Đang phát: Chương 4517
– Phải làm sao đây, chỉ có hai con đường thôi.
Cây đao vàng nói với Lục Thiếu Du:
– Một là tìm cách rời khỏi đây, nhưng nó đang để mắt tới ngươi.Đây là lãnh địa của nó, mà theo tập tính của những con thần thú thời tiền sử, nó sẽ không cho phép bất kỳ sinh vật nào khác tồn tại trong lãnh địa của mình.Vì vậy, việc ngươi có thể an toàn thoát ra ngoài hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
– Còn con đường thứ hai là gì?
Sắc mặt Lục Thiếu Du vô cùng nghiêm trọng.Với linh hồn lực nhạy bén của mình, Lục Thiếu Du biết đao thúc không hề nói dối.
Cây đao vàng đáp:
– Lựa chọn thứ hai vừa có cơ hội, vừa có rủi ro.Thần thú tiền sử là một tồn tại đặc biệt, được sinh ra từ chính hồng hoang chi khí.Nó lại sinh ra trong khu vực phong ấn này, nên dù có tu vi Cửu Nguyên Đại Viên Mãn đỉnh phong và linh trí sớm phát triển, thì sự hiểu biết của nó vẫn còn rất ngây thơ.Ta tình cờ biết được một vài tập tính của loài thần thú này, có lẽ có thể biến nguy thành an.
– Đao thúc, đừng vòng vo nữa, nói thẳng ra đi.
Lục Thiếu Du thúc giục.Ánh mắt của con thần thú vẫn không rời khỏi hắn, khiến cho Lục Thiếu Du cảm thấy nguy hiểm, toàn thân dựng tóc gáy.
– Rất đơn giản, nếu ngươi đánh bại nó, với sự ngây thơ hiện tại của nó, ngươi hoàn toàn có thể thu phục nó.Theo ta biết, thần thú tiền sử miễn nhiễm với cả công kích vật chất lẫn công kích linh hồn, nên cách duy nhất để thu phục nó là đánh bại nó.
Cây đao vàng nói xong, lại bổ sung:
– Nhưng ta phải nhắc trước, không một đại năng nào thời viễn cổ dám động đến thần thú tiền sử.Ngươi muốn đánh bại nó, nghe có vẻ hoang đường, nhưng nếu muốn ở lại đây và có được hồng hoang chi khí tinh khiết nhất, thì chỉ có một con đường đó thôi.Bằng không, ngươi sẽ phải chết.
– Phải làm sao bây giờ, không còn lựa chọn nào khác sao?
Lục Thiếu Du nghe xong thì kinh hãi.Đây quả thực là không có lựa chọn nào khác.Một là bỏ chạy để bảo toàn tính mạng, nhưng chưa chắc đã thoát được.Hai là đánh bại thần thú tiền sử, điều mà hắn biết là không thể nào.
Bất chợt, Lục Thiếu Du nhìn cây đao vàng, ánh mắt nheo lại, hỏi:
– Đao thúc, ngươi đã khôi phục không ít rồi, ngươi có thể đánh bại con thần thú kia không?
– Đừng nhìn ta.Vừa mới phá vỡ phong ấn không gian nơi đây và một tầng phong ấn khác, ta đã tiêu hao rất nhiều.Nếu không thì ta đã không cần ngươi ra tay.Chút sức lực còn lại này của ta chẳng giúp được gì đâu.Ngươi nghĩ ta còn đủ sức giúp ngươi đối phó với nó chắc?
Cây đao vàng đáp, khiến Lục Thiếu Du cảm thấy tuyệt vọng.
*Ụm…ụm bò….ò…!*
Cuối cùng, con thần thú cũng nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du.Cảm nhận được khí tức dao động trên người hắn, nó không thăm dò nữa.Một vầng kim quang nhàn nhạt xuất hiện trên người nó, rồi nó há cái miệng như hố đen, trực tiếp nuốt chửng Lục Thiếu Du.
*Phần phật.*
Khi con quái vật khổng lồ này nuốt chửng, cả không gian cũng bị nuốt theo.Toàn bộ không gian và hồng hoang chi khí bị hút vào miệng nó, bao gồm cả Lục Thiếu Du.
Đối mặt với lực hút khủng khiếp, thân ảnh Lục Thiếu Du bị hút đi mà không thể làm gì.
– Khốn kiếp, đây là thực lực của Cửu Nguyên Đại Viên Mãn đỉnh phong sao, quá mạnh mẽ!
Lục Thiếu Du hét lớn một tiếng.Trong khoảnh khắc, Thanh Linh Khải Giáp phát ra hào quang màu xanh, những âm thanh như lưỡi mác va chạm vào nhau vang lên, răng rắc không ngừng.
Một đôi cánh chim màu trắng xanh xuất hiện trên lưng Lục Thiếu Du, giúp hắn nhanh chóng thoát khỏi lực hút.
*Ùm…ụm bò….ò…*
Thần thú tiền sử thở phì phò qua mũi.Thấy Lục Thiếu Du giãy giụa thoát ra, nó hơi ngạc nhiên, rồi nhấc chân phải lên như một cây cột chống trời, giáng thẳng xuống người Lục Thiếu Du.
*Ầm ầm!*
Cú đạp của thần thú tiền sử tạo ra một cơn bão không gian khủng khiếp, khiến Lục Thiếu Du không còn đường trốn thoát.
– Không xong rồi!
Lục Thiếu Du thầm nghĩ, vội vàng điều khiển Thanh Trụ Hư Không Dực, biến đôi cánh thành một quả cầu bao bọc lấy thân thể.
*Phanh!*
Tất cả đều vô ích.Một dấu chân lớn như ngọn núi giáng xuống, đạp lên Thanh Trụ Hư Không Dực, khiến không gian nứt vỡ từng khúc.Cả vùng hư không lóe lên rồi biến mất, năng lượng cường hãn khuếch tán ra xung quanh.
*Xoẹt!*
Thanh Trụ Hư Không Dực biến thành một viên cầu bị đạp xuống, hào quang lập lòe, âm thanh rạn nứt vang lên không dứt bên tai.
– Chủ nhân, ta không chống lại được.Đối thủ quá mạnh!
Khi Thanh Trụ Hư Không Dực ổn định lại, âm thanh của khí linh vang lên bên tai Lục Thiếu Du.Thanh Trụ Hư Không Dực vốn hoàn mỹ nay đã bị cú đạp kia làm rạn nứt không ít, hào quang ảm đạm, rõ ràng đã bị tổn thương nặng.
Ngay cả Thanh Linh Khải Giáp trên người Lục Thiếu Du cũng bị rạn nứt nhiều chỗ.
*Xùy!*
Dưới lực trùng kích này, dù có Thanh Trụ Hư Không Dực và Thanh Linh Khải Giáp bảo vệ, Lục Thiếu Du vẫn phun ra một ngụm máu tươi.
– Ngươi mau khôi phục đi.
Lục Thiếu Du thu Thanh Trụ Hư Không Dực vào đan điền khí hải để khôi phục, rồi đưa tay lau máu trên khóe miệng.
Trên không trung, thần thú tiền sử đang nhìn Lục Thiếu Du với ánh mắt nghi hoặc, giống như một đứa trẻ nhìn con kiến.Rồi nó lại bất ngờ giáng một cước xuống Lục Thiếu Du, khiến không gian rung chuyển và rạn nứt.
– Thật cho rằng ta dễ bị bắt nạt sao?
Lục Thiếu Du khẽ cắn môi, gầm lên một tiếng.Thanh Linh Khải Giáp phát ra điện quang màu tím, thân thể hắn bành trướng, trong nháy mắt thi triển Bất Diệt La Hán Tượng.Thân thể to lớn như núi đứng vững trên không trung, điện quang chạy khắp toàn thân, khí tức hủy diệt bao trùm mọi nơi.
*Xoẹt…*
Thân thể Bất Diệt La Hán Tượng trở nên khổng lồ, tung một quyền vào cú đạp của thần thú tiền sử.
*Bành bành!*
Quyền và cước va chạm, không gian tan vỡ, điện quang màu tím lập lòe, tạo ra một khe hở cực lớn.
*Đạp đạp!*
Dưới cú đạp này, Bất Diệt La Hán Tượng lùi lại hơn mười bước mới đứng vững.Điện quang tử kim bao phủ toàn thân, nguyên lực trong người hỗn loạn, cánh tay phải tê dại và đau đớn kịch liệt.
Trong khi đó, thần thú tiền sử lại hoàn toàn vô sự.Một quyền của Lục Thiếu Du không hề gây ra chút ảnh hưởng nào cho nó.
