Đang phát: Chương 4500
– Đừng tưởng mình giỏi giang, ta cũng muốn xem ngươi có tài cán gì.
Hồng Mộc lão quái tức giận, run rẩy, mặt mày cau có, hậm hực bỏ đi.Bị một thằng nhãi ranh sỉ nhục trước mặt thế này, hắn không thể không ra tay.
Dù biết Lục Thiếu Du không phải dạng vừa, lại có cả Bán Thánh khí như Tử Lôi Huyền đỉnh, nhưng Hồng Mộc lão quái cũng đâu phải Thất Nguyên tiểu viên mãn tầm thường.Thế nên, hắn buộc phải dạy cho Lục Thiếu Du một bài học.Nếu không, sau này hắn còn mặt mũi nào nhìn ai.
Hơn trăm người đi theo Hồng Mộc lão quái liếc nhau, rồi dưới sự dẫn dắt của Phượng Thanh Hồng Tôn, cũng vội vã rời đi.
Phong Khô trưởng lão, Nhược Vân cung chủ, Xích Nguyện trưởng lão, Huyền Thụy Hồng Tôn cũng nhíu mày, rồi lập tức đi theo.
– Lục Thiếu Du đấu với Hồng Mộc lão quái, không biết ai hơn ai.
– Có trò hay để xem rồi…
Trong điện, nhiều người hiếu kỳ, thích hóng hớt.Huống chi, hai người này đều không phải hạng xoàng.Thế là một đám đông cũng kéo nhau ra xem.
– Ha ha, thú vị đấy, chúng ta cũng đi xem sao.
Trong lúc đại điện náo loạn, một lão giả nom có vẻ già nua vui vẻ nói, dường như mọi chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến ông ta.
Bên cạnh lão giả là một đại hán trung niên vạm vỡ, trên cổ còn có những hình xăm kỳ lạ.Đại hán trung niên cười nói:
– Áo nghĩa thứ năm quả nhiên bất phàm, Ngũ Nguyên Hóa Hồng đối đầu với Thất Nguyên Hóa Hồng, thật có lý.
– Hai lão già Phong Hành và Băng Thiên kia lại nhịn được.Chắc là bọn họ tin vào Lục Thiếu Du.
Lão giả nom già nua nhưng khí khái hào hùng lên tiếng.
Vừa dứt lời, không gian không hề rung động, mọi thứ diễn ra trong im lặng, mấy người này đã biến mất.
Trên không trung yên tĩnh, hai đạo lưu quang từ đường hầm không gian lao ra, xẹt ngang trời rồi dừng lại.
Một già một trẻ, người trẻ có dáng người tuyệt đẹp, mắt như sóng biển, tóc đen như mây buộc sau đầu, khí chất cao ngạo.
Bên cạnh là một mỹ phụ khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, mặc váy trắng thêu hoa lan, trông rất trang nhã.Khí chất cao quý, tóc búi cao, thân hình tỏa ra linh khí.
– Sư phụ, đây là Thượng Thanh thế giới.
Mỹ phụ nhìn cô gái cao ngạo, âu yếm nói:
– Nhưng con nhất định phải đến Hồng Hoang điện, nơi đó rất tốt cho con.Đặc biệt là tòa Hồng Hoang điện đầu tiên, con vào đó sẽ không có vấn đề gì.Nơi đó sẽ có ích cho con hơn.
Ngoài đại điện, trên quảng trường rộng lớn, vô số người từ trong điện ùa ra, khiến cho đám thanh niên mặc giáp trụ trên quảng trường ngạc nhiên.Mọi ánh mắt đều hướng lên không trung.
Trên không, Hồng Mộc lão quái nhìn Lục Thiếu Du, mặt tái mét, ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói trầm như địa ngục:
– Lục Thiếu Du, ta cho ngươi một cơ hội nữa.Chỉ cần xin lỗi ta, rồi đưa cho ta mấy suất vào Hồng Hoang điện, ta sẽ bỏ qua chuyện này.Nếu không, đừng trách ta không khách khí.Dù sao ta cũng phải dạy dỗ hậu bối ngông cuồng như ngươi một chút, cho ngươi biết thế nào là tôn trọng người lớn.
– Lão già kia? Ngươi xứng sao? Già mà còn láo, mặt dày thật đấy.
Lục Thiếu Du lơ lửng trên không, nhìn thẳng vào Hồng Mộc lão quái, giọng lạnh tanh, sát khí lan tỏa.Không khí lạnh lẽo bao trùm, khiến nhiệt độ giảm hẳn, những người yếu hơn cảm thấy lạnh thấu xương.
– Thằng nhãi, hôm nay ta nhất định không tha cho ngươi.
Hồng Mộc lão quái nổi giận, hắn chưa từng bị ai coi thường, vô lễ đến thế.Trong ba ngàn Đại thiên thế giới, hắn là người có danh tiếng, địa vị cao thượng.Hôm nay lại bị đám hậu bối làm mất mặt, nên hắn đã nổi cơn tam bành.
Ầm!
Vừa dứt lời, quanh thân Hồng Mộc lão quái bùng nổ ánh sáng xanh đậm, khí thế phóng ra, gió nổi mây vần, trời đất tối sầm.
– Hồng Mộc lão quái này mạnh thật.
Dưới khí thế này, mọi người không khỏi kinh hãi.Hồng Mộc lão quái quả là một nhân vật tầm cỡ, một trong số ít siêu cấp cường giả trong thiên địa này.
– Ha ha ha…
Trong không gian hỗn loạn, Lục Thiếu Du cười lớn.Sát khí vô hình tăng lên, lan tỏa khắp nơi.Sát khí lạnh lẽo không thể nhìn thấy, nhưng lại giống như sóng gợn lan ra từ hắn.Dưới sát khí khủng khiếp, không gian tĩnh lặng, không khí dường như đóng băng.
Ngừng cười, Lục Thiếu Du chỉ thẳng vào mặt Hồng Mộc lão quái, giọng căm hờn:
– Lão già kia, đừng cậy già lên mặt.Ta là người mềm nắn rắn buông, nếu ngươi cầu xin ta, có lẽ ta sẽ cho ngươi mấy suất vào Hồng Hoang điện.Nhưng ngươi lại cậy già lên mặt, đụng đến người nhà họ Lục ta.Hôm nay ta thề, không ai ở Tam Hợp thế giới của ngươi được vào Hồng Hoang điện.Ngươi làm gì được ta? Còn ngươi, dám buông lời ngông cuồng, e là ngươi không đủ tư cách.Thất Nguyên Hóa Hồng mà thôi, trước mặt ta ngươi chẳng là gì cả.
Giọng nói lạnh lẽo vang vọng trên không trung, lọt vào tai mọi người, giống như một cơn gió lạnh thổi qua, khiến ai cũng cảm nhận được sát khí ngập trời từ chàng trai áo xanh.
Sát khí ấy khiến những người yếu hơn cảm thấy máu trong người như đông lại.
