Đang phát: Chương 44
Sự điên cuồng trong Thư Nhị tan biến ngay lập tức.
“Hừ! Loại người tửu sắc làm suy nhược thân thể như ngươi cũng dám đòi đánh nhau?” Đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa!
Sở Vân cười khẩy, ánh mắt lạnh băng.Hắn giơ chân đạp thẳng vào mặt Thư Nhị.
“Bịch!” Thư Nhị bị đạp bay lên không trung, ngã lăn lộn trên đất.
Hắn co rúm người lại như tôm luộc, ôm miệng kêu la thảm thiết.Máu tươi tuôn ra, chảy theo kẽ ngón tay xuống đất.
“Ngươi…ngươi dám đánh ta, ngươi dám đánh ta! Ngươi chết chắc rồi! Chết chắc!”
Vẻ mặt hắn không thể tin được, giọng nói run rẩy, gào thét.Sở Vân tiến đến gần, Thư Nhị kinh hoàng tột độ, hai chân đạp loạn cố lùi về phía sau.
“Không phải ngươi nói ta hèn nhát sao? Muốn đánh một trận với ta sao? Ta đến rồi đây.”
Sở Vân cười nhạt, bước đến trước mặt Thư Nhị, nắm chặt tay, giơ cao rồi giáng một quyền xuống!
“Bốp!”
Thân thể Thư Nhị như bị búa tạ nện trúng, mặt úp thẳng xuống đất, răng và máu tươi lẫn lộn phun ra.
“Ngươi xem, không phải ngươi có tiền tài hùng hậu lắm sao? Giờ có ích gì so với nắm đấm của ta không?”
Sở Vân không dùng tay nữa mà chuyển sang dùng chân.
Một cú đạp mạnh giáng xuống.Thư Nhị thổ huyết, theo phản xạ cuộn tròn người lại, ánh mắt căm hận nhìn Sở Vân, sát khí ngút trời.Hắn vừa định mở miệng chửi rủa thì bị Sở Vân túm lên, tặng thêm một cước vào gáy.
“Bịch!”
Đầu hắn lại một lần nữa va chạm thân mật với mặt đất, tạo ra tiếng động trầm đục, khiến người xem xung quanh không khỏi rùng mình.
“A! A! A! Buông con ta ra! Sở Vân, ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi!”
Cuối cùng, Thư phu nhân cũng bừng tỉnh, thấy bộ dạng thảm hại của Thư Nhị, bà ta điên cuồng hét lên.
“Ta sẽ không tha cho ngươi, tuyệt đối không tha cho ngươi!”
Đầu Thư Nhị bị Sở Vân giẫm dưới chân, nhục nhã tột độ khiến hai mắt hắn đỏ ngầu.
Từ khi sinh ra đến giờ, hắn luôn sống trong cảnh giàu sang, chưa từng chịu đựng sự sỉ nhục nào như vậy.
Nhục nhã, phẫn nộ như ngọn lửa thiêu đốt trái tim hắn.
Hắn cảm thấy mình sắp nổ tung rồi!
“Ta rất chờ mong, thực sự rất chờ mong.”
Sở Vân cười lạnh, giọng điệu thong thả, nhưng tay chân lại không hề chậm rãi, ngược lại càng lúc càng mạnh.
Đánh túi bụi!
Quyền cước giáng xuống như mưa lên người Thư Nhị.Hắn không ngừng kêu gào thảm thiết, toàn thân co quắp lại, hai tay ôm chặt đầu.
“Ra tay đi, tất cả ra tay, mau cứu con ta, giết Sở Vân đi!”
Thư phu nhân tức giận đến phát điên, hai đứa con trai của bà ta từ khi sinh ra đã được nâng niu như ngọc.Hôm nay tận mắt chứng kiến Thư Nhị bị đánh đập thảm hại, lòng bà ta đau như cắt.
Bốn ngự yêu sư bên cạnh lập tức xông vào sân.
“Càn rỡ! Đây là địa đàn, khảo hạch lễ thành niên! Ai dám làm loạn, chính là phạm trọng tội! Lập tức xử đi đày!”
Ngự yêu sư của địa đàn trừng mắt, khí thế bừng bừng.
“Hừ! Bốn con chó của Trữ gia cũng dám làm càn trên Thư gia đảo!”
Lão Hồng Thương lập tức đứng ra, sát khí ngút trời.Bốn ngự yêu sư này là thị vệ thân cận của Thư phu nhân từ khi bà ta gả đến.Ngay cả đảo chủ Thư Thiên Hào cũng không thể sai khiến, mà chỉ nghe lệnh của Thư phu nhân.Thư phu nhân muốn Sở Vân chết, đó chính là mệnh lệnh, đã là lệnh thì phải chấp hành.Bất quá, lúc này bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.Tam lão đều là những lão tướng trong quân đội, giết chóc quyết đoán, thân kinh bách chiến, không thể xem thường.Điểm mấu chốt khác chính là ngự yêu sư địa đàn!
Ngự yêu sư địa đàn là gì?
Trong Chư Tinh Quần Đảo, gần như mỗi hải đảo đều có một địa đàn.Trong địa đàn thờ một yêu thú tu vi cao tuyệt, dùng để bảo vệ hải đảo khỏi xâm phạm.Ngự yêu sư địa đàn là người chủ trì địa đàn, có thể chỉ huy yêu thú này.Có thể nói, ngự yêu sư địa đàn là người nắm giữ sức mạnh phòng ngự mạnh nhất trên Thư gia đảo.
Với sức mạnh như vậy, ai dám tranh phong?
Bốn ngự yêu sư này tuyệt đối không dám.Giữa mệnh lệnh và tính mạng, họ sáng suốt chọn tính mạng.Bầu không khí đóng băng, đám đông xem trận chiến im lặng như tờ.Rất nhiều đảo dân nhìn chằm chằm bốn ngự yêu sư, ánh mắt đầy địch ý.
Chỉ có tiếng kêu thảm thiết của Thư Nhị vẫn vang vọng trong gió.Sở Vân không hề liếc nhìn, tiếp tục hành hung.Sắc mặt Thư phu nhân tái nhợt, hai mắt như muốn phun lửa, nhưng vẫn cố gắng giữ lại một tia lý trí.
“Đủ rồi! Sở Vân, tên tiểu súc sinh kia, dừng lại cho ta!”
Bà ta thét lên chói tai, bộ dạng cuồng loạn.
Sở Vân cũng dừng tay, quay đầu cười với Thư phu nhân.Môi hồng răng trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
“Chỉ cần mấy lời này của ngươi, ta vốn đã muốn dừng tay rồi, ai, thật đáng tiếc.”
Lời còn chưa dứt, hắn đã kéo cánh tay Thư Nhị lên, giơ chân đạp mạnh vào khớp vai.
“Rắc rắc…”
Thư Nhị rống lên một tiếng kinh thiên động địa.
Đau đớn đến tận tâm can.
Cánh tay trái của hắn bị Sở Vân đạp gãy.Xương gãy trắng hếu lòi ra cùng huyết nhục, nhìn rất rợn người.
“Lạc…Lạc…”
Ngón tay Thư phu nhân run rẩy kịch liệt.Bà ta muốn mở miệng, nhưng như bị ai bóp chặt cổ họng, chỉ phát ra được những âm thanh quái dị.
“Cảm thấy thế nào?”
Giây phút này, không chỉ Thư phu nhân mà cả đám đông xung quanh cũng cảm thấy tim như ngừng đập.Thư gia đảo nổi tiếng với tính cách dũng mãnh, nhưng thấy Sở Vân cười nói, ra tay lại vô cùng tàn độc, mọi người không khỏi rùng mình.Đối với thiếu niên mười ba tuổi có vẻ ngoài rạng rỡ như ánh mặt trời này, họ đã có một nhận thức hoàn toàn mới, cùng với một tia sợ hãi khó phát hiện.
Thư Nhị chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết rồi im bặt.Đau đớn vượt quá giới hạn chịu đựng khiến hắn ngất đi ngay lập tức.
Ngự yêu sư địa đàn lập tức hô lớn:
“Thư Nhị hôn mê, trận đấu này, Sở Vân chiến thắng! Sở Vân thắng hai trận, đoạt được ngôi vị đệ nhất trong lần khảo hạch thứ hai!”
“Vì vị trí đệ nhất, nào cạn ly!”
Trên bàn rượu, không khí vô cùng sôi động.Lão Hồng Thương giơ chén rượu lên cao, mặt đỏ bừng, kêu lớn.
“Ba ba!”
Lời của lão dẫn đến những tràng hoan hô.Mọi người nhao nhao giơ chén rượu trong tay lên cao cụng ly.
