Đang phát: Chương 454
Ngũ Trà vừa thấy Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi, mắt đã sáng rực lên như sao: “Ồ, hai người đến rồi à? Đến luyện tập thực chiến hả? Hay cho ta nghía chút đi! Hôm trước xem hai người đánh trên hồ đã thấy thèm thuồng rồi, để ta lãnh giáo uy lực băng giá của hai vị xem nào!”
Hàn Nhược Nhược bất đắc dĩ can ngăn: “Ngũ Trà, người ta mới đến thôi mà, ra dáng đàn chị chút đi chứ!”
Ngũ Trà hưng phấn đáp: “Nhược Nhược tỷ, tỷ không biết đâu, hai tên nhóc này hôm đó đại hiển thần uy đó! Lăng Lạc Thần làm đội trưởng, một đội ngũ một Hồn Đế bốn Hồn Vương, đấu với chỉ hai đứa này, kết quả thế nào tỷ biết không? Bị nghiền nát! Hai người đè bẹp năm người của Lăng Lạc Thần, không cho một cơ hội nào, hoàn toàn áp chế.Một Hồn Đế, một Hồn Thánh, tỷ bảo xem ta có muốn thử không?”
Hàn Nhược Nhược hôm đó không tận mắt chứng kiến, nhưng cũng nghe phong phanh, nay được Ngũ Trà kể lại chi tiết thì cũng giật mình.
Vương Ngôn hiểu rõ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi, nhưng hắn đi cùng Hàn Nhược Nhược thì chỉ tâm sự chuyện riêng, dĩ nhiên không bàn tới chuyện người khác.
Hàn Nhược Nhược dịu dàng nhìn Vương Ngôn, ý muốn hỏi ý kiến.
Trong hai ngày qua, tình yêu của Vương Ngôn đối với Hàn Nhược Nhược đã như vỡ đê, không gì ngăn cản nổi.Vì sao lúc trước hắn lại thương Hàn Nhược Nhược đến vậy? Nhiều năm qua, hắn không phải không tìm được bạn đời, chỉ là nhãn quan của hắn quá cao.Hàn Nhược Nhược khiến hắn phải lòng vì sự ăn ý đến kỳ lạ, mỗi ánh mắt, mỗi cử động đều có thể hiểu thấu.
Vương Ngôn mỉm cười: “Luận bàn một chút cũng hay.Không bằng các ngươi cũng tham gia cho vui.Ta đoán các ngươi cũng chưa rõ về nhau lắm, ta giới thiệu cho.”
“Bảy người bọn họ là Bối Bối, Hòa Thái Đầu, Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam, Tiêu Tiêu, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi.Vào nội viện muộn hơn các ngươi nhiều, nhưng họ có một danh hiệu, tin rằng sẽ khiến các ngươi kinh ngạc lớn.Sau khi được hội nghị Hải Thần Các phê chuẩn, họ được trao tặng danh hiệu ‘Thất Quái Sử Lai Khắc Trọn Đời’! Khi họ còn sống, danh hiệu đó sẽ luôn gắn liền với họ.”
Lời vừa dứt, cả Hàn Nhược Nhược, Ngũ Trà và Sở Khuynh Thiên đều chấn động, ánh mắt nhìn bảy người cũng khác hẳn.
“Thất Quái Sử Lai Khắc Trọn Đời?” Ý nghĩa của nó là gì? Hội nghị Hải Thần Các luôn công bằng, công chính, vậy mà lại trao tặng bọn họ danh hiệu cao quý đến vậy.Phải biết rằng, trước đây danh hiệu này chỉ dành cho những hồn sư chủ lực đại diện học viện tham gia Đại Tái.Sau khi kết thúc đại tái, danh hiệu đó chỉ được giữ năm năm rồi bị thu hồi.
Nhưng hiện tại, họ nghe Vương Ngôn nói danh hiệu đại diện cho vô số vinh quang của học viện Sử Lai Khắc lại được trao tặng trọn đời cho bảy người, làm sao họ không kinh ngạc cho được?
Sở Khuynh Thiên còn ít trải, Hàn Nhược Nhược và Ngũ Trà đều là những người từng tham gia Đấu Hồn Đại Tái, từng được nhận danh hiệu đó, nên hiểu rõ nó cao quý đến mức nào.
Ngũ Trà tính tình thẳng thắn, không nhịn được hỏi: “Bọn họ đã làm gì? Học viện lại…”
Trong mắt Vương Ngôn tràn ngập tự hào, hắn nghiêm mặt nói: “Năm năm trước, bảy người họ là đội viên dự bị cho chiến đội Đấu Hồn Đại Tái.Trước giải đấu lại xảy ra sự cố, một lần chấp hành nhiệm vụ truy sát tà hồn sư, trong bảy người đội chính thức, một người chết trận, sáu người còn lại bị thương nặng nhẹ khác nhau, cuối cùng chỉ còn lại Mã Tiểu Đào, Lăng Lạc Thần và Đái Thược Hành ôm thương thế theo đội tiếp tục tham gia thi đấu.Ngoài hai người đội chính thức, cũng chỉ có bảy người bọn họ.”
Ngũ Trà thất thanh: “Ý ngươi là bọn họ mười lăm tuổi đã là đội viên dự bị rồi giành chiến thắng cuối cùng?”
Hàn Nhược Nhược bình tĩnh nói: “Nếu ta nhớ không lầm, lần trước học viện chúng ta cũng là quán quân.”
Vương Ngôn gật đầu: “Đúng vậy, đại tái lần trước bọn họ lại trở thành chủ lực.Chẳng những giai đoạn đấu loại tự mình giành chiến thắng, kiên trì đến khi ba người chủ lực khôi phục, mà những trận sau cũng cắn răng kiên trì, vì vinh quang của học viện mà trải qua bao gian nan để giành quán quân về.Lúc ấy ta là lão sư phụ trách đội, gian khổ trong đó không bút nào tả xiết.”
Bảy người nhóm Hoắc Vũ Hạo nghe Vương Ngôn nói, nhìn nhau, đều thấy ngọn lửa chiến ý bùng cháy hừng hực, như đang nhớ lại lúc liên thủ dự thi, mỗi trận đấu đều dốc toàn lực, trọng thương cũng phải góp sức cho vinh quang Sử Lai Khắc, ký ức năm đó đã khắc sâu vào tim.
Vương Ngôn tiếp tục: “Sau khi giành được quán quân, bảy người đều mang trên mình những vết thương khác nhau, mấy người trọng thương bất tỉnh.Sau khi trở về học viện, hội nghị Hải Thần Các quyết định trao tặng bọn họ danh hiệu ‘Thất Quái Sử Lai Khắc Trọn Đời’.Chuyện này tuy chỉ có nội bộ biết, nhưng vinh quang mãi mãi thuộc về bọn họ.Nếu ta nhớ không lầm, năm đó Tiêu Tiêu, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi đều mới chỉ mười hai, chưa đến mười ba tuổi.Khi đó, Hoắc Vũ Hạo mới chỉ nhị hoàn mà thôi.Nhưng ba đứa nó đều là song sinh võ hồn, nên học viện mới chọn.”
Ngũ Trà và Hàn Nhược Nhược liếc nhau, đều thấy được sự rung động trong mắt đối phương.Mười hai tuổi tham gia Đấu Hồn Đại Tái? Đây là kỷ lục rồi! Hơn nữa, nghe ý Vương Ngôn, bọn họ không phải là đội dự bị, mà đã từng thượng đài rồi!
Ngũ Trà nói: “Vương lão sư, nghe ngươi nói vậy, ta đây càng muốn chỉ điểm bọn họ một chút.Xem ‘Thất Quái Sử Lai Khắc Trọn Đời’ của chúng ta đến tột cùng có thể cường đại đến mức nào.”
Vương Ngôn mỉm cười: “Ta cũng muốn xem, sau năm năm, bọn họ đã trưởng thành đến mức nào.Đại tái sắp tới ta không theo chiến đội, thành ra chỉ có thể xem bọn nó thể hiện năng lực ở đây thôi.Bối Bối, các ngươi thấy thế nào?”
Bối Bối mỉm cười: “Được các học trưởng chỉ giáo là vinh hạnh của chúng ta.Vương lão sư, người xem chúng ta nên luận bàn thế nào?”
Vương Ngôn suy tư một lát: “Xét thực lực, Nhược Nhược và Ngũ Trà tuyệt đối có ưu thế.Đừng nhìn các ngươi đông người, Nhược Nhược chính là Chiến Hồn Đấu La hệ khống chế, năng lực khống chế trận đấu rất mạnh.Vậy đi, Nhược Nhược, Ngũ Trà, Khuynh Thiên, ba người một đội.Bối Bối, bảy người các ngươi cùng lên, thấy sao?”
Bối Bối cười khổ: “Hàn học tỷ cũng ra tay à! Chúng ta áp lực lớn quá!”
Hàn Nhược Nhược chính là cường giả Hồn Đấu La, Hồn Đấu La chân chính của nội viện Sử Lai Khắc.Đấu với Phong Hào Đấu La sơ cấp cũng chưa chắc đã thua.Trong đệ tử nội viện, ngoài Trương Nhạc Huyên, Hàn Nhược Nhược là người mạnh nhất, được mệnh danh là ‘Đệ Nhất Khống Chế Nội Viện’.Năm xưa, nàng và Trương Nhạc Huyên sánh vai tham dự Đấu Hồn Đại Tái, danh vọng ở học viện tuyệt đối không hề thua kém Vương Ngôn.
Thất Quái Sử Lai Khắc bên này, người mạnh nhất cũng chỉ là Hồn Đế.Bảy đấu ba, đối phương lại có Hồn Đấu La, Hồn Thánh, Hồn Đế, xem ra không ổn rồi.
Vương Ngôn mỉm cười: “Không có áp lực thì sao kiểm nghiệm được thành quả tu luyện trong năm năm qua? Luận bàn thôi mà, sao lại sợ sệt thế?”
Bối Bối cũng cười, nhìn qua đồng đội, ai nấy đều hừng hực chiến ý.Lời của Vương Ngôn không chỉ khiến Hàn Nhược Nhược, Ngũ Trà và Sở Khuynh Thiên rung động, mà còn châm ngòi cho ‘Thất Quái Sử Lai Khắc’ bừng bừng khí thế.
Tám hoàn Hồn Đấu La? Lẽ nào lại không thể chiến?
“Được, vậy thử xem đi.Xin ba vị học trưởng thủ hạ lưu tình.”
Bối Bối mỉm cười.
Vương Ngôn nói: “Được.Ta làm trọng tài.Các ngươi nhớ kỹ, đây là luận bàn!”
“Vâng!”
‘Thất Quái Sử Lai Khắc’ đồng thanh đáp, thể hiện sự tôn trọng dành cho Vương Ngôn.
Vương Ngôn quay sang Hàn Nhược Nhược, nàng gật đầu, Vương Ngôn biết nàng đã hiểu ý.
Ngũ Trà sớm đã hăng máu: “Đến đây, đến đây! Bắt đầu thôi!”
Vương Ngôn nói: “Tuy là luận bàn, nhưng cũng phải nghiêm túc một chút.Các ngươi lùi ra sau, ba phút để thương lượng chiến thuật.”
Ngũ Trà còn muốn nói gì đó thì bị Hàn Nhược Nhược kéo lại, dẫn Sở Khuynh Thiên lùi ra sau.Vẻ mệt mỏi lúc nãy của Sở Khuynh Thiên đã biến mất hoàn toàn, cũng rất hăng hái, rõ ràng lúc nãy chỉ là giả vờ.Ngũ Trà đang hưng phấn, không để ý đến hắn.
Hai bên cùng lùi, Bối Bối dẫn đầu ‘Thất Quái Sử Lai Khắc’ đi sang bên trái.Hàn Nhược Nhược, Ngũ Trà, Sở Khuynh Thiên sang sân bên phải.
Bối Bối nhìn đồng đội, sắp xếp: “Tam Thạch, ngươi và ta ở phía trước.Nam Nam ở bên cạnh, phối hợp tác chiến.Thái Đầu ở giữa, tấn công tầm xa.Tiêu Tiêu, ngươi và Vũ Hạo cùng nhau phụ trợ khống chế.Đông Nhi, ngươi liên thủ với Vũ Hạo, tùy cơ ứng biến.Vũ Hạo, ngươi chủ khống.Trên chiến trường, ngươi chỉ huy, rõ chưa?”
Đã hai năm không liên thủ, nhưng sự ăn ý giữa mọi người không hề giảm sút, chiến ý đã lên cao ngút trời.Nghé con không sợ hổ, đối diện với học tỷ Hồn Đấu La, dù thua cũng không mất mặt.Huống chi, Vương Ngôn đã nói, có áp lực mới kiểm nghiệm tốt, khiêu chiến ba người Hàn Nhược Nhược rõ ràng tốt hơn là tự luận bàn với nhau, càng đạt được mục tiêu luyện tập phối hợp.
Chỉ trong chốc lát, bảy người đã sắp xếp xong đội hình.
Bối Bối và Từ Tam Thạch song song đứng phía trước, Giang Nam Nam đứng bên cạnh Từ Tam Thạch, hơi lùi về sau.Phía sau ở giữa là Hòa Thái Đầu.Tiêu Tiêu, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi đứng song song, Hoắc Vũ Hạo ở giữa, đã nắm tay Vương Đông Nhi.
Một đội hình 3-1-3 không ngay ngắn, bảy người đứng vào vị trí, khí thế tự nhiên bộc phát.
Hàn Nhược Nhược nhìn qua, không phải là bảy người, mà là một tổ hợp hoàn chỉnh.
Ngũ Trà hai mắt bốc lửa, hưng phấn tràn trề bước lên trước, Sở Khuynh Thiên lặng lẽ đứng bên cạnh nàng, tựa như Giang Nam Nam, hơi lùi về sau nửa bước.Đó là vị trí tốt nhất của chiến hồn sư hệ mẫn công thường dùng.Hàn Nhược Nhược đứng phía sau.Ba người duy trì một đội hình đơn giản mà hiệu quả.
Vương Ngôn thấy hai bên đã vào vị trí, quát lớn: “Hai bên chuẩn bị!”
Ngay lập tức, hai bên cùng lúc phóng thích hồn hoàn, ánh sáng rực rỡ tỏa sáng trên sườn núi, dao động hồn lực kịch liệt khiến không khí trên không trung nội viện cũng vặn vẹo.
Sự chênh lệch tu vi lập tức hiện ra.Bên Hàn Nhược Nhược chỉ có ba người, nhưng khí thế chẳng những không kém, mà còn hơn nhiều.
Dáng người yểu điệu, Hàn Nhược Nhược lặng lẽ đứng đó, cảm giác như là Định Hải Thần Châm của Tôn Ngộ Không.Hai tròng mắt lóe sáng.Nàng không nhìn Bối Bối và Từ Tam Thạch, mà ánh mắt khóa chặt Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo cảm thấy một áp lực tinh thần cực lớn ập đến.Hắn cảm nhận được rõ ràng Hàn Nhược Nhược đã khóa chặt hắn.
Đúng vậy, chính là khóa chặt.Không phải là hồn kỹ tỏa định, mà là một loại khóa tâm linh.Hồn Sư từ Hồn Thánh trở lên, tinh thần lực đủ mạnh, chiến hồn sư hệ khống chế có thể làm được ‘Tâm Linh Tỏa Định’.
Dưới tác dụng của ‘Tâm Linh Tỏa Định’, không những có thể phán đoán chính xác hành động của đối thủ, mà còn có thể gây áp lực tinh thần cực lớn cho đối thủ, tạo ra hiệu quả áp chế.Nhất là khi tu vi chênh lệch lớn, ‘Tâm Linh Tỏa Định’ có hiệu quả cực tốt.Nó làm giảm sự phát huy của đối thủ, đồng thời tăng năng lực bản thân lên gấp đôi.
Đương nhiên, ‘Tâm Linh Tỏa Định’ cũng có khuyết điểm.Một khi thông qua tinh thần lực thi triển ‘Tâm Linh Tỏa Định’, vậy thì công kích chủ yếu của Hàn Nhược Nhược sẽ tập trung vào Hoắc Vũ Hạo, coi hắn là mục tiêu hàng đầu.
Khống chế đấu khống chế.Lấy ít đánh nhiều, áp chế chiến hồn sư hệ khống chế của đối phương trước là lựa chọn tốt nhất, Hàn Nhược Nhược thân là ‘Đệ Nhất Khống Chế Nội Viện’ đương nhiên biết rõ.
Nhưng nếu Hoắc Vũ Hạo dễ đối phó như vậy, làm sao có thể ngoại lệ trở thành thành viên của Hải Thần Các?
