Đang phát: Chương 4563
Ầm!
Hai người giao chiến vài chiêu rồi tách ra.
“Không hiểu hai người này ngày nào cũng đánh nhau làm gì, mà đánh đấm kiểu gì mà mãi vẫn chỉ là hạng bét.Cứ thế này thì nửa giờ nữa cũng chưa chắc phân thắng bại.” Một cô gái trên khán đài thờ ơ nói.
“Ngũ tỷ nói phải đấy, hạng người như này sao xứng vào mắt ngài.” Một cô gái khác phụ họa.
“Bát muội, phải nhìn xa trông rộng, đừng như mấy người đó, cả đời chẳng làm nên trò trống gì.” Ngũ tiểu thư dạy bảo.
“Cứ như tỷ đây đoán được kết quả ấy.” Tứ tiểu thư nói móc.
“Mấy trận đấu này, nhắm mắt ta cũng biết ai thắng, ai thua.Muội thích xem thì cứ xem đi.” Ngũ tiểu thư đứng dậy, chán nản bỏ đi.
“A!”
Đúng lúc đó, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
“Hả?” Ngũ tiểu thư quay lại, vừa rồi còn nói hai người kia nửa giờ nữa chưa chắc xong, giờ đã phân thắng bại rồi.
Thật là vả mặt cô ta mà!
Cổ Linh đã đánh Cổ Ngọc văng ra ngoài.
“Phụt!”
Cổ Ngọc phun ra một ngụm máu tươi.Thấy cảnh này, sắc mặt Ngũ tiểu thư lập tức biến đổi.
Con bé mười tám kia lại thắng rồi!
Trọng tài vội vàng chạy tới: “Mười bảy, còn đứng dậy được không?”
Không ai trả lời.
“Cổ Linh chiến thắng! Chúc mừng Cổ Linh, từ hôm nay chính thức là Cổ tộc Thập thất tiểu thư.” Trọng tài lớn tiếng tuyên bố, mọi người xung quanh đều há hốc mồm.
Thắng rồi!
Thật không thể tin được, Cổ Linh lại thắng nhanh như vậy.
Mọi người còn nhớ lần trước Cổ Linh khiêu chiến Cổ Ngọc, còn bị đánh gãy hai xương sườn.
Trong số hơn ba nghìn cô gái đời thứ bảy của Cổ tộc, những người đạt được thứ hạng này đều là cao thủ.
Muốn tiến thêm một bước vô cùng khó khăn.Dù thứ hạng chỉ hơn kém một chút, thực lực lại chênh lệch rất lớn.
Vậy mà hôm nay, Cổ Linh lại thành công.
Thật là quá bất ngờ!
“Chúc mừng cô.” Trọng tài tiến lên, mỉm cười.
“Đa tạ đại nhân.” Cổ Linh cúi người.
“Đêm nay sẽ có người mang ngọc bài mới đến, cô cứ đợi là được.Ngày mai bảng xếp hạng Cổ tộc sẽ được cập nhật, cả tộc sẽ biết.” Trọng tài nói.
“Vâng!” Cổ Linh tươi cười rạng rỡ.
Đây là một chuyện đáng mừng.Cô vốn nghĩ phải tu luyện ít nhất hai năm nữa mới có cơ hội tái đấu với Cổ Ngọc, ai ngờ chỉ mười ngày đã làm được.
Mười ngày mà đã tiến bộ vượt bậc như vậy!
Thật phấn khích!
Rời khỏi lôi đài, Cổ Linh vẫn còn cười tươi, chưa hết hưng phấn.
“Bốp!”
Một cái tát trời giáng giáng xuống mặt cô.
Cổ Linh hoàn toàn choáng váng.Đang vui vẻ tột độ, lại bị tát một cái đau điếng.
Niềm vui tan biến, cô ngước lên và thấy khuôn mặt cau có của Ngũ tiểu thư.
“Nhìn cái gì? Ai bảo ngươi thắng nhanh như vậy?” Ngũ tiểu thư quát.
Đúng vậy, cô ta đánh Cổ Linh chỉ vì Cổ Linh thắng quá nhanh, khiến lời cô ta nói trước đó trở thành trò cười.
Mất mặt, nhất là trước mặt Tứ tiểu thư, thật khó chịu.
Cô ta ghét nhất là bị lép vế trước Tứ tiểu thư.Dù chưa phải đối thủ của Tứ tiểu thư, nhưng Tứ tiểu thư cũng không dám động đến cô ta, vì cô ta có chỗ dựa.
Bình thường cô ta vẫn không phục Tứ tiểu thư, nhưng không phục thì không phục, đánh không lại thì đành chịu.Hôm nay cô ta chỉ muốn hơn thua một chút, tiện miệng nói hai người kia phải đánh nhau nửa giờ.Dù có sai chút ít thì cô ta cũng đi rồi, coi như nói cho vui thôi.
Ai ngờ vừa định đi, Cổ Linh đã thắng.Thậm chí cô ta còn chưa đi xa.Vả mặt quá đau! Cô ta làm sao nuốt trôi cục tức này?
Nếu cứ thế bỏ đi, cô ta sẽ mất mặt trước Tứ tiểu thư.
Vậy nên cô ta phải xả giận, phải chuyển hướng chú ý, để không bị rơi vào thế khó xử.
Nói cách khác, Cổ Linh trở thành vật tế thần.
“Còn dám nhìn ta?” Ngũ tiểu thư nói rồi vung tay tát tiếp.
“Bốp!”
Nhanh như chớp, Cổ Linh không kịp né tránh, cũng không dám né.Cô biết nếu né, sẽ còn gặp chuyện tồi tệ hơn.
Ngũ tiểu thư nổi tiếng hống hách.Bình thường đã có không ít người bị cô ta ức hiếp.Lần này Cổ Linh xui xẻo mà thôi.
Dù ấm ức, cô cũng không dám nói gì.Bởi vì cô biết nói lý cũng vô ích, đối phương căn bản sẽ không nói lý với cô.
“Nhìn mặt ngươi hình như không phục lắm nhỉ.” Ngũ tiểu thư liếc nhìn Cổ Linh: “Vậy thì so tài với ta không?”
Cổ Linh im lặng.
Cô thật sự rất khó chịu.
Ngũ tiểu thư rõ ràng là ức hiếp người.Làm sao cô thắng được? Hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.Ngũ tiểu thư sắp đạt tới Hồng cấp rồi, chỉ là vấn đề thời gian thôi.
“Bốp!”
Ngũ tiểu thư lại giáng một cái tát: “Câm hả? Không biết nói chuyện à?”
Thấy Cổ Linh như vậy, Ngũ tiểu thư càng tức giận, định giáng thêm một cái tát nữa.
Cổ Linh nhắm mắt lại.
Nhưng cái tát đó không giáng xuống, mà bị người khác ngăn lại: “Vừa vừa phải phải thôi.”
Người ngăn Ngũ tiểu thư chính là Tứ tiểu thư.
“Chuyện của ta, cần ngươi lo sao?” Ngũ tiểu thư lạnh lùng.
“Ngươi ức hiếp người cũng phải có giới hạn.Ngươi làm vậy sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.” Tứ tiểu thư lạnh nhạt nói.
“Ta không tin.” Ngũ tiểu thư nói rồi lách người, định đánh Cổ Linh tiếp.
“Ầm!”
Tứ tiểu thư giơ tay ngăn cản.
Hai người trực tiếp đối đầu.
“Ngươi đi trước đi.” Tứ tiểu thư nhìn Cổ Linh.
“Đứng lại đó cho ta! Ngươi mà dám đi, ta không tha cho ngươi!” Ngũ tiểu thư hét lớn.
Đe dọa! Ngũ tiểu thư đe dọa trắng trợn.Ý cô ta là, ngươi mà dám đi, sau này ta sẽ tìm ngươi gây chuyện.Mà Ngũ tiểu thư gây chuyện thì không bao giờ là chuyện nhỏ.
