Đang phát: Chương 4526
Ầm ầm…
Lục Thiếu Du liên tục tấn công, vung Huyết Lục chém thẳng vào con thú thời tiền sử.Mỗi nhát đao đều thi triển Âm Dương Phách Đao Quyết, bởi chỉ có chiêu thức này mới phát huy tối đa sức mạnh của Hỗn Độn Âm Dương Quyết.
Xoẹt!
Vô số đao quang Âm Dương Phách Đao Quyết liên tiếp chém ra, không gian rung chuyển, hư không sụp đổ, uy áp bao trùm.
Ụm bò…ò…Ụm bò…ò…
Con thú thời tiền sử dù phòng ngự mạnh mẽ cũng kêu la thảm thiết, không thể chống lại sức mạnh hủy diệt, toàn thân đầy vết thương, máu tươi bắn tung tóe.
Trong mắt nó hiện vẻ lo lắng, nhìn cây đao vàng đang rung động hướng về phía Lục Thiếu Du như cầu xin tha thứ.Lục Thiếu Du khựng lại, ngừng thi triển Âm Dương Phách Đao Quyết và lôi đình tử kim.
Cảm nhận được sự do dự của Lục Thiếu Du, con thú thời tiền sử nhìn thẳng vào hắn.
– Nghiệt súc, ngươi có muốn thần phục?
Đao quang màu vàng bộc phát uy áp mạnh mẽ.
Ụm bò…ò…Ụm bò…ò…
Con thú rống lên một tiếng trầm thấp, trong âm thanh chứa sự kiêu ngạo và không cam lòng.
– Không dạy dỗ ngươi thì ngươi không biết ai mạnh hơn, thật không ngờ lại tha cho ngươi.
Cây đao vàng bộc phát kim quang, con thú thời tiền sử được tự do.
– Ngươi có chịu thần phục không?
Lục Thiếu Du kinh ngạc, thu Tử Lôi Huyền Đỉnh và Huyết Lục vào cơ thể.Ngay cả những cường giả như đại sư tỷ cũng không thể thu phục được nó.
Ụm bò…ò…Ụm bò…ò…
Vừa được tự do, con thú thời tiền sử lập tức dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lục Thiếu Du, phủ phục trước mặt hắn.
– Tiểu tử, vận may của ngươi không tệ, nó còn quá ngây thơ nên bị dọa sợ.Có lẽ nó chưa từng trải qua đau khổ, nếu không ta cũng khó mà trói buộc được nó.
Cây đao vàng hiện nguyên hình, nói trong đầu Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du mừng rỡ, xem ra vận may của mình rất tốt.Con thú thời tiền sử này chưa từng gặp ai khác, là linh vật trời sinh từ hồng hoang chi khí, tâm trí thuần khiết, ngây thơ như đứa trẻ ba tuổi, bị đánh một trận liền sợ hãi.
Nhìn con thú to lớn hơn cả thân thể La Hán của mình, Lục Thiếu Du vui vẻ vuốt ve lưng nó.Con thú không hề né tránh.
– Thân thể của ngươi quá lớn, không biết có thể biến thành hình người không?
Vừa dứt lời, con thú nhìn Lục Thiếu Du như hiểu ý.Thân thể nó thu nhỏ lại, hào quang biến mất, rồi hóa thành một thiếu niên rắn rỏi trước sự kinh ngạc của Lục Thiếu Du.
– Cái này…
Lục Thiếu Du ngạc nhiên nhìn thiếu niên trước mặt.Thiếu niên khoảng mười bốn mười lăm tuổi, thân hình cao lớn, da màu đồng, cơ bắp cuồn cuộn.Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đen sâu thẳm, lông mày rậm, môi dày…
Thiếu niên không hẳn là một mỹ nam, nhưng khí chất lại đường hoàng cao quý.
Thiếu niên nhìn Lục Thiếu Du với ánh mắt hiếu kỳ, kính sợ và ỷ lại, nói năng còn chưa lưu loát:
– Có phải biến thành thế này, giống như ngươi?
– Không ngờ ngươi còn biết nói chuyện.Đúng vậy, chính là như vậy thì tiện hơn nhiều.
Lục Thiếu Du lắp bắp, thu Bất Diệt La Hán Tượng lại, nhìn thiếu niên trước mặt, vóc dáng mình còn nhỏ hơn cậu ta một chút.
– Nực cười, nó là linh vật trời sinh, cửu nguyên Hóa Hồng Đại viên mãn, thiên địa sủng nhi.Nếu nó không biết biến hóa và nói tiếng người mới là chuyện lạ.Nếu ngươi gặp nó ở bên ngoài, kẻ cầu xin tha thứ phải là ngươi.
Cây đao vàng nói bên tai Lục Thiếu Du, khiến hắn im lặng.
Lục Thiếu Du mỉm cười, lấy một bộ quần áo đưa cho thiếu niên:
– Mau mặc vào, biến thành hình người phải mặc quần áo.
Thiếu niên nhận lấy áo bào xanh, nhìn bộ quần áo Lục Thiếu Du đang mặc.Khi mặc vào lại vừa vặn, có chút chật chội nhưng cậu ta rất thích, ánh mắt đầy cảm kích.
– Định an bài nó thế nào?
Cây đao vàng lơ lửng trên vai Lục Thiếu Du, nói:
– Chờ một thời gian nữa, e là nó sẽ phát triển đến mức khủng khiếp.
Lục Thiếu Du đánh giá thiếu niên áo bào xanh, hỏi:
– Ngươi có tên không?
– Tên là gì?
Thiếu niên nghi hoặc hỏi lại, ánh mắt có phần mờ mịt.
– Tên là danh xưng đi theo ngươi cả đời, để người khác biết ngươi là ai.
Lục Thiếu Du mỉm cười, nói:
– Bản thể của ngươi là hồng hoang thần thú, là tồn tại hiếm có trong thiên địa, sinh ra từ hồng hoang chi khí.Hay là gọi Hồng Vũ đi.
– Hồng Vũ.
Thiếu niên lẩm bẩm, lập tức vui vẻ:
– Tốt, sau này gọi ta là Hồng Vũ, Hồng Vũ chính là ta.
– Hồng Vũ, ta muốn thu ngươi làm đồ đệ.Hồng hoang chi khí đã nhạt đi nhiều, e là không thể khôi phục trong thời gian ngắn.Bái ta làm thầy, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài, ngươi thấy thế nào?
Lục Thiếu Du cười nói.
Cây đao vàng nói trong đầu Lục Thiếu Du:
– Thật không biết xấu hổ, ngươi chỉ là bát nguyên trung viên mãn mà thôi, lại muốn thu hồng hoang thần thú cửu nguyên đại viên mãn đỉnh phong làm đồ đệ.
– Đao thúc, ta cũng không thể bái ngươi làm thầy nha.
Lục Thiếu Du lườm cây đao vàng, bỏ qua lời nói của nó.
– Bên ngoài là gì, ở đâu?
Hồng Vũ nhìn Lục Thiếu Du với vẻ mặt hiếu kỳ, cậu chưa từng rời khỏi nơi này, cũng không biết bên ngoài có không gian khác.Trong thế giới của cậu, chỉ có nơi này mà thôi.
Lục Thiếu Du cười nói:
– Bên ngoài có thiên địa rộng lớn hơn, đó mới là nơi ngươi nên đến, rất đặc sắc, ngươi sẽ thích.
– Vâng, sư phụ.
Hồng Vũ gật đầu, ánh mắt đầy mong chờ.
