Đang phát: Chương 447
Ta biết, giữa ta và nàng vốn chẳng xứng đôi.Nàng là kiều nữ của nội viện, tu vi bát hoàn ngời ngời, còn ta khi ấy mới chỉ ngũ hoàn.Thầy trò luyến ái, lại càng không thể nào, ta…không dám.
Nhưng ái tình nào ai lường trước được.Đêm đêm ta thao thức, tự thấy mình thật đáng khinh.Bao năm vùi đầu vào nghiên cứu, chẳng màng thế sự, nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười, dung nhan khuynh quốc của nàng, lòng ta lại say đắm, nhưng vẫn không dám tiến lại gần.
Suốt một năm qua, ta không thể chịu đựng thêm nữa.Ta biết, với tu vi hiện tại, tình cảm này khó mà bày tỏ.Thế là, ta liều mạng, vừa nghiên cứu, vừa tu luyện, điên cuồng tăng tiến thực lực, chỉ mong một ngày có thể sánh bước cùng nàng.Ta khao khát, ta mong mỏi cái ngày ta đủ tư cách đứng bên cạnh nàng.Ngày ta đột phá lục thập cấp, ta hạnh phúc nhận ra, tình yêu quả thật có sức mạnh phi thường.Nó thúc đẩy ta tiến lên, cho ta mục tiêu để phấn đấu.Nàng có biết chăng, ta đã lục thập tứ cấp rồi đó.Dù vẫn còn xa mới với tới nàng, nhưng cơ hội này, ta quyết không bỏ lỡ.Thà một phút huy hoàng rồi tan biến, còn hơn ôm mối tình câm, hận thiên thu.
Ta đã tự nhủ, nếu nàng tìm được ý trung nhân trong đại hội, ta sẽ là người chủ hôn, chúc phúc cho hai người.Nhưng may mắn thay, đám người kia chẳng có gan đó.Thế nên, ta phải nắm lấy cơ hội này mà tiến lên.Tình yêu không có giới hạn, ta nguyện trả giá tất cả vì nàng.Dù bị khai trừ, ta cũng quyết yêu nàng!
***
“Tán” một hồi đủ thứ chuyện, Vương Ngôn bất chợt cắn phải lưỡi, đứng thở dốc một hồi, hai mắt rưng rưng nhìn đại mỹ nhân Hàn Nhược Nhược có chút thất thần, hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực lấy hết dũng khí tỏ tình:
“Nhược Nhược, anh muốn cưới em!!!”
Hàn Nhược Nhược cảm động nhìn Vương Ngôn, Vương Ngôn thâm thúy nhìn Nhược Nhược, nhìn qua nhìn lại, bốn mắt giao nhau, cả hai đều thấy tận tâm can sâu sắc của nhau.
Cả hai chẳng còn trẻ trung gì, Hàn Nhược Nhược cũng chẳng kén cá chọn canh nữa, nở nụ cười như hoa tươi, cam chịu bị “cắt bỏ” vào cái “cũ”, còn hơn là héo rụng chưa kịp xài.
Nhẹ nhàng hạ xuống đến trước mặt Vương Ngôn, nàng vươn tay nâng cằm Vương Ngôn, hôn “chụt” vào môi hắn, dịu dàng nói:
“Tình yêu của em đây rồi, em nguyện theo anh đến chân trời góc bể.”
Vương Ngôn ngày thường nhát như cáy, nhưng lúc này trong mắt các nam đệ tử, quả thật là một anh hùng dũng cảm vô song khi dám lựa cô nàng “chằn lửa” Hàn Nhược Nhược.Lãng mạn vô cùng, Vương Ngôn thốt lên bốn chữ:
“Đời này không đổi.”
Hàn Nhược Nhược nhìn cái vẻ hưng phấn kích động như muốn động phòng của hắn, khẽ trách:
“Sao chàng không nói sớm cho thiếp nghe, làm sao chàng dám chắc thiếp sẽ không đồng ý chọn chàng chứ?”
Vương Ngôn kích động:
“Nói bây giờ cũng không trễ đâu mà.Mới có vài năm hà, nếu không tới được Phong Hào Đấu La, đời ta còn sáu mươi năm, hai vạn ngày, mỗi ngày một niềm vui mới, mỗi ngày một hạnh phúc mới.Nhược Nhược, ta yêu nàng.”
Hàn Nhược Nhược không nói gì nữa, nắm tay Vương Ngôn, bốn mắt nhìn nhau như chỉ có hai người, lớn tiếng nói:
“Ôi, xin lỗi quá, đại hội này ta chẳng thèm chơi nữa.Mục đích tham gia có rồi mà.Nhạc Huyên, lát nữa ta nhảy xuống nước bơi đi là thua rồi phải không? Thôi, ta đi trước, chàng ơi…”
“Vương Ngôn!”
Bất chợt, Huyền Lão quát tháo cực lớn khiến Vương Ngôn giật thót.Lão nói:
“À, không có gì đâu.Hôm nay trời hơi tối, trưởng lão với ta ai cũng già cả rồi, mắt mờ tay run, kèm nhèm chẳng có thấy cái gì.Nhưng mà có rượu mừng không chịu mời chúng ta thì coi chừng đó nghe…”
Vương Ngôn suýt nữa rớt tim, thở phào nhẹ nhõm:
“Đa tạ Huyền Lão.Vương Ngôn tìm được tình yêu cũng là ở Sử Lai Khắc thôi, khai trừ ta thì ta ở lì không đi cũng vậy hà.”
Hàn Nhược Nhược và Vương Ngôn nhìn nhau cười nham hiểm, hai người tay trong tay, phong thái phiêu dật.Thầy trò luyến ái, nhưng thực ra cách nhau có vài tuổi, rất là hài hòa đó.
“Chúc phúc hai vị.”
Trương Nhạc Huyên bất giác buồn bã tủi thân cho cái thân phận của mình, nhưng giọng nói vẫn ngọt ngào như đường.
Sau ải thứ tư, có thể nói là bất ngờ không ít! Ngũ Trà thì có đôi, Hàn Nhược Nhược thì có cặp, không ai cô đơn.
Sau Hàn Nhược Nhược, không bất ngờ khi Vu Phong chọn Đái Hoa Bân.Chả cần nói gì, vì chẳng ai chọn nàng, cũng không cô nào chọn hắn, nên cả hai đứng cùng một chỗ.Cô gái cuối cùng cũng kéo khăn xuống, mà đó là ai thì Vũ Hạo không biết, chưa từng gặp.
Đến phiên Lăng Lạc Thần, toàn trường rúng động.
Lăng Lạc Thần nhảy khỏi Thủy Tiên, động tác nhẹ nhàng nhu nhuyễn, lướt đi trên mặt nước, đi tới đâu nước đóng băng tới đó.Đến trước mặt đám nam tử, chẳng nói lời nào, quét mắt một lượt qua các chàng trai, cuối cùng nhe răng cười nguy hiểm nhìn Hoắc Vũ Hạo, chậm rãi bước tới.
Hoắc Vũ Hạo sợ đến hồn vía lên mây.
Lăng Lạc Thần còn “tàn bạo” hơn cả Ngũ Trà, nói:
“Ta thế nào ngươi biết hết rồi.Nếu không ngại ta già thì chúng ta ở chung đi.”
Hoắc Vũ Hạo suýt chút nữa bị sặc nước miếng mà chết.Chẳng ngờ bà cô lạnh lùng học tỷ lại chọn mình.
Nói chung Lăng Lạc Thần già hơn hắn không ít.Lần trước đại tái nàng là chủ lực, tuổi mười chín đôi mươi, hiện tại cũng đã gần hai lăm, còn Vũ Hạo mười bảy, chênh lệch không ít.
Lăng Lạc Thần tự nhiên cười, đẹp vô ngần.
Vậy là ba cô nàng sẽ cùng tranh giành Hoắc Vũ Hạo.
Ngoài Vũ Hạo phải khó khăn lựa chọn, thì cũng có thêm một anh Hồn Thánh đẹp trai vô đối được hai cô lựa chọn, còn lại đều chỉ có một người với một người.
Ba cô gái bên cạnh, tim đập chân run.Sao Vương Đông không đến? Tên đẹp trai đó mà đến thì hắn đâu cần phải khổ sở lo lắng thế này.Trong lòng mình chỉ có cô tóc lam này thôi a! Ninh Thiên và Lăng Lạc Thần, hai người làm ta khó xử.
Ải thứ tư chấm dứt, đến ải cuối cùng.
Lúc này, chỉ còn lại mười lăm nữ tử.Giang Nam Nam và Hàn Nhược Nhược ôm trai bỏ trốn, ba người chọn Vũ Hạo, hai người chọn anh đẹp trai vô đối.Thành ra nam tử chỉ còn mười hai người.
Giang Nam Nam và Từ Tam Thạch lấp ló sau một tảng đá trên bờ hồ, len lén nhìn mọi người ngoài xa.
Hai người cũng vừa “giũ giũ” quần áo.Khác với Ngũ Trà dùng lửa hong khô, Từ Tam Thạch thức tỉnh Huyền Vũ, khống chế hơi nước rút khỏi áo quần, nhân cơ hội nhìn ngắm mỹ nhân.Trong lòng tấm tắc khen, thêm một chút thì phì, bớt một chút thì gầy, vừa vặn hoàn mỹ a!
“Nam Nam, chúng ta còn ở lại xem mấy người này làm gì? Tìm chỗ vắng mà sáng “tâm sự” chút đi.Theo gần cả năm mới ôm được mỹ nhân mà.”
Giang Nam Nam trợn mắt:
“Câm đi.Cái gì mà ôm mỹ nhân, cái gì mà tâm sự, cách ta ba mươi thước, ta cảnh cáo ngươi, không được chạm vào ta.”
Từ Tam Thạch trợn tròn con mắt:
“Nàng không phải đồng ý rồi sao?”
“Đồng ý cái chi?”
Giang Nam Nam hếch mũi nhìn hắn:
“Đồng ý làm người yêu ta.”
“Hồi nào?”
“Không phải lúc nãy yêu thương nhung nhớ, gọi ta trở về sao?”
“Vậy có nói chữ ‘đồng ý’ khi nào không?”
“Nàng…xấu xa!”
Giang Nam Nam phì cười:
“Ngươi mới xấu xa.Không biết con gái nói ‘có’ là ‘không’ sao, huống chi ta chưa hề nói gì.”
Từ Tam Thạch tức muốn hộc máu:
“Vậy ta làm sao nàng mới bằng lòng?”
“Đợi ta ‘kiểm tra’ ngươi đã.”
Giang Nam Nam thản nhiên trả lời.
“Kiểm tra bao lâu?”
“Ba năm, năm năm…”
Giang Nam Nam nói ngay.
“Gì? Ba năm? Năm năm? Ta đi nhảy lầu đây.”
Từ Tam Thạch đứng dậy.
“Đi đi, kiếm cái lầu nào cao cao ấy.Ở Hải Thần Các chẳng có chỗ nào đủ cao đâu.Nhưng mà nhảy rồi thì mất cơ hội nhận bài kiểm tra nha!”
“Ta không thèm đi.Kiểm tra thì kiểm tra.”
Bó tay trước cô nàng, Từ Tam Thạch nhẹ giọng năn nỉ:
“Kiểm tra có phần thưởng không? Ví dụ như nắm tay, hay là…ôm một cái, hun một cái.Không có động lực ta không làm kiểm tra được.”
“Ngươi dám không?”
“Ta…”
Từ Tam Thạch run rẩy kêu trời.Chẳng thể nào so sánh với khi nãy khóc lóc dưới hồ, biết vậy ở lại hồ lâu lâu một chút.
“Cho ngươi nắm tay.”
“Thật ư?”
Từ Tam Thạch nhảy nhót mừng hơn bắt được vàng, nắm tay nàng còn hơn tăng cấp.Ít nhất như thế thì người ngoài cũng biết hắn được chấp nhận, mừng quá.
“Một tháng ba lần, mỗi lần mười phút.”
Giang Nam Nam chêm vào một câu.
Từ Tam Thạch nhảy lên liền đánh “rầm” bật ngửa trên đất:
“Tên Bối Bối dạy cho nàng phải không?”
“Đại sư huynh? Không có! Mấy tỷ tỷ nội viện nói với nam nhi phải ‘gò’ một chút, chiều chuộng là ‘đâm hư’.”
“Trời ơi! Đất hỡi!…”
Giang Nam Nam khúc khích nhắc nhở:
“Nhỏ tiếng thôi, ải cuối tới rồi, có trò hay xem nga.”
Từ Tam Thạch nắm ngay lấy tay nàng:
“Lấy trước mười phút đi.”
Giang Nam Nam cho hắn nắm, tay hắn to bè mà ấm áp.
“Nàng nói có trò hay để xem? Trò gì?”
Từ Tam Thạch cất tiếng hỏi.
“Hôm nay thất quái chúng ta không thiếu một ai, ngươi có biết không?”
“Nàng là nói Vương Đông…?”
Giang Nam Nam mỉm cười:
“Chờ xem, một người cũng không thiếu.”
Bối Bối cao giọng nói:
“Duyên Định Tam Sinh kết thúc, chúng ta qua ải cuối ‘bách niên hảo hợp’.”
“Ải ‘bách niên hảo hợp’ này ưu tiên cho nam, nam tử có quyền quyết định tiên tử mình thích.Nếu người mà ngươi chọn là người cũng chọn ngươi, không ai tranh giành, thì…xin chúc mừng!”
“Nhưng nếu có tình địch, thì chúng ta sẽ tiến vào ải ‘cướp dâu’.Lúc đó thực lực được toàn diện thi triển, thời khắc trọng yếu mọi người sẵn sàng.”
Trương Nhạc Huyên tiếp lời nói:
“Ải ‘cướp dâu’ quy định thế này.Nếu nam tử chọn cô gái không phải cô đã chọn mình, thì cô gái đó có quyền khiêu chiến, chiến thắng thì nam tử mất quyền chọn vợ.Nhưng nếu được cô ấy đồng tình, tự động rút lui thì coi như ngươi thắng, được quyền bày tỏ tình yêu với cô khác.Khiêu chiến ‘cướp dâu’, cướp lấy người trong mộng từ tay người khác.Lúc đó hắn sẽ tỷ thí với người bảo vệ cô dâu, là người đã được cô nữ kia chọn.Đánh bại người kia, thì hắn có quyền bày tỏ tình yêu.”
