Đang phát: Chương 4488
Ngồi khoanh chân, Lục Thiếu Du trầm ngâm suy nghĩ.Việc tranh đoạt Hồng Hoang Điện ở Thương Khung chiến trường khiến anh có chút cảm thán, lẩm bẩm:
– Thần Linh Nghiễm Hồng, người này quả thật không tầm thường.
Nói xong, vạt áo xanh tung bay, bóng dáng anh đã biến mất trong không gian hỗn loạn của Thiên Trụ Giới.
– Cha ơi, con nhớ người!
Vừa rời khỏi Thiên Trụ Giới, một bóng hình xinh xắn đã nhào vào lòng Lục Thiếu Du.Khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ cười, đôi mắt đen láy đáng yêu khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà cưng nựng.
Không ai khác, chính là Lục Lộ.Lục Thiếu Du ôm lấy cô bé, vui vẻ xoay một vòng:
– Sao con lại ở đây?
Anh có chút ngạc nhiên.Anh vào Thiên Trụ Giới, bên ngoài có Tuyết Sư và Huyết Mị bảo vệ, không ai có thể tiếp cận.Vô Song và Hồng Lăng cũng không đến làm phiền anh nếu không có việc gì đặc biệt.
Lục Lộ cười tinh nghịch:
– Con được chú Tuyết Sư và dì Huyết Mị cho vào đấy ạ!
Giọng nói non nớt vang lên, đôi tay nhỏ bé của Lục Lộ ôm lấy mặt Lục Thiếu Du, hôn lên má anh một cái.Đôi mắt đen láy ánh lên vẻ phấn khích:
– Cha ơi, con có tin tốt cho người nè.Các tỷ tỷ và ca ca đều về rồi!
– Tỷ tỷ và ca ca?
Mắt Lục Thiếu Du sáng lên.
– Dạ, là Tam tỷ, Tứ tỷ, Ngũ ca, Lục ca, Thất tỷ mà Kinh Vân ca ca hay nhắc đến đó ạ!
Lục Lộ bĩu môi, ngón tay nhỏ nghịch ngợm, trông vô cùng đáng yêu.Rất nhiều tỷ tỷ và ca ca đã trở về, mấy ngày nay cô bé kiếm được không ít đồ tốt, lại có thêm nhiều chỗ dựa.
Vụt!
Lục Lộ chưa kịp nói hết câu thì đã thấy hoa mắt.Hai người biến mất ngay tại chỗ.
Trong sảnh của đình viện, vài bóng hình xinh đẹp đang ngồi, chính là Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn, Vân Hồng Lăng, Lăng Thanh Tuyền, Lữ Tiểu Linh, Lam Linh.Ngoài ra, còn có một bóng dáng mặc y phục trắng muốt ngồi đó, thân hình mềm mại uyển chuyển, đẹp đến nao lòng.
Vụt!
Không gian trong sảnh rung động, Lục Thiếu Du ôm Lục Lộ xuất hiện.Anh nhìn người con gái mặc y phục trắng như tuyết, đẹp đến lay động lòng người kia, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và vui mừng.
– Cha ơi, còn có Bạch Linh mẫu thân nữa!
Lục Lộ bắt đầu đếm từng ngón tay.
Các cô gái trong sảnh không hề ngạc nhiên khi thấy Lục Thiếu Du, tất cả đều mỉm cười đứng dậy.Bắc Cung Vô Song bước tới, khí chất thanh nhã tự nhiên.Thời gian dường như không để lại dấu vết nào trên người cô, ngược lại còn làm tăng thêm vẻ quyến rũ.Cô nhìn Lục Thiếu Du, hỏi:
– Vết thương của chàng thế nào rồi?
– Không còn gì đáng ngại.
Lục Thiếu Du gật đầu.Anh ở bên ngoài mấy ngày, nhưng ở trong Thiên Trụ Giới thì thời gian không ngắn.Hơn nữa, nhờ có Hỗn Độn Âm Dương Quyết và Bất Diệt Thiên Thể, vết thương của anh đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Bóng hình xinh đẹp mặc y phục trắng như tuyết nhẹ nhàng bước tới, thân hình lung linh mê người khiến tim người ta đập rộn ràng.Cô nhìn Lục Thiếu Du, khẽ ngẩng đầu cười yếu ớt.Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, vẻ đẹp yêu mị khuynh đảo chúng sinh:
– Thiếp nghe mọi người nói, có một nữ tử tên là Ma Linh Yêu Nữ cực kỳ giống Phong Du Du của Phong gia, đúng không?
– Khụ!
Lục Thiếu Du nghe vậy thì không khỏi ho khan một tiếng.Người con gái tuyệt mỹ mê người trước mắt anh không ai khác chính là Bạch Linh.Sau khi ho khan xong, khuôn mặt anh đỏ lên vì xấu hổ, nhưng vẫn không giấu được vẻ vui mừng:
– Sao nàng lại về đây?
Bạch Linh nhìn Lục Thiếu Du, vẻ đẹp yêu mị thoắt ẩn thoắt hiện quanh quẩn trên dung nhan tuyệt mỹ của cô.Cô khẽ nói:
– Âm Nhi cũng trở lại rồi.
– Bạch Linh tỷ, muội đã bảo là chàng sẽ giả ngốc mà!
Lăng Thanh Tuyền từ từ đi tới bên cạnh Bạch Linh.Khuôn mặt tinh xảo không trang điểm nhưng vẫn vô cùng quyến rũ, phong thái trác tuyệt như tiên tử.Mái tóc đen nhánh xõa xuống eo càng làm tăng thêm vẻ thanh khiết.Chỉ là lúc này, cô đang trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, khiến anh chỉ biết cố gắng nặn ra nụ cười khổ.
– Thôi đi, mọi người đừng làm khó chàng nữa.
Độc Cô Cảnh Văn bước tới.Đôi mắt như ngọc thạch trên khuôn mặt tinh xảo, trắng nõn kia khiến người ta chỉ cần liếc nhìn cũng cảm thấy say đắm.Lúc này, chỉ cần cô khẽ mỉm cười cũng đủ khiến lòng người rung động.
Lục Thiếu Du nhìn Độc Cô Cảnh Văn, nở nụ cười cảm kích.
– Cảnh Văn tỷ, sao tỷ cứ che chở cho chàng vậy? Nếu không dạy dỗ chàng một chút, sợ rằng sau này không biết chàng sẽ làm ra những chuyện gì.
Vân Hồng Lăng cùng Lam Linh, Lữ Tiểu Linh bước tới, đều tức giận lườm Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du thấy vậy chỉ biết trừng mắt nhìn lại ba người.
– Cha ơi, có phải người phạm lỗi gì không ạ?
Lục Lộ đang ở trong lòng Lục Thiếu Du, dường như cảm thấy có gì đó không đúng nên đôi mắt to khẽ chớp, tò mò hỏi.
– Cái này…
Lục Thiếu Du lập tức nghẹn lời, cười khổ.
– Cha con không phạm lỗi gì đâu, chỉ là bản tính khó sửa thôi.Đến đây, mẫu thân dẫn con đi chơi.
Vân Hồng Lăng trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, sau đó ôm Lục Lộ rời đi.
Lục Thiếu Du cười khổ, nhún vai, rồi nhìn Bạch Linh hỏi:
– Nàng ở trong Thái Hoàng thế giới thế nào rồi?
– Mọi thứ đều tốt.
Bạch Linh nhìn Lục Thiếu Du, nói:
– Chỉ là có chút nhớ chàng và mọi người.
– Ta cũng nhớ nàng.
Lục Thiếu Du cười cười, ôm chầm lấy cô vào lòng.
– Cha!
– Cha!
Những tiếng gọi từ bên ngoài vọng vào.Lập tức có bảy bóng người nối đuôi nhau tiến vào trong sảnh.Bảy thanh niên nam nữ, ba nữ bốn nam.Nữ thì khí chất cao quý, dung nhan tuyệt trần, nam thì thân hình cao lớn, khí vũ hiên ngang.
Bảy người vừa vào đã vây quanh Lục Thiếu Du.Đó chính là Lục Doanh, Lục Trực, Lục Phương, Lục Âm, Lục Tượng, Lục Xảo.
– Về rồi à?
Lục Thiếu Du vui vẻ hỏi.Bảy đứa trẻ ngày nào, giờ ai nấy đều là những người phong hoa tuyệt đại.Cả bảy đều là Vô Lượng Niết Bàn, tu vi đều đạt tới Hóa Hồng cảnh.Trong đó, hai cô con gái Lục Âm và Lục Doanh đã đạt tới Nhị Nguyên Hóa Hồng.
Trong sảnh, cả gia đình vất vả lắm mới có dịp tụ họp, tự nhiên có rất nhiều chuyện để nói.Lục Thiếu Du nghe Lục Doanh kể lại mới biết, bảy người vừa mới đi thăm ông nội Lục Trung, Độc Cô Ngạo Nam, sư tổ Chí Thánh Đại Đế và Đoan Mộc Khung Thiên.
