Đang phát: Chương 45
Từ chương này, cách gọi hồn hoàn sẽ là: Thập niên hồn hoàn (màu trắng), Bách niên hồn hoàn (màu vàng).Chỉ cần hơn nhau một cấp bậc hồn hoàn, với điều kiện hồn lực tương đương, đã đủ để định đoạt thắng thua.
“Chuyện…chuyện này sao có thể?”
Đường Tam, một hài tử mới sáu, bảy tuổi, tu vi đạt tới cảnh giới Hồn Sư đã là chuyện chưa từng có trong lịch sử Nặc Đinh Sơ Cấp Hồn Sư Học Viện.Đằng này, vũ hồn của hắn lại còn là Lam Ngân Thảo, thứ phế vũ hồn ai ai cũng biết!
“Lão đại, phế hắn đi! Dù có hồn hoàn lợi hại, Lam Ngân Thảo vẫn chỉ là Lam Ngân Thảo.” Một gã đệ tử niên cấp cao hơn không kìm được buột miệng.
“Câm miệng! Ngu xuẩn!” Tiêu Trần Vũ quát lớn, cắt ngang lời thuộc hạ.
Lam Ngân Thảo ư? Tiêu Trần Vũ thầm nghĩ, mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy.Đúng là Lam Ngân Thảo phế thật, nhưng một khi đạt tới cảnh giới Hồn Sư thì lại là chuyện khác.Hơn nữa, trên người hắn còn có Bách Niên Hồn Hoàn, thứ mà một mình hắn không tài nào có được.Có kẻ đã giúp hắn có được hồn hoàn này, lại còn giúp hắn tu luyện tới cảnh giới Hồn Sư.Vậy, sau lưng tiểu tử này rốt cuộc là thế lực lớn đến mức nào?
Phụ thân Tiêu Trần Vũ là Thành chủ Nặc Đinh Thành, nếu không hắn đã không thể kiêu ngạo hống hách trong học viện, đến cả sư phụ cũng chẳng mấy ai dám quản.Từ nhỏ nhìn cha thao túng quyền lực, hắn ít nhiều cũng học được vài phần, nên việc đầu tiên hắn nghĩ đến là xuất thân của Đường Tam.Cha hắn đã từng dặn dò: “Trên đời này có những đại gia tộc tuyệt đối không được đắc tội.Bọn họ còn đáng sợ hơn cả hoàng thất đế quốc.Hoàng thất còn phải giữ thể diện, còn bọn họ thì không.Chọc giận bọn họ chính là tự rước họa vào thân.”
“Ngươi…thật sự là công độc sinh?” Tiêu Trần Vũ không nhịn được hỏi.
Đường Tam hờ hững gật đầu.Sau khi giải phóng hồn hoàn, cảm giác toàn thân tràn ngập sức mạnh khiến nhiệt huyết hắn sôi trào.Lúc này, hắn chỉ muốn tìm một đối thủ giao đấu một trận, xem xem thực lực của mình đã đạt đến trình độ nào.
“Động thủ đi!” Tình thế đã đến nước không đánh không được.Tiêu Trần Vũ trong lòng vẫn cảnh giác cao độ.Dù có thắng tên công độc sinh trước mắt, cũng tuyệt đối không được làm hắn bị thương.
Nếu Lăng Phong tấn công dựa vào sự linh xảo, thì Tiêu Trần Vũ lại dựa vào sự hung bạo và sức mạnh tuyệt đối.Sau khi có được hồn hoàn, sức mạnh của hắn không phải Vương Thánh có thể so sánh được.E rằng, dù Vương Thánh có vũ hồn là thú vương đi chăng nữa, cũng không thể sánh bằng Tiêu Trần Vũ.
Đối mặt với công kích của Tiêu Trần Vũ, Đường Tam không thể thong thả như khi đối phó với Lăng Phong.Có hồn hoàn và không có hồn hoàn là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.Thân thể Tiêu Trần Vũ lao đến như một cơn lốc, hồn lực tỏa ra bao phủ ba thước xung quanh Đường Tam.Đây là một cuộc tấn công thuần túy bằng sức mạnh, không hề có kỹ xảo.Chính là lấy cứng đối cứng!
Cứng đối cứng ư? Vậy thì đến đi! Tuy rằng lực lượng không phải là sở trường của đệ tử Đường Môn, nhưng Đường Tam lúc này cũng muốn xem Huyền Thiên Công của mình đã đạt đến trình độ nào.Lập tức vận công lên song chưởng, chậm rãi đưa ra trước ngực, nghênh đón lang trảo của Tiêu Trần Vũ.
Đám thủ hạ của Tiêu Trần Vũ nở nụ cười đắc thắng.Bách Niên Hồn Hoàn thì sao chứ? Tên ngu xuẩn này dám dùng tay không đối chọi với lang trảo của lão đại, đúng là tự tìm đường chết.Bọn chúng đã từng chứng kiến Tiêu Trần Vũ sau khi vũ hồn phụ thể, dùng trảo lực nghiền nát đá tảng.
Tay của Tiêu Trần Vũ to hơn Đường Tam rất nhiều.Trong lòng hắn thực ra đang do dự, có nên dùng trảo lực hay không? Hắn tin chắc, bằng trảo lực của mình, hắn có thể bóp nát bàn tay Đường Tam, trận tỉ thí này cũng sẽ kết thúc.Nhưng nếu làm vậy, liệu kẻ đứng sau hắn có…
Tốc độ tấn công cực nhanh, không đợi Tiêu Trần Vũ suy nghĩ thấu đáo, song trảo của hắn và song chưởng của Đường Tam đã chạm nhau.
“Phanh!”
Một tiếng nổ vang lên, xanh và trắng, hai màu quang mang đồng thời bùng nổ.Một vòng khí kình tạo ra luồng khí lưu khiến những người quan chiến xung quanh không thể đứng vững.
Hai chân Đường Tam vững như bàn thạch, thân trên Tiêu Trần Vũ chao đảo, bị chấn lùi về phía sau.Gần như là theo bản năng, lang trảo của Tiêu Trần Vũ chộp lấy tay Đường Tam.Thất bại trước hồn lực của đối phương khiến hắn kinh hãi mà quên đi những cố kỵ.
Nhưng, chuyện xảy ra khiến Tiêu Trần Vũ càng thêm giật mình.
Khi lang trảo của hắn chụp lên song thủ của Đường Tam, hắn cảm nhận rõ ràng hai tay Đường Tam cứng rắn như sắt thép, dù hắn dùng sức thế nào cũng không thể làm hắn bị thương mảy may.Ngay sau đó, hai tay Đường Tam tách ra, mạnh mẽ rút khỏi lang trảo của hắn, trở tay nắm lấy cổ tay Tiêu Trần Vũ, không cho hắn lùi lại.Hai tay kéo về phía sau, thân hình tiến về phía trước, vai phải trực tiếp đánh vào bụng dưới của Tiêu Trần Vũ.
Thân thể to lớn của Tiêu Trần Vũ bị va chạm trực tiếp bay thẳng lên, ném ra xa ngoài ba thước.
Đám thủ hạ của Tiêu Trần Vũ còn chưa kịp hô “hay”, đã thấy lão đại của mình bay ra.Lúc này, ánh mắt bọn chúng nhìn Đường Tam hoàn toàn thay đổi.
Tiểu tử này…vẫn còn là người sao?
Ngọc sắc dần rút khỏi hai tay, Đường Tam thầm đánh giá, nội công Huyền Thiên Công của mình có lẽ cao hơn mười một cấp hồn lực.Hắn thản nhiên nói: “Ta còn có việc, không rảnh chơi với ngươi.Dừng ở đây thôi.Lam Ngân Thảo, trói lại!”
Tiêu Trần Vũ bật dậy từ mặt đất.Cú va chạm vừa rồi Đường Tam không dùng toàn lực, hơn nữa hắn có thú vũ hồn phụ thể, khả năng phòng ngự tương đối tốt, cũng không bị thương.Vừa lúc đó, hắn nghe thấy lời Đường Tam nói.
Hơn mười sợi Lam Ngân Thảo to lớn bất ngờ trồi lên từ dưới chân hắn, xoắn lại như mãng xà, không đợi Tiêu Trần Vũ kịp phản ứng đã quấn chặt lấy hai chân hắn.
“Đây…đây là cái gì?” Tiêu Trần Vũ kinh hãi tột độ, dốc toàn lực giãy giụa.Sau khi tấn cấp, Lam Ngân Thảo trở nên cực kỳ cứng cỏi, dù hắn dùng sức thế nào cũng không thể thoát ra.
