách đá vôi, trái tim cô, vốn lạnh lùng như cỗ máy tính khổng lồ dưới lòng đất Cục Hiến Chương, giờ cũng không thể khống chế, đập mạnh.Cô nhận ra, thời gian đã trôi qua, đóa hoa đen đã bị người khác hái đi, những chuyện tình trên thế gian này sớm đã như lý tưởng tuổi trẻ, bị dòng đời vùi lấp, trở thành những điều hoang đường.
Danh sách quyền hạn cấp độ I? Quyền hạn của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, Thai Cục trưởng, Thôi Trợ lý, Quân Thần Lý Thất Phu là cấp bậc nào? Tất cả cũng chỉ là cấp độ II!
Cấp độ I có nghĩa là gì? Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi điều lệ Cục Hiến Chương, không phải quyền lực của cơ cấu cao ngất kia, mà là quyền lực bao trùm vũ trụ của Liên Bang!
– Việc này giữ bí mật!
Hứa Nhạc lặng lẽ yêu cầu Máy vi tính Trung ương Liên Bang niêm phong cất vào kho tuyệt mật cấp độ I quyền hạn của mình, rồi quay sang nói với hai quan viên đang tái mét mặt mày.
Đại thúc đã cho hắn sức mạnh thần kỳ, nóng rực, tê dại trong cơ thể, còn Máy vi tính Trung ương thì cấp cho hắn quyền hạn cao nhất.Hắn sắp trở thành cỗ máy cường hãn nhất, cùng lão già kia nói chuyện phiếm về nhân sinh ở Quảng trường Hiến Chương…
Những chuyện kỳ diệu liên tiếp xảy ra khiến hắn cảm thấy mình như yêu quái.
Vì vậy, hắn ngày càng ít liên lạc với lão già kia, không muốn ai chạm vào khía cạnh yêu dị của mình.
Nếu không phải hôm nay đối mặt với sự điều tra gắt gao của đám quan viên Cục Hiến Chương, không thể giải thích được lý do khởi động mạng lưới theo dõi điện tử trên toàn bộ hành tinh 163, hắn cũng không muốn Cục Hiến Chương biết quyền hạn thật sự của mình.
Hắn không thích phô trương, đóng vai mãnh thú uy nghiêm chơi đùa với động vật ôn nhu, nên hắn yêu cầu Cục Hiến Chương giữ bí mật.
Theo yêu cầu, hay mệnh lệnh của hắn, màn hình máy tính xách tay chuyên dụng của Cục Hiến Chương lập tức tối đen.Từ nay về sau, khó ai có đủ quyền hạn như hắn.
Cảnh tượng này khiến Bạch Phó Chủ nhiệm và quan viên thư ký bò dậy từ mặt đất thêm một lần kinh hãi.Rõ ràng không ai thao tác, vậy tại sao…? Sau kinh hãi, sự nghi hoặc càng tăng thêm.
– Tôi có thể đi được rồi chứ?
Hứa Nhạc lạnh lùng hỏi, chợt nhận ra hình như vẫn còn vài việc chưa xong.
Bạch Phó Chủ nhiệm theo bản năng chỉnh kính mắt, cố trấn áp nỗi sợ, nhưng chỉ chạm vào không khí.Nghe Hứa Nhạc hỏi, cô gật đầu.Thấy Hứa Nhạc rời đi không quay đầu lại, vẻ mặt khẩn trương và tái nhợt, cô vội nói với quan viên thư ký rồi đuổi theo.
Vội vàng, cô giẫm lên cặp kính nằm dưới đất, phát ra tiếng rạo rạo.
o0o
Bên ngoài phòng thẩm vấn im lặng là một dũng đạo dài, vách, sàn, trần nhà đều làm bằng kim loại sáng bóng.Cuối thông đạo là đại sảnh chỉ huy trên Chiến hạm Vũ trụ, bận rộn nhưng không ồn ào.
Bên phải, trước khi vào đại sảnh chỉ huy là một thông đạo có hệ thống canh gác chặt chẽ.Cuối thông đạo rẽ nhánh này là trung tâm xử lý số liệu liên hợp của Cục Hiến Chương và Bộ Chỉ Huy chiến trường.Trung tâm này xử lý tất cả số liệu điện tử từ hệ thống theo dõi điện tử trên hành tinh, cung cấp các thôi diễn quân sự và kết quả chiến thuật, tham số chiến trường… do Máy vi tính Trung ương Liên Bang tổng hợp, cung cấp cho Bộ Chỉ Huy tham khảo để đưa ra chiến lược công kích, vô cùng quan trọng.
Khi Hứa Nhạc đi ngang qua lối vào thông đạo này, hắn chợt dừng lại, nhớ ra còn việc cần làm, liền quay vào căn phòng im lặng nghiêm túc ở cuối thông đạo.Hệ thống canh gác xác định phân hình quyền hạn trên cửa bắn ra ba đạo quang mang lam nhạt, đảo nhanh qua người hắn, rồi tích tích mấy tiếng, mở cửa.
Bạch Phó Chủ nhiệm theo sát phía sau, nhìn thấy cảnh này, biểu tình trên mặt thay đổi.Cô biết rõ, muốn vào trung tâm xử lý số liệu cần cấp bậc quyền hạn nào.Ngay cả sĩ quan cao cấp Bộ Chỉ Huy cũng cần quyền hạn tiến nhập lâm thời Cục Hiến Chương cấp cho.Nhưng Trung Tá trẻ tuổi này lại dễ dàng đi vào, ý nghĩa quá rõ ràng.
Cánh cửa ba lớp chậm rãi mở ra, Hứa Nhạc trầm mặc đi vào, nhìn thấy đám sĩ quan bận rộn và quan viên Cục Hiến Chương mặc đồng phục đen vẻ mặt lạnh lùng, trực tiếp hỏi:
– Ai phụ trách số liệu trung tâm khu vực G2337?
Trong phòng có vô số đầu máy vi tính cấu hình siêu cao đang tính toán song song, không khí tràn ngập một hương vị khó tả, như vô số chậu mầm cây, được tắm mình dưới ánh sáng và nước tưới, đến thời gian đâm chồi nẩy mầm, phát ra thanh âm tanh tách nhàn nhạt, một cảm giác thanh lệ.
Đám quan viên tiểu tổ Cục Hiến Chương đang chỉ huy các sĩ quan thao tác.Sự yên lặng trầm mặc nhất thời bị câu hỏi đột ngột của Hứa Nhạc phá vỡ.
Câu hỏi của hắn quá ngắn gọn, rõ ràng, mạnh mẽ, vang lên trong tai đám quan viên Cục Hiến Chương tôn quý, có vẻ bén nhọn và thô bạo.
– Đi ra ngoài!
Một quan viên Cục Hiến Chương trung niên, đeo kính đồi mồi, mặt không biểu tình lớn tiếng quát mắng.
Trong suy nghĩ của gã quan viên này, tên sĩ quan trẻ tuổi kia có thể vào phòng, đương nhiên đã được cấp quyền tiến nhập lâm thời, nhưng gã mấy ngày nay tâm tình không tốt, lại nghe nhắc đến mã hiệu khu vực do mình quản lý, cảm xúc nặng nề cực điểm.
Sau này về Cục Hiến Chương, còn phải báo cáo tự kiểm điểm, thậm chí bị giáng cấp giảm lương, chỉ vì một sai lầm nhỏ nhặt mình vô tình mắc phải sao? Cục Hiến Chương đã nhiều năm không tiến hành công tác thiết kế lắp đặt thiết bị trên phạm vi lớn như thế này, mình vốn không có kinh nghiệm, chẳng lẽ cũng vì vậy mà đổ hết trách nhiệm lên đầu mình?
Đám quan viên Cục Hiến Chương còn lại cũng liếc nhìn Hứa Nhạc, lắc đầu, thầm nghĩ gã sĩ quan trẻ tuổi này uống nhầm thuốc gì rồi, dám trước mặt Lão Ngưu nhắc đến chuyện hắn không muốn nhắc tới, khó trách thái độ ác liệt như vậy.
Không ai để ý đến Hứa Nhạc, hắn cô đơn đứng ở cửa, sau khi trầm mặc, đột nhiên xoay người hỏi Bạch Phó Chủ nhiệm:
– Tôi muốn biết, ai là người phụ trách xử lý số liệu trung tâm khu vực G2337!
Lúc này mọi người mới thấy Bạch Phó Chủ nhiệm, phát hiện vị thủ trưởng trực tiếp của mình đang đi theo sau gã sĩ quan trẻ tuổi, có chút ngạc nhiên, đều đứng dậy, không biết chuyện gì xảy ra.
Bạch Phó Chủ nhiệm có một dự cảm mãnh liệt, nếu lúc này mình nói ra, có thể xảy ra chuyện không tốt, nhưng đối mặt với ánh mắt kiên định của Hứa Nhạc, lại nghĩ đến cấp bậc quyền hạn kinh hãi của hắn, sau khi do dự, mới thở dài, hạ giọng nói:
– Ngưu Đắc Lục!
– Ai là Ngưu Đắc Lục?
Hứa Nhạc xoay người nhìn đám quan viên Cục Hiến Chương trong phòng mà hỏi.Không ai trả lời, nhưng nhìn theo ánh mắt của họ, hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào gã quan viên trung niên đang đứng trước mặt hắn không xa, lúc trước cũng chính là gã này đã tức giận lớn tiếng khiển trách, đuổi hắn ra ngoài.
– Số liệu kỹ thuật của trung tâm kia do ta toàn quyền phụ trách!
Ngưu Đắc Lục cũng nhìn chằm chằm lại gã sĩ quan trẻ tuổi, trong lòng có chút bối rối vì Bạch Phó Chủ nhiệm đích thân đến đây.Nhưng thanh âm của hắn vẫn như cũ, phô bày vẻ lãnh đạm đặc thù của đám quan viên Cục Hiến Chương:
– Thế thì sao? Có chuyện gì à? Nếu không có chuyện gì, mau rời khỏi đây, ta hiện tại không có tâm tình nói đến mấy chuyện tào lao này.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng, không biểu tình ngay trước mặt, cặp mắt không chớp, tựa hồ muốn nhớ kỹ mỗi một chi tiết nhỏ.
Hắn thân là một sĩ quan Liên Bang, dù có uất ức với tên quan viên Cục Hiến Chương ngu xuẩn, cũng chỉ có thể báo cáo khiếu nại lên cấp trên.Hắn vào khu vực trung tâm số liệu, thực tế chỉ muốn nhìn xem cái gã vương bát đản ngu xuẩn đã phạm sai lầm không đáng có, hại chết bao nhiêu huynh đệ của mình là người như thế nào, chứ không định làm gì quá đáng.
Nhưng lúc này nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của gã quan viên, hắn hiểu mình đã sai lầm.
Cục Hiến Chương chính là Cục Hiến Chương, quang huy vĩ đại của cơ cấu đó vĩnh viễn che chở đám quan viên của họ, căn bản không để ý đến chuyện sai lầm của họ sẽ hại chết bao nhiêu binh lính bình thường của Quân đội Liên Bang.Trong lòng họ không có bi thương áy náy, mà ngược lại chỉ căm phẫn bất bình vì sai lầm nhỏ của mình sẽ dẫn đến tổn thất.
Vì thế, cây đuốc lửa nóng bỏng do vô số điếu thuốc lá ngưng kết thành trong mấy ngày nay, rốt cuộc bùng cháy dữ dội trong lòng ngực hắn, thiêu đốt ***g ngực hắn càng ngày càng nóng rát, cặp mắt hí của hắn lúc này lại càng nheo lại chặt hơn, nhưng không thể che dấu được lửa giận bùng phát trong cặp đồng tử sáng rọi.
– Mày là người hay là heo vậy? Sổ tay kỹ thuật chuẩn bị cũng có thể làm sai được hay sao?
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Ngưu Đắc Lục, dùng ngữ điệu đạm mạc mà mắng chửi nặng nề:
– Liên Bang tiêu phí nhiều tiền như vậy để trả cho một người như mày, mày có thể làm việc chuyên nghiệp một chút được hay không?
Trong phòng nhất thời im lặng.Đám quan viên Cục Hiến Chương và các sĩ quan khác đều ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào gã sĩ quan trẻ tuổi đột nhiên đi vào, họ không biết hắn là ai, cơn phẫn nộ của hắn từ đâu mà đến.
– Mày nói cái gì?
Mắt Ngưu Đắc Lục tràn ngập vẻ không thể tin nổi, trợn trừng mắt, vì quá phẫn nộ mà cười lạnh.
Hứa Nhạc không để ý:
– Chúng tao là quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của chúng tao, đội viên của tao chưa bao giờ sợ chết cả, nhưng chúng ta không cần vì sự ngu xuẩn của mày mà phải trả một cái giá thảm thiết đến như vậy! Mày có biết vì sự ngu xuẩn của mày, mà đã có bao nhiêu người phải chết hay không?
– Cậu là Hứa Nhạc của Tiểu đội 7?
Ngưu Đắc Lục lúc này rốt cuộc phản ứng lại, sắc mặt khẽ biến, dùng thanh âm có chút xấu hổ và phẫn nộ, nói nhanh:
– Đây là một sai lầm hoàn toàn bình thường, là sai lệch giá trị nằm trong mức độ cho phép của tài liệu hướng dẫn của Cục Hiến Chương! Cậu là một binh lính thì biết cái gì chứ? Cậu đang phải tiếp nhận điều tra nội bộ, có tư cách gì mà đến đây chất vấn ta?
Bạch Phó Chủ nhiệm cảm thấy tình thế sắp mất kiểm soát, vội vàng tiến lên bên cạnh hắn, có chút bất an nói:
– Trung Tá Hứa Nhạc, các báo cáo liên quan chúng tôi đã gần như hoàn tất hết rồi, nhất định sẽ có công tác xử lý khiến anh hài lòng.Tôi tin tưởng rằng đến lúc đó, bên Cục Hiến Chương sẽ thông báo ngay cho ngài và đơn vị bộ đội của ngài biết.
Ngưu Đắc Lục và đám quan viên còn lại của Cục Hiến Chương, lúc này cũng phẫn nộ bất bình với Hứa Nhạc, chợt nghe Bạch Phó Chủ nhiệm nói vậy, ánh mắt ngạc nhiên nhìn vị cấp trên trực tiếp của mình, lòng nghĩ chẳng phải mấy ngày nay ngài luôn phẫn nộ với tác phong bất tuân kỷ luật và tùy tiện của gã quân nhân này, mạnh mẽ yêu cầu điều tra nội bộ hắn sao? Sao lúc này lại hạ giọng giải bày với hắn như vậy?
– Tôi vốn chỉ định báo cáo kiến nghị lên Bộ Quốc Phòng, hướng về Cục Hiến Chương các người mà cáo trạng, nhưng bây giờ nghĩ lại, đám người Cục Hiến Chương các người luôn có thói quen xem mình là lớn nhất trên mặt đất, dưới bầu trời này.Cái gã quan viên này cuối cùng sẽ bị xử lý như thế nào? Viết một bản tự kiểm điểm chân thành dài mấy trang giấy? Hoặc bị phái đến mấy tinh cầu quặng mỏ làm giám sát, kiểm tra điều chỉnh thiết bị kỹ thuật vài tháng?
Hứa Nhạc dùng thanh âm bình tĩnh không có chút phẫn nộ nào mà nói:
– Bây giờ tao sẽ thay mặt những người đã chết mà nói chuyện với mày!
Nói xong, hắn trầm mặc, nắm tay cứng rắn mạnh mẽ như tảng đá giơ lên cực nhanh, hung hăng đánh tới.
Nắm tay cực mạnh của hắn đấm thẳng lên mặt gã quan viên Cục Hiến Chương trung niên, đánh văng kính mắt, đánh văng tia máu tươi bắn lên nóc phòng, đem thân thể gã ngã xuống đất, phát ra thanh âm nặng nề trầm ***c.
Sau đó, hắn giơ chân lên, một cước nặng nề đạp thẳng lên người gã quan viên Cục Hiến Chương, thanh âm xương cốt gãy rời tàn nhân vang vọng khắp căn phòng im lặng, không ai biết bao nhiêu xương sườn của gã quan viên kia bị đạp gãy…
