Truyện:

Chương 4456 Đánh Tơi Bời Hạ Văn

🎧 Đang phát: Chương 4456

Xông lên!
Hạ Thiên không còn để ý đến việc tiêu hao sức lực, chỉ vì hắn quá tức giận trước hành động của Hạ Văn.
Ngay lập tức, hắn kích hoạt trạng thái “Cực Quang Chi Thể”, tăng tốc đến mức tối đa để lao về phía trước.
Tốc độ này quá nhanh!
Hơn nữa, hắn không cần phải bận tâm đến bất kỳ đòn tấn công nào, chỉ cần xông thẳng.
“Cái gì?” Hạ Văn ngây người.
Nhưng hắn chưa kịp hết kinh ngạc, cổ đã bị Hạ Thiên tóm gọn: “Không ai được nhúc nhích!”
Những kẻ đang lao đến chỗ Hạ Thiên đều khựng lại.
Không ai dám tiến lên.
Dù thực lực của chúng đều rất mạnh, nhưng Hạ Văn đã bị Hạ Thiên khống chế, nên chúng không dám mạo hiểm.
“Vừa rồi ngươi bảo ta đánh ngươi, đúng không?” Hạ Thiên tung một cú đấm thẳng vào bụng Hạ Văn.
“Ầm!”
Đau đớn!
Hạ Thiên ra tay rất chuẩn xác, cú đấm vào đúng vị trí khiến Hạ Văn đau điếng.
“Ngươi đã yêu cầu vậy, sao ta có thể từ chối?” Hạ Thiên nói rồi lại đấm thêm một cú vào bụng Hạ Văn.
“A!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mặc dù những người xung quanh không cảm nhận được sự đặc biệt trong hai cú đấm này, nhưng qua vẻ mặt của Hạ Văn, họ có thể thấy hắn đang đau khổ đến mức nào.
“Sao? Thế này chưa đủ? Vậy lát nữa ngươi chịu thế nào?” Hạ Thiên vừa nói vừa liên tục đấm.
Đau đớn!
Lúc này, Hạ Văn thực sự đau đến mức muốn chết đi: “Đây là Hạ gia, ta là người của bản gia, cha ta là cao thủ của bản gia, ngươi mau thả ta ra, nếu không cha ta sẽ giết ngươi!”
Hắn dồn hết lời đe dọa ra một hơi.
Vì hắn sợ rằng cơn đau tiếp theo sẽ khiến hắn không thể nói được nữa.Hắn tin rằng, chỉ cần nói ra những lời này, hắn có thể trấn áp được Hạ Thiên.
“Ầm!”
Ngay lúc đó, một cơn đau dữ dội truyền đến từ bụng hắn, như thể ruột đang thắt nút lại.
Quá đau đớn, quá khủng khiếp!
Cơn đau này khiến hắn hoàn toàn câm lặng.
Nước mắt hắn tuôn trào.
“Vừa rồi ngươi nói gì? Ta không nghe rõ.” Hạ Thiên hỏi.
“Cha ta…!”
“Ầm!”
Hắn chưa kịp dứt lời thì đã lĩnh thêm một đòn tấn công nữa của Hạ Thiên, lần này còn khủng khiếp hơn.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết của Hạ Văn còn chưa kịp vang lên đã tắt ngấm.
Khóc!
Hạ Văn khóc rống lên, nước mũi cũng chảy ra.
Những người chứng kiến đều kinh hãi.
Họ có thể tưởng tượng được Hạ Văn đang phải trải qua nỗi đau nào, nhưng không ai dám xông lên cứu viện.
Hơn nữa, họ đều bị thủ đoạn của Hạ Thiên trấn áp.
Mạnh mẽ!
Khủng khiếp!
Đây chính là bản lĩnh của Hạ Thiên.
Mỗi cú đấm của hắn đều rất bình thường, nhưng hắn lại có thể đánh cho một cao thủ cấp Chanh khóc rống, đủ thấy nắm đấm của hắn biến thái đến mức nào.
Lúc này, một người lén lút rời đi từ phía sau Hạ Văn.
“Ngươi nói chuyện cứ ấp úng thế, để ngươi nói hết câu mà.” Hạ Thiên nhìn Hạ Văn nói.
“Ta là người của bản gia, ngươi mau thả ta.” Hạ Văn vừa khóc vừa nói.
Đã bao lâu rồi mới thấy có người khóc thảm đến vậy?
“Nói xong rồi?” Hạ Thiên hỏi.
“Chưa…” Vẻ mặt Hạ Văn lộ rõ vẻ kinh hoàng, hắn biết chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
“Ầm!”
Hạ Thiên lại đấm thêm một cú vào bụng hắn.
Đi tiểu!
Hạ Văn bị Hạ Thiên đánh cho són cả ra quần.
Thấy cảnh này, những người xung quanh đều quay mặt đi.
Một người của bản gia Hạ gia, một cao thủ cấp Chanh, lại bị đánh cho són tiểu, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mặt mũi của bản gia còn đâu?
Đau đến mức không muốn sống!
Hạ Văn cảm thấy toàn thân đau đớn, cảm giác này khiến hắn gần như sụp đổ.
“Ngươi không phải muốn đối phó ta sao? Giờ ta đứng ngay trước mặt ngươi đây, sao ngươi không động thủ đi?”
“Ầm!”
“Ta đến tham gia thịnh hội, không muốn gây sự với ai, nhưng ngươi cứ thích gây chuyện.”
“Ầm!”
“Ta dễ bị bắt nạt lắm sao?”
“Ầm!”
“Nói đi chứ!”
“Ầm!”
“Có phải ta rất dễ bị bắt nạt không?”
Hạ Thiên nói một câu, đấm một cú, không cho Hạ Văn cơ hội phản ứng.Lúc này, Hạ Văn đã hoàn toàn đại tiểu tiện không kiểm soát.
Cảnh tượng vô cùng thảm thiết.
Những người xung quanh cũng không đành lòng nhìn tiếp.
Mặt Hạ Văn đầy nước mũi và nước mắt, người thì bốc mùi hôi thối.
Thảm!
Bộ dạng của hắn bây giờ không thể dùng từ “thảm” để hình dung được.
Nhưng hắn lại không ngất đi, cũng không chết được, thậm chí trên người còn không có một vết thương nào, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
“Cũng差不多了, ngươi đánh vậy sẽ chết người đấy.” Người xung quanh khuyên can.(chỗ này mình không dịch nhé)
“Đi?” Ánh mắt Hạ Thiên nhìn về phía người kia: “Được, nếu ngươi nói vậy, vậy ngươi ra thay hắn đi.”
“Cái này…”
“Đến đây!” Hạ Thiên hét lớn: “Nếu vừa rồi ta bị các ngươi bắt, kết cục của ta có lẽ còn thảm hơn hắn? Ta tin chuyện này các ngươi rõ hơn ta.Nếu hắn không định tha cho ta, vậy dựa vào cái gì ta phải tha cho hắn?”
Không ai đáp lời.
Vì những gì Hạ Thiên nói đều là sự thật.Nếu vừa rồi Hạ Thiên không nhanh tay khống chế Hạ Văn, mà bị những người này bắt được, vậy kết cục của Hạ Thiên sẽ thảm đến mức nào?
Chắc chắn là không cần phải nói nhiều, nhất định sẽ vô cùng thảm.
Hạ Văn chắc chắn sẽ không tha cho hắn.
Vì vậy, lúc này hắn đánh chết Hạ Văn cũng không có gì sai.
“Bây giờ không ai ngăn cản chứ?” Hạ Thiên nói rồi quay sang nhìn Hạ Văn: “Ngươi nhìn xem những người xung quanh này, vừa rồi đều đi theo ngươi, ngươi bảo bọn họ làm gì thì bọn họ làm cái đó, bây giờ thì sao? Có ai chịu đứng ra vì ngươi không?”
“Van cầu ngươi, thả ta đi.” Hạ Văn cầu xin tha thứ.
Hắn, người vừa rồi còn rất kiên cường, giờ cuối cùng cũng bắt đầu cầu xin tha thứ.
Hạ Thiên liếc nhìn Hạ Văn: “Ta có thể tha cho ngươi, nhưng ngươi nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng.Nếu có lần sau, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”
Hắn không muốn để lại hậu họa cho mình.
“Sẽ không, sẽ không.” Hạ Văn vẫn không kìm được nước mắt.
Cùng lúc đó, một cảnh khác diễn ra.
“Đại công tử, nhị lão gia đâu?” Một tên gia nhân vội vàng hỏi.
“Lục Tử, làm gì mà vội vàng thế? Lão tam đâu?” Một công tử trong sân hỏi, xung quanh hắn có hơn mười người đang nằm la liệt trên mặt đất, rõ ràng là vừa bị hắn đánh bại.
“Đại công tử, Tam công tử bị người đánh, ta đang đi tìm nhị lão gia báo tin.” Lục Tử nói.
“Lão tam lại bị người đánh.” Đại công tử ngớ người: “Đi, qua xem thế nào.”
“Nhưng mà, Đại công tử, phía trên không cho ngài ra ngoài, nói sợ ngài không kiềm chế được mà giết người.” Lục Tử vội vàng nói.
“Yên tâm đi, người bình thường không thể kích phát huyết mạch lực lượng trong cơ thể ta đâu.”

☀️ 🌙