Chương 449 Ám Kế

🎧 Đang phát: Chương 449

Vệt máu đỏ tanh tưởi chợt lóe lên rồi tắt ngấm trong đôi mắt sâu hoắm của Huyền Cốt thượng nhân.
“Không sai, chính nó! Cửu Khúc Linh Sâm đích thực còn ẩn mình nơi đây, dù linh khí của nó thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ vương vấn trên những vách đá.” Giọng lão quái trở lại vẻ băng lãnh khi đôi mắt đã hồi phục.
Hàn Lập giật mình trước lời khẳng định ấy.Hắn dồn linh lực vào đôi mắt, tập trung cao độ nhìn xuống.
Nhưng vô ích! Hắn chẳng thể nào phát hiện ra bất kỳ điều gì khác lạ trên ngọn núi đá kia.
Huyền Cốt thượng nhân thấy ánh thanh sắc lấp lánh trong mắt Hàn Lập, biết hắn đang cố gắng dò xét, liền khinh miệt cười nhạt:
“Uổng công thôi! Ngươi đừng hòng dùng nhãn lực mà tìm ra linh khí của Cửu Khúc Linh Sâm.Muốn làm được điều đó, thần thức phải cường đại, ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới Nguyên Anh kỳ.Ta tuy rằng đã chuyển sang tu luyện quỷ đạo, nhưng thần thức vẫn còn nguyên vẹn như xưa.”
Lời nói của Huyền Cốt mang theo sự giễu cợt khó che giấu.
Hàn Lập sắc mặt không đổi, may nhờ lời nhắc nhở vô tình của lão quái, hắn âm thầm vận chuyển Đại Diễn Quyết trong cơ thể.
Chỉ trong chớp mắt, Hàn Lập mừng rỡ trong lòng.
Quả nhiên, hắn đã phát hiện ra những tia linh khí xanh nhạt, mờ ảo và hỗn loạn đang vương vãi trên ngọn núi đá.
“May mắn là trước khi đến đây, ta đã chuẩn bị sẵn những phương pháp truy bắt Cửu Khúc Linh Sâm.Ta đã tranh thủ thu thập một vài thứ đặc biệt trên một hòn đảo nhỏ.Giờ cần phải giăng bẫy, để nó tự chui đầu vào rọ thì mới dễ dàng tóm gọn.” Huyền Cốt không hề hay biết Hàn Lập có thể nhìn thấu linh khí, hắn lướt mắt qua ngọn núi đá rồi thản nhiên nói.
Dứt lời, hắn thò tay vào túi trữ vật, lấy ra một vật thể màu vàng óng ánh.
“Đây là…?” Hàn Lập thoáng ngạc nhiên, nheo mắt quan sát.
Đó là một quả cầu Kim Ti, to bằng quả trứng gà, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, dường như đã trải qua quá trình luyện chế đặc biệt.
Thấy Hàn Lập còn nghi hoặc, Huyền Cốt thượng nhân cười lạnh một tiếng, năm ngón tay chụp lấy quả cầu, hắc quang lóe lên.
Vô số sợi tơ vàng từ quả cầu phun ra, càng lúc càng dài, nhanh chóng đan xen vào nhau, kết thành một tấm lưới Kim Ti nhỏ nhắn, chỉ cỡ bàn tay nhưng vô cùng tinh xảo, lấp lánh hào quang.
“Cửu Khúc Linh Sâm chỉ có thể bị bắt giữ bằng những vật phẩm thuần kim.Bất kỳ pháp bảo hay vật chất nào khác, nó đều có thể độn thổ trốn thoát.Ngươi hãy cầm lấy quả cầu Kim Ti này, chuẩn bị sẵn sàng.” Huyền Cốt nhìn chằm chằm Hàn Lập, trịnh trọng dặn dò.
Nghe Huyền Cốt nói xong, Hàn Lập khẽ nhướng mày, thầm đánh giá một chút, rồi lẳng lặng phất tay về phía tấm lưới Kim Ti.
“Vút!”
Tấm lưới Kim Ti tự động bay đến, nằm gọn trong tay Hàn Lập.Hắn không thèm nhìn, cất ngay vào túi trữ vật.
Huyền Cốt thượng nhân thấy vậy, mỉm cười.Bàn tay lật lại, bốn cây cờ nhỏ màu vàng đất xuất hiện.
Trên thân mấy cây cờ nhỏ phủ kín phù văn, hào quang lờ mờ chớp động.
“Ồ!” Với kiến thức uyên thâm về trận pháp hiện tại, Hàn Lập vừa thấy những cây cờ nhỏ, đầu tiên là kinh hãi, sau đó lộ ra vẻ trầm ngâm, cuối cùng là thần sắc khó tin.
“Sao? Hàn lão đệ cũng biết những cây cờ nhỏ này?” Huyền Cốt thấy Hàn Lập lộ vẻ khác thường, không khỏi có chút ngạc nhiên.
Hàn Lập không trả lời ngay mà đưa mắt nhìn chăm chú mấy cây cờ nhỏ thêm một chút rồi mới ngẩng đầu, nghiêm nghị nói:
“Chẳng lẽ đây là những khí cụ dùng để bày Tứ Tượng Huyền Vũ Trận? Ngoại trừ loại cổ trận pháp này ra, vãn bối thật không nghĩ ra loại nào khác nữa.Chỉ bốn cây cờ nhỏ mà có thể tạo thành một đại trận Thổ thuộc tính.”
“Thật không ngờ, ngươi còn tinh thông cả trận pháp nữa.Xem ra tìm ngươi làm trợ thủ quả là không sai lầm.Đúng vậy, đây chính là Tứ Tượng Huyền Vũ Trận do ta khổ công luyện chế, chỉ có loại trận pháp này mới có thể biến tất cả đất đá trong phạm vi vài chục trượng trở nên cứng rắn như sắt, mới có thể vây khốn được Cửu Khúc Linh Sâm.Nếu ngươi hiểu trận pháp, vậy ta sẽ giao cho ngươi bố trí nó, còn ta phải đi dò xét tung tích cụ thể của Linh Sâm.” Huyền Cốt trên mặt thoáng chút kinh ngạc, nhưng lập tức trở lại vẻ điềm nhiên, nói.
Sau đó, hắn liền đem bốn cây cờ nhỏ giao cho Hàn Lập mà không chút do dự nào.Còn mình thì hóa thành một đám mây đen, vô thanh vô tức bay về phía ngọn núi nhỏ.
Hàn Lập nhìn trận kỳ trên tay, lại liếc nhìn bóng lưng của lão ma, trong mắt hiện lên một tia cổ quái.Nhưng sau khi liếm môi, hắn cười lạnh một tiếng, hạ xuống phía dưới.
Lúc này, từ trong người Huyền Cốt lại truyền đến một giọng nam trầm đục.
“Huyền Cốt, ngươi giao trận kỳ cho hắn là có ý gì? Ta không thấy mối quan hệ của hai người các ngươi tốt đến mức đó.Chẳng lẽ ngươi lại giở trò quỷ gì khác?” Người này dường như rất hiểu rõ Huyền Cốt thượng nhân.
“Có ý gì ư? Ta giao cho hắn tự bố trí, như vậy hắn mới yên tâm nhập trận bắt giữ linh sâm.Còn ta thì nhân cơ hội này ra tay.” Huyền Cốt bỗng nhiên âm trầm, giọng nói vô cùng lạnh lẽo.
“Tiêu diệt hắn ngay bây giờ sao? Ta không nghe lầm chứ? Ta cứ nghĩ ít nhất cũng phải đợi đến khi diệt được Cực Âm rồi chúng ta mới ra tay với hắn chứ?” Giọng nói kia kinh ngạc thốt lên.
“Không được! Tên tiểu tử họ Hàn này quá xảo quyệt.Càng kéo dài thời gian, ta càng sợ đêm dài lắm mộng.Hơn nữa, hắn chắc chắn có chủ ý riêng của mình, ta cũng không thể nắm chắc là có thể khống chế được.Vạn nhất hắn đột nhiên bán đứng ta cho tên nghịch đồ Cực Âm, vậy thì nguy to.Dù khả năng xảy ra rất thấp, nhưng ta, Huyền Cốt, quyết không mạo hiểm thêm lần nữa.Dù sao đã nếm trái đắng một lần, ta sẽ không bao giờ nhẹ dạ cả tin bất kỳ ai…” Huyền Cốt lãnh khốc nói.
“Vậy ra ngay từ đầu ngươi đã không muốn đem Cửu Khúc Linh Sâm giao cho hắn?” Giọng gã nam tử lại vang lên.
“Không sai! Ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức chuẩn bị, sao có thể cam tâm giao cho kẻ khác? Cho dù Linh Sâm đó không giúp tu vi của ta tăng tiến, nhưng chỉ cần có nó trong tay, ta có thể dùng nó đổi lấy những thứ hữu dụng từ người khác.Hơn nữa, hắn còn có Kim Lôi Trúc pháp bảo, sớm muộn gì cũng là đại địch của những kẻ chuyên tu quỷ đạo như chúng ta.Tốt nhất là nên sớm tiêu diệt.Đồng thời, ngươi thấy thân thể tiểu tử họ Hàn này thế nào?” Thần sắc Huyền Cốt âm lệ, nhưng câu cuối lại chuyển sang một chủ đề khác, đột ngột hỏi gã nam tử.
Điều này khiến gã nam tử giật mình, nhưng lập tức trở nên hưng phấn.
“Ngươi muốn giúp ta đoạt xá thân thể của hắn?! Quá tuyệt vời! Nhưng còn tên Cực Âm thì sao? Ngươi không định đối phó với hắn nữa à?” Gã nam tử có chút chần chừ.
“Huyền Âm đại pháp của Cực Âm là do chính ta truyền thụ, ta đã sớm lưu lại những sơ hở trong công pháp để có thể đưa hắn vào chỗ chết.Đến lúc đó, chỉ cần ta và ngươi trong thân thể mới liên thủ là đủ để tiêu diệt hắn.” Huyền Cốt hết sức tự tin nói.
“Thì ra là như vậy! Tuy nhiên, ngay từ đầu ngươi đã muốn tiêu diệt Hàn tiểu tử, vậy sao còn cố ý tìm hắn hợp tác? Ngươi đúng là một lão hồ ly!” Gã nam tử vô cùng bội phục tâm cơ của Huyền Cốt.
“Hừ, ngươi đánh giá ta quá cao rồi! Trước khi gặp ngươi, ta thật sự muốn liên thủ với hắn để đối phó Cực Âm.Dù ta nắm được những yếu điểm trong công pháp mà tên nghịch đồ kia sử dụng, nhưng có thêm người trợ giúp thì càng thêm chắc chắn.Nhưng hôm nay gặp lại một người quen cũ như ngươi, ta tự nhiên không còn cần hắn nữa.Vì vậy, tốt nhất là nên tiêu diệt hắn sớm một chút để trừ hậu họa.” Huyền Cốt thản nhiên nói.
“Ngươi diễn kịch thật giỏi! Khi còn ở ngọc đình, ngươi tỏ vẻ lo lắng khiến ta tưởng là ngươi thật sự cần hắn giúp đỡ, ai ngờ đã sớm có ý định động thủ giết người.” Gã nam tử thở dài một hơi, trong lời nói mang theo chút ý vị phức tạp.
“Hừ! Lúc ấy ta lo lắng là thật.Tuy nhiên, không phải là sợ hắn không giúp ta báo thù, mà sợ mấy thanh phi kiếm Kim Lôi Trúc của hắn rơi vào tay kẻ khác.Dù sao thì chúng vẫn là mối đe dọa lớn đối với những kẻ chuyên tu quỷ đạo như chúng ta.” Huyền Cốt hừ lạnh một tiếng.
“Nếu đã biết hắn có pháp bảo luyện từ Kim Lôi Trúc, mà ngươi còn dám khinh cử vọng động như vậy sao? Chẳng lẽ ngươi đã nắm chắc phần thắng?” Gã nam tử trầm mặc một chút rồi quan tâm hỏi, vì việc này liên quan đến bản thân hắn, nên cần phải hỏi rõ ràng.
Lúc này, Huyền Cốt thượng nhân đã tới gần ngọn núi, không ngừng bay quanh dò xét.
“Ban đầu, ta muốn để hắn dùng Kim Ti võng tiến vào Tứ Tượng Huyền Vũ Trận bắt Cửu Khúc Linh Sâm, sau khi thành công thì lợi dụng trận pháp đó vây khốn luôn tên Hàn Lập.Nhưng ta không ngờ hắn lại biết chút ít về trận pháp.Vì vậy, ta liền giao trận kỳ cho đối phương.Cứ như vậy, kế hoạch càng thêm hoàn hảo.” Huyền Cốt nở một nụ cười quỷ dị, đầy thâm ý.
“Chẳng lẽ ngươi đã động tay động chân vào trận kỳ đó rồi sao?” Gã nam tử dường như hiểu ra, hỏi.
“Hắc hắc! Chuyện này đến lúc đó ngươi sẽ biết.Trước tiên phải tìm ra Cửu Khúc Linh Sâm đã, nếu không tên tiểu tử kia chắc chắn sẽ rút lui.” Huyền Cốt lảng tránh, chuyển sang chủ đề khác.
Nghe vậy, gã nam tử hừ nhẹ một tiếng, có vẻ không vui.
“Phải nói rằng công pháp quỷ tu của ta trước đây là do ngươi truyền thụ, chủ yếu là để tìm kiếm Cửu Khúc Linh Sâm.Nhưng không ngờ sau khi bị tên nghịch đồ Cực Âm phản bội, nó lại cứu mạng ta!” Hàn quang trong mắt Huyền Cốt chợt lóe lên, nói.
“Cũng chẳng tính là truyền thụ gì cả, chỉ là lúc đó cần đến mà thôi.” Gã nam tử có chút cảm khái nói.

☀️ 🌙