Đang phát: Chương 4449
Ngay khi Dương Quá dứt lời, Bà Tu Mỹ Ngọc trên tảng đá lớn phía trước nhìn Phong Du Du, cả hai đã sớm quen biết.Bà Tu Mỹ Ngọc cất tiếng:
– Bà Tu Mỹ Ngọc của Tu La tộc, Phong Du Du, đã lâu không gặp.
Phong Du Du ngước nhìn Bà Tu Mỹ Ngọc, rồi nói với Lục Thiếu Du:
– Xem ra trận này ta phải ra tay rồi.Bà Tu Mỹ Ngọc này ta đã từng gặp cách đây hơn một ngàn năm, còn giao đấu với nhau khi cả hai mới chỉ là Ngộ Chân cảnh.
– Cẩn thận.
Lục Thiếu Du dặn dò, ánh mắt thoáng vẻ lo ngại.
Lục Thiếu Du biết rõ, Phong Du Du mới đột phá Tam Nguyên Hóa Hồng chưa bao lâu, trong khi Bà Tu Mỹ Ngọc đã đạt tới đỉnh phong Tam Nguyên Hóa Hồng, mạnh hơn U Giác của Dạ Xoa tộc vừa giao chiến.Ít nhất là về mặt khí tức bên ngoài.
– Ta sẽ cố hết sức, ít nhất Bà Tu Mỹ Ngọc muốn thắng ta cũng không dễ.
Phong Du Du biết rõ tu vi của mình kém hơn Bà Tu Mỹ Ngọc.Nàng mỉm cười với Lục Thiếu Du, y phục trắng khẽ bay, vừa dứt lời, nàng lập tức bắn ra khỏi tảng đá lớn phía trước.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm vang lên, y phục trắng của Phong Du Du tung bay, mỗi cử động đều tăng thêm vẻ quyến rũ.Thân hình mềm mại uyển chuyển của nàng theo tảng đá lớn phóng về phía trước, đối diện với Bà Tu Mỹ Ngọc.
Bà Tu Mỹ Ngọc và Phong Du Du đều là những nhân vật quan trọng, hàng đầu trong giới trẻ của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới.
Lúc này, hai người đối diện nhau, từ Chiến trường Thung Khung đến mật địa Thiên Giới của các đại thế giới, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
– Phong Du Du của Phong gia cuối cùng cũng ra tay.
– Phong Du Du của Phong gia, nhất định phải đoạt được Hồng Hoang Điện.
Xung quanh Chiến đài trong mật địa Thiên Giới của Thượng Thanh Thế Giới, hàng trăm ngàn ánh mắt chăm chú theo dõi hình chiếu thời không.
– Đã lâu không gặp.Lần trước chưa phân thắng bại, lần này nhất định phải có kết quả.
Phong Du Du đáp xuống, y phục trắng tung bay, không gian rung động.Khuôn mặt thánh khiết, cao quý, thoát tục, dường như không nên tồn tại trên thế gian này, cao quý đến mức khiến người ta không dám khinh nhờn.So với Bà Tu Mỹ Ngọc xinh đẹp, nàng còn có phần nổi trội hơn.
Bà Tu Mỹ Ngọc nhìn Phong Du Du, khí chất tổng thể có phần kém hơn, nhưng dường như lại dày dặn kinh nghiệm hơn.Khóe miệng khẽ nhếch, trong đôi mắt sáng thoáng dao động, nàng nói:
– Nếu không có kẻ nhúng tay vào lần trước, ngươi chắc chắn đã thua.Lần này ngươi sẽ không may mắn như vậy đâu.Hôm nay không ai cứu được ngươi.Bây giờ đầu hàng vẫn còn kịp.
– Thật sao?
Phong Du Du ngước nhìn Bà Tu Mỹ Ngọc, trong đôi mắt trong veo ánh lên vẻ tinh nghịch, bờ môi khẽ mở:
– Vậy thì ra tay đi, nếu thực sự có thể thắng ta, lúc đó nói mạnh miệng cũng chưa muộn.
– Dù sao thì ngươi cũng sẽ thua.
Bà Tu Mỹ Ngọc nói, hàm răng lộ ra sau bờ môi, giọng nói như chim oanh hót, khí tức Tu La cuồng bạo âm hàn quanh thân lập tức chấn động.Váy dài rung lên, khí tức Tu La bắt đầu khởi động, khiến không gian xung quanh rung chuyển.
– Có chiêu gì cứ dùng, ta sẽ tiếp.
Giọng nói như tiếng thiên nhiên vang vọng, y phục trắng của Phong Du Du cũng rung lên, khí tức vô hình tràn ra từ cơ thể nàng, mang theo khí tức cổ xưa đối chọi gay gắt với Bà Tu Mỹ Ngọc.
Ầm!
Khí tức của hai người va chạm, gợn sóng lan tỏa khắp nơi.Khí tức âm hàn cuồng bạo và khí tức cổ xưa tạo thành hình cung lan rộng, khiến không gian rung không ngừng.
Hai cỗ khí tức va chạm, hai bóng hình mềm mại uyển chuyển của Phong Du Du và Bà Tu Mỹ Ngọc lập tức phóng ra như hai tia chớp.
– Tu La Diệt Hồn Chỉ.
Bà Tu Mỹ Ngọc vung tay, một đạo chỉ ấn âm hàn cuồng bạo xé gió bắn về phía Phong Du Du.
– Cổ Phong Phá Diệt Chỉ.
Phong Du Du không hề nao núng, năng lượng thuộc tính Phong hội tụ quanh thân.Một đạo chỉ ấn khổng lồ bằng năng lượng bắn ra như sấm sét, mang theo uy áp chấn động lòng người, va chạm với chỉ ấn của Bà Tu Mỹ Ngọc.
Xoẹt!
Hai đạo chỉ ấn va chạm, không trung rung chuyển dữ dội.Hai bóng hình mềm mại biến mất tại chỗ, rồi trong nháy mắt va chạm ở vị trí cách đó trăm thước.
– Diệt Tuyệt Tu Linh Ấn.
Ánh mắt Bà Tu Mỹ Ngọc lạnh lùng, đầu ngón tay bắn ra một đạo chỉ ấn, khí tức Tu La âm hàn và cuồng bạo khiến linh hồn người ta rung động, bị áp chế.
– Kình Phong Chưởng.
Phong Du Du không chịu yếu thế, khí tức chấn động, vung tay đánh ra một đạo chưởng ấn.
Ầm ầm!
Hai đạo công kích va chạm, kình khí khủng bố như lốc xoáy kết nối trời đất quét qua, không gian xung quanh bị san bằng.
Rầm rầm rầm!
Hai bóng hình xinh đẹp nhanh như chớp, giao thủ được mấy chiêu trong nháy mắt.Mỗi lần va chạm đều mang theo năng lượng phá hủy, xé rách không gian.
Hai người đều biết, không thể rời khỏi đạo quang mang bằng năng lượng vô hình bao phủ tảng đá lớn, nếu không sẽ bị thua.
– Lão đại, tình hình thế nào rồi?
Tiểu Long nhìn Phong Du Du và Bà Tu Mỹ Ngọc giao đấu, rồi hỏi Lục Thiếu Du, sau đó lại nhìn hai người đang giao chiến phía trước.
Hai người giao thủ kịch liệt vì thực lực không chênh lệch nhiều.Nếu thực lực quá chênh lệch, trận đấu sẽ kết thúc nhanh chóng.Gặp đối thủ ngang tài ngang sức thì khó phân thắng bại, có thể kéo dài mấy ngày mấy đêm.Lục Thiếu Du vẫn chăm chú theo dõi, nghe Tiểu Long hỏi, hắn đáp:
