Đang phát: Chương 441
Lam Hiên Vũ nhíu mày: “Kì lạ thật, sao người khác đột phá dễ như ăn kẹo, đến lượt con lên cấp 30 thì trầy trật muốn chết? Lúc ấy, nếu không có mượn sức Thiên Thánh Liệt Uyên Kích thì con chẳng biết đến bao giờ mới xong.Liệu lên cấp 40 có còn khổ sở vậy không?”
Na Na khựng lại, ngạc nhiên: “Thiên Thánh Liệt Uyên Kích?”
Hiên Vũ giơ tay, khoe chiếc nhẫn trên ngón cái: “Dạ, nó đó.Biến thành cây kích được, nhưng phải kích hoạt Long Thần lân phiến, mượn Long Thần huyết mạch lực thì con mới dùng được.”
Na Na nắm lấy tay cậu, Hiên Vũ thoáng thấy ngón cái nhẹ hẫng, rồi ngay lập tức, Thiên Thánh Liệt Uyên Kích đã xuất hiện, cây đại kích màu lam sẫm uy nghi nằm gọn trong tay nàng.
Chuyện Na Na dùng Thiên Thánh Liệt Uyên Kích phá hủy chiến hạm ai cũng biết, nên Hiên Vũ chẳng thấy lạ khi nàng cầm nó thuần thục như vậy.
“Cái tên nghe quen quá…” Na Na ôm đầu, dường như cơn đau lại ập đến.Nàng khẽ vung cây kích, không khí xung quanh rung lên từng hồi, lưu lại những vệt tàn ảnh mờ ảo.
“Nó mạnh lắm đó cô.Chặn gì cũng vỡ tan tành.Con dùng nó đánh bại cả đối thủ hơn con hai cấp hồn lực.Cô Na Na, Thiên Thánh Liệt Uyên Kích có phải thần khí không? Mấy bạn con bảo thế, mà thầy cô thì không nói.”
Na Na vô thức buột miệng: “Thiên Thánh Liệt Uyên…bỏ qua phòng ngự, sát thương chân thực, không gì không phá…”
Nói xong, nàng như bừng tỉnh, ánh lam lóe lên, Thiên Thánh Liệt Uyên hóa lại thành chiếc nhẫn, yên vị trên ngón tay Hiên Vũ.
“Nó…chắc là thần khí, mà lại không phải loại thường đâu.Khó mà kiểm soát nó lắm, con phải cẩn thận, đừng để nó làm con bị thương.” Na Na xoa đầu Hiên Vũ, giọng đầy lo lắng.
Hiên Vũ gật đầu: ” ‘Không phải loại thường’ là sao ạ? Con nhặt được nó khi còn bé tí, ngủ dậy thấy nó nằm chình ình trên tay.Lần đầu dùng, cái tên của nó tự động hiện ra trong đầu con luôn.Chuyện này là thế nào ạ?”
Na Na lắc đầu: “Cái này thì cô chịu.Nhưng giờ nó mang họa nhiều hơn là lợi đấy.Ở đây thì không sao, chứ ra khỏi học viện, thể nào cũng có kẻ nhăm nhe cướp thần khí của con.Nên trước khi đủ mạnh, cố gắng đừng dùng nó nhiều.Thầy cô ở trường có hỏi gì về nó không?”
Hiên Vũ lắc đầu.
Hồi đánh bại Đường Vũ Cách, cậu có dùng Thiên Thánh Liệt Uyên Kích, nhưng chẳng ai hỏi han gì về cây kích cả, nên cậu cũng không để ý.Giờ nghe Na Na nói, cậu mới nhận ra việc mình sở hữu một món thần khí với cái trình độ này nguy hiểm đến mức nào.
“Con sẽ cố gắng ít dùng thôi, khi nào thật sự làm chủ được nó thì con mới lôi ra.” Hiên Vũ trịnh trọng hứa.
Na Na gật gù: “Tốt, con tiến bộ nhiều, biến đổi cũng lắm trong mấy ngày qua.Để cô giúp con hệ thống lại năng lực nhé.Kể cô nghe xem, nửa năm qua con học được gì, nắm giữ những năng lực nào, có những thay đổi gì.”
“Dạ!” Hiên Vũ hào hứng đáp, bắt đầu từ vụ thi đầu vào, thuật lại vanh vách những gì cậu đã trải qua từ khi đặt chân vào học viện Sử Lai Khắc.
Na Na chăm chú lắng nghe, không hề ngắt lời.
Hiên Vũ thao thao bất tuyệt suốt cả tiếng đồng hồ, đến đoạn kể về kì thi cuối kì, về việc được mọi người công nhận, cậu không khỏi đắc ý ra mặt.
“…Xong rồi tụi con về, lần này kiếm được cả đống kim loại hiếm, tha hồ mà chế Đấu Khải.Chắc con bắt tay vào rèn luôn quá.Tụi con được nghỉ mười lăm ngày, hôm nay cô với chú đến nè.” Nghe xong, Na Na mỉm cười: “Hơn nửa năm, con trải qua nhiều chuyện thật đấy, làm tốt lắm.Nhưng có một chỗ con sai rồi.”
“Hả?” Hiên Vũ ngơ ngác nhìn cô: “Sai chỗ nào ạ?”
Na Na đáp: “Con đánh giá thấp bản thân quá rồi, nhất là sau khi đột phá tam hoàn.Thật ra, con chưa bao giờ thật sự làm chủ được năng lực của mình.Võ hồn và huyết mạch của con đặc biệt lắm, tam hoàn cũng đủ sức tỏa sáng rồi, nhưng con cứ tự bó mình vào vai trò hỗ trợ, chỉ thỉnh thoảng mới dùng năng lực, chủ yếu là dựa vào đầu óc để chiến đấu.Dùng trí tuệ chiến đấu là tốt, chứng tỏ con thông minh, nhưng nó khiến con lơ là năng lực thật sự của mình, không bung hết thực lực ra.Nhiều khi, con chẳng cần tốn nhiều tâm trí đâu, vì con đã đủ mạnh rồi.”
“Con chưa làm chủ được năng lực của mình sao?” Hiên Vũ kinh ngạc thốt lên.
Na Na khẽ gật đầu: “Đúng vậy, thiếu sót nhiều lắm.Hai dòng huyết mạch của con đã hòa làm một, giờ coi như một loại cũng được, nên độ phối hợp còn cao hơn trước.Quan trọng hơn là, con lơ là việc kiểm soát sức mạnh.Tinh thần lực, hồn lực, võ hồn, huyết mạch của con đều rất mạnh so với hồn sư cùng cấp, nhưng con lại không biết kết hợp chúng lại với nhau.Không làm được vậy, thì chỉ có một thân công lực mà không biết dùng.”
Hiên Vũ gật gù, ngơ ngơ tỉnh tỉnh: “Cô Na Na, vậy con phải làm gì?”
Na Na ôn tồn: “Cô sẽ ở lại cho đến khi con nhập học.Trong thời gian này, cô sẽ giúp con hệ thống lại năng lực, giúp con tìm ra phương thức chiến đấu của riêng mình.Cô sẽ chỉ cho con hướng tu luyện, để sau này con có thêm năng lực gì cũng cứ theo hướng đó mà luyện tiếp.Với lại, con thấy lên hồn lực khó khăn, là vì con cần tích lũy nhiều hơn, để đến khi bùng nổ.Mà thực lực của con hễ tăng lên là y như tiến hóa vậy.Lần sau đột phá, đừng mượn Thiên Thánh Liệt Uyên Kích nữa.Nó mạnh thật, giúp con vượt ải nhanh, nhưng lại làm con bỏ qua quá trình tích lũy.Con lên tứ hoàn sẽ càng khó đó.Nếu con còn dựa vào nó thêm lần nữa, thì e là ngũ hoàn cũng mệt nghỉ.Con phải tự tích lũy, dựa vào năng lực của mình mà đột phá.Chỉ khi tích lũy đủ nhiều, làm chủ được bản thân, con mới thật sự đột phá được.”
“Như vậy thì tốc độ tăng hồn lực của con sẽ chậm hơn người khác nhiều…” Hiên Vũ có chút không cam tâm.
Na Na mỉm cười: “Nếu con ở tam hoàn mà đánh không thua gì ngũ hoàn; con ở ngũ hoàn mà cân được cả thất hoàn, bát hoàn, thì cấp hồn lực cao hay thấp có quan trọng không? Cấp bậc chỉ là con số, đâu có nghĩa là thực lực thật sự.Cái con cần tăng là thực lực tổng hợp.Thử nghĩ xem, nếu người khác tu đến cửu hoàn rồi mà gặp phải chướng ngại không vượt qua được, còn con lúc đó dù chỉ mới lục hoàn hay thất hoàn, mà thực lực đã xêm xêm bọn họ, con vẫn còn khả năng tiến bộ, còn họ thì hết đường rồi.So ra, cái nào hơn?”
Hiên Vũ là đứa trẻ thông minh, nghe Na Na giải thích cặn kẽ, mắt cậu sáng rực lên: “Cô Na Na, con hiểu rồi, chỉ cần con mạnh lên là được!”
Na Na nói tiếp: “Hai dòng huyết mạch dung hợp đã mở ra cho con một cánh cửa hoàn toàn mới.Đột phá thì khó, nhưng tích lũy thì dễ.Con cứ cố gắng kiểm soát năng lực của mình, rồi sẽ đến lúc phá kén thôi.Vượt qua giới hạn chỉ là vấn đề thời gian.”
“Cảm ơn cô Na Na.”
Na Na cười hiền: “Được rồi, mình ra ngoài thôi, chắc ba mẹ con đang sốt ruột lắm rồi.” An Bội Cửu nãy giờ đứng ngoài phòng minh tưởng, thấy hai người bước ra, chỉ khẽ liếc Na Na, rồi lại nhìn Hiên Vũ, mỉm cười, không nói gì.
