Đang phát: Chương 439
Vương Thu Nhi!
Hoắc Vũ Hạo thấy rõ ba chữ thêu trên khăn trùm đầu.
Lẽ nào… là nàng?
Ý nghĩ vừa lóe lên, hắn lập tức đạp chân, bóng dáng như mũi tên rời cung, đuổi theo người con gái kia.Nàng không phải đang chạy về hướng Sử Lai Khắc sao?
Cô gái kia tựa như chim sợ cành cong, thoăn thoắt như con thoi.Hắn cố sức bám theo, nhưng chỉ có thể nhìn thấy cái bóng lưng yểu điệu.
“Nhanh thật, tu vi ít nhất cũng phải Hồn Vương ngũ hoàn, không chừng còn là Hồn Đế ấy chứ!”
“Vương Thu Nhi… Vương Đông? Chẳng lẽ nàng chính là tỷ tỷ song sinh mà Vương Đông từng nhắc tới?”
Hoắc Vũ Hạo dốc hết tốc lực, nhưng lòng lại rối bời.Có nên đuổi theo không? Mình biết nàng, nhưng nàng có biết mình là ai? Chạy theo thế này có phải quá đường đột?
Nhưng chỉ cần thoáng thấy đôi mắt ấy, trái tim hắn lại loạn nhịp như trống bỏi.Cảm giác này, không khác gì lần đầu chạm mặt mỹ nữ Quang Nghê Thường năm nào.
“Vương Đông không hề nói dối! Tỷ tỷ của hắn quả nhiên giống hệt Quang Thần Nữ, đẹp đến nao lòng! Ít nhất cũng phải đuổi kịp nàng, hỏi xem có phải tỷ tỷ của Vương Đông hay không.Dù sao cũng quen thân với Vương Đông, như vậy đâu tính là háo sắc đuổi theo gái?”
Hoắc Vũ Hạo lẩm bẩm tự thuyết phục bản thân, không chút do dự dốc toàn lực tăng tốc.
Từ học viện Sử Lai Khắc đến thành Sử Lai Khắc chẳng bao xa.Sau một hồi đổ mồ hôi hột, hắn mới thấy bóng dáng mỹ nữ phía trước chậm lại, tiến vào thành một cách thong thả.
Đến cổng thành, Hoắc Vũ Hạo đành phải giảm tốc.Nơi này người phàm chen chúc, hắn mà dùng tốc độ của Hồn Vương lao vào, chẳng khác nào gây náo loạn, còn chưa biết sẽ bị học viện Sử Lai Khắc xử phạt thế nào.
Bước nhanh vào thành, dòng người tấp nập như mắc cửi.Hắn thất vọng đưa mắt tìm kiếm, quả nhiên là mò kim đáy bể.
Hoắc Vũ Hạo như thể viết chữ “háo sắc” lên trán, mắt láo liên nhìn quanh, thậm chí dùng cả Tinh Thần Tham Trắc, nhưng vẫn vô vọng.Tinh Thần Tham Trắc đâu phải đôi mắt, chỉ có thể cảm nhận hình thể tổng quan, không thể nhìn rõ dung mạo.Mà lúc nãy hắn lại không kịp để ý khí tức của nàng, bây giờ thì đúng là tìm kim dưới đáy biển.
Đau đầu thật! Hoắc Vũ Hạo bất giác cảm thấy mất mát.Chắc là mình vô duyên rồi.Thôi thì cứ đi tìm bạn bè trước đã, mới về đã vội chạy theo gái, đúng là trọng sắc khinh bạn…
“Hai năm qua, không biết bọn họ ra sao rồi.Đại sư huynh và tam sư huynh có cao lớn hơn không? Tứ, ngũ sư tỷ có xinh đẹp hơn không nhỉ? Vương Đông giờ đang ở đâu, ở học viện hay ở Đường Môn? Thôi thì cứ đến Đường Môn xem sao.”
Nghĩ vậy, hắn lấy bản đồ thành ra.Đây là bản đồ do Bối Bối vẽ, nhờ Vương Đông gửi cho hắn, chỉ rõ đường đi đến Đường Môn.
Đường Môn chiếm một khu đất không nhỏ.Dù nằm ở khu vực tương đối vắng vẻ trong thành, nhưng ở cái nơi tấc đất tấc vàng này, một khu đất như vậy chắc chắn phải được học viện ưu ái lắm mới có được.
Nhanh chóng xuyên qua dòng người, thành Sử Lai Khắc vẫn phồn thịnh như xưa.Người người chen chúc, đường phố san sát những hàng quán đầy ắp khách.Quả không hổ danh là một trong những trung tâm mậu dịch lớn nhất đại lục, mang lại nguồn thu tài chính dồi dào cho học viện Sử Lai Khắc.
Thong thả bước đi, Hoắc Vũ Hạo không hề hay biết, cách đó không xa, trên lầu một nhà hàng, có một đôi mắt đẹp dõi theo hắn từ khi hắn bước qua cổng thành, cho đến khi hắn khuất bóng ở cuối con đường, nàng mới nhẹ nhàng rời đi.
Khẽ vỗ vỗ bộ ngực căng tròn, như thể vừa thoát khỏi nguy hiểm, đôi mắt cô gái ánh lên vẻ tinh nghịch, xoay người đi vào một con đường khác.
Lần đầu đến Đường Môn, chỉ dựa vào bản đồ do Bối Bối vẽ, nên hắn mất khá nhiều thời gian.Đi lòng vòng gần nửa canh giờ, hắn mới đến được con đường trước cổng Đường Môn.
Từ xa, hắn đã thấy bức tường đỏ thắm cao gần hai trượng, kéo dài gần trăm mét.
Cổng Đường Môn cao ba trượng, phía trên treo tấm biển sơn son thiếp vàng.Bên dưới hai chữ vàng “Đường Môn” là bốn chữ nhỏ hơn ở góc, khiến hắn giật mình khi nhìn thấy.
“Mục Ân sở kí!”
Thật không ngờ tấm biển Đường Môn này lại do Mục lão viết.Bất giác, hắn nhớ đến Mục lão, và cả Y lão, nỗi nhớ thương trào dâng.
“Lão sư…”
Khẽ gọi, thân thể Hoắc Vũ Hạo run run.
Đúng lúc này, cổng Đường Môn mở toang, một cô gái bước ra, đối diện với hắn.
“Na Na?”
Cô gái ấy chính là Na Na, người con gái với võ hồn U Linh ngày trước ở học viện Nhật Nguyệt.
Na Na cũng nhìn hắn với ánh mắt vui mừng, tiến lên trước mặt, đột nhiên quỳ một gối, cúi đầu nói:
“Chủ nhân!”
Hoắc Vũ Hạo giật mình lùi lại:
“Na Na, làm gì vậy, đứng lên!”
Na Na không đứng, chỉ lắc đầu, hai mắt đã đỏ hoe.
Hoắc Vũ Hạo vội nắm tay kéo nàng đứng dậy:
“Có chuyện gì vậy? Na Na? Đừng khóc!”
Na Na lau nước mắt, nhìn hắn sâu sắc:
“Ân tái tạo của chủ nhân, Na Na suốt đời không quên.Từ khi bước vào Đường Môn, ta mới biết thế nào là niềm vui và hạnh phúc.Chủ nhân không chỉ siêu độ cho vong linh cha mẹ được an nghỉ, còn ban cho Na Na một cuộc sống mới.Đời này của Na Na mãi là nô tì của ngài, nhất định phải báo đáp ân đức sâu nặng của ngài.”
So với ngày xưa, Na Na tươi tắn hơn rất nhiều, dung nhan trắng hồng, cơ thể tràn đầy sức sống, tinh thần cũng vui vẻ hơn.
Hoắc Vũ Hạo lúc này mới thoải mái cười:
“Ta vừa thấy ngươi khóc, còn tưởng ngươi bị bắt nạt ở Đường Môn.Cái gì mà ân đức với ân tình, sau này đừng nhắc nữa.Tính ra ngươi còn già hơn ta, cứ gọi tên là được rồi.Ta cũng gọi tên ngươi.Ngươi đã là thành viên Đường Môn, chính là đồng môn tỷ muội của ta.”
“Như vậy sao được? Chủ tớ phải có phép tắc, ta không thể gọi thẳng tên chủ nhân.Ta là người có nghĩa khí, chủ nhân không cần thử ta đâu.”
Hoắc Vũ Hạo cười méo xẹo:
“Ngươi nghĩ lung tung cái gì thế? Na Na, nghe ta nói, nếu ngươi còn nhận ta là chủ nhân thì khó mà quên được quá khứ, vậy thì khó mà thực sự hạnh phúc vui vẻ, hiểu chưa? Ngày trước giúp ngươi không phải vì muốn ngươi làm nô tì cho ta, mà thực lòng là giúp một người bạn cùng cảnh ngộ.Ngày xưa ta cũng trải qua những chuyện đau khổ gần giống như vậy, mất đi người mẹ yêu quý nhất.Ta và ngươi đồng bệnh tương liên, vậy thì làm sao trở thành chủ nhân của ngươi được? Mọi thứ đã qua hãy quên đi, nếu đã có cuộc sống mới, thì nên bỏ qua cái cũ.Gia nhập Đường Môn, thì vì Đường Môn mà cống hiến, vậy mới phải.”
Na Na nhìn thấy đôi mắt cương nghị của hắn, đành miễn cưỡng chấp nhận.
“Vâng, chủ nhân…”
“Ách… Xin ngươi đấy…”
Hoắc Vũ Hạo nhăn mặt.
Na Na xấu hổ cúi đầu:
“Vũ Hạo…”
Hoắc Vũ Hạo cười nói:
“Vậy mới phải chứ! Na Na, ngươi ra ngoài có việc à, vậy thì đi đi.Đại sư huynh đang ở đâu?”
Na Na gật đầu, nói:
“Bối tiên sinh ở đây.Ngài vào đi.”
“Gọi ta thôi, đừng có ngài, ta ngại lắm!”
Hoắc Vũ Hạo chán nản, vẫy tay tạm biệt nàng, nhanh chóng bước vào Đường Môn, lòng mong mỏi gặp lại bạn bè.
Nhìn thấy hắn đã vào trong, Na Na mỉm cười ngọt ngào, lẩm bẩm:
“Ngươi không cho ta gọi ngoài miệng, thì ta gọi trong lòng.Dù sao đã quyết nhận ngươi là chủ nhân, thì ngươi chính là chủ nhân, mãi mãi không đổi.Việc này xem chủ nhân làm sao mà quản ta được.”
Nàng vui vẻ quay người đi.
Vào Đường Môn, Hoắc Vũ Hạo thấy một cái sân trống, tiền sảnh khá nhỏ, hai bên đều có phòng ốc, không có thứ gì trang trí, so với vẻ ngoài thì có chút khác biệt.
Có hai thanh niên áo trắng thấy hắn đi vào, liền xông lên chặn đường:
“Ngươi vào đây có chuyện gì?”
Hoắc Vũ Hạo cười láu cá:
“Về nhà!”
“Về nhà?”
Hai thanh niên kia ngớ người.
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Ta tên là Hoắc Vũ Hạo, cũng là người của Đường Môn.Bối Bối là đại sư huynh của ta.Hắn ở đâu?”
Nghe hắn nói, hai người kia trở nên vui vẻ:
“Thì ra là lục sư huynh.Đại sư huynh ở trong, ta dẫn ngài vào.”
Hoắc Vũ Hạo lại ngượng ngùng:
“Tuổi của ta chắc còn nhỏ hơn hai người, gọi sư huynh vậy không ổn đâu, cứ gọi tên là được rồi.”
Thanh niên kia cười nói:
“Lục sư huynh, không thể tùy tiện như vậy được.Đại sư huynh đã có quy định, trình tự sắp xếp dựa vào thời gian nhập môn.Hơn nữa hai chúng ta vẫn chưa phải là đệ tử chính thức, phải thông qua khảo hạch mới thực sự là đệ tử Đường Môn.”
Hoắc Vũ Hạo thầm nghĩ: “Xem ra đại sư huynh đã tổ chức Đường Môn theo quy củ rồi.Cũng tốt!”
Không nói thêm gì, hắn đi theo hai thanh niên kia.
Khoảng sân thứ hai cũng trống rỗng, rộng khoảng 300 mét vuông, hai bên vẫn là những căn phòng.Phía trước là một kiến trúc to lớn, phía trên treo tấm biển đề ba chữ lớn “Nghị Sự Đường”.
Hoắc Vũ Hạo còn chưa đến gần, đã nghe rõ tiếng cười nói vui vẻ trong sảnh truyền ra.Lòng dâng lên niềm vui khôn tả, hắn vội bước nhanh, nhảy vào sảnh.
Trong phòng nghị sự lúc này có ba người, có cả Hòa Thái Đầu vừa về trước hắn không lâu.Tiếng cười lúc nãy chính là của hắn.Đối diện hắn là hai thanh niên.
Người bên trái cao hơn 1m9, lưng dài vai rộng, tướng mạo uy vũ, thân hình vạm vỡ khiến người ta cảm giác như đối diện với ngọn núi cao vững chãi.
Người bên phải mặc trường bào, khuôn mặt anh tuấn, thản nhiên mỉm cười, ánh mắt thâm thúy, tóc dài xõa ngang vai.So với người kia, thiếu đi sự oai hùng, nhưng lại có phong thái nho nhã của người trí thức.
“Đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư huynh!”
Hoắc Vũ Hạo vui mừng hét lớn, lao tới.
Người bên trái chính là Từ Tam Thạch, bên phải không ai khác chính là Bối Bối.Hai người thấy Hoắc Vũ Hạo bước vào cũng vui mừng khôn xiết, vội vã tiến lên đón chào.Bốn sư huynh đệ vui vẻ ôm nhau thắm thiết thành một vòng tròn.
Tâm tình hưng phấn của bốn người sau bao ngày xa cách khó mà kiềm chế được.
Bối Bối mỉm cười nhìn Hoắc Vũ Hạo, nói:
“Tiểu sư đệ, cuối cùng ngươi cũng trở lại.Hai năm rưỡi! Suốt hai năm rưỡi đằng đẵng.”
Hoắc Vũ Hạo mạnh mẽ gật đầu:
“Còn không phải sao? Hai năm rưỡi, ta nhớ nhà muốn phát điên, lúc nào cũng mong quá trình trao đổi học tập sớm kết thúc.Đại sư huynh, ta thật sự rất nhớ mọi người! Các huynh khỏe chứ?”
Bối Bối mỉm cười:
“Mọi người đều khỏe.Thế nào? Đường Môn chúng ta cũng đã có quy mô.Cảm thấy thế nào?”
Hoắc Vũ Hạo chân thành đáp lời:
“Đại sư huynh, tam sư huynh, vất vả hai người rồi.Ta thật không ngờ, chỉ trong hai năm ngắn ngủi, chúng ta đã có một nơi thuộc về mình.Dù chưa thể nghênh ngang, nhưng cũng đã có thứ để tự hào.”
Bối Bối nói:
“Còn đang chờ ngươi trở về chủ trì đại cục đó.Sau này ngươi phải gánh vác trách nhiệm Đường Môn nhiều hơn đấy.”
“Ta chủ trì đại cục?”
Hoắc Vũ Hạo sửng sốt, lắc đầu lia lịa:
“Không thể, không thể nào! Sao mà được? Nhất định phải là sư huynh chủ trì đại cục chứ!”
Từ Tam Thạch cười lớn:
“Ta đã bảo mà, thế nào tiểu tử này cũng từ chối.Việc vất vả này ai mà tranh với ngươi được!”
Bối Bối vẻ mặt khổ sở nói:
“Tiểu sư đệ, tương lai phát triển Đường Môn chúng ta, nhất định phải dựa vào hồn đạo khí là chính.Mà ngươi và Hòa Thái Đầu là hai hồn đạo sư duy nhất trong bảy người chúng ta.”
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Đại sư huynh, vì Đường Môn mà dốc sức, ta nguyện đem hết toàn lực.Nhưng chủ trì Đường Môn thì chỉ có huynh mới làm được.Chúng ta có thể phụ trách kỹ thuật chế tạo hồn đạo khí, nhưng về phương hướng và quản lý chung, ta hoàn toàn không biết gì cả!”
Bối Bối cười nói:
“Ta cũng không chuyên, thử nhiều tự nhiên biết.Thôi, hiện tại hai ngươi mới đi đường xa trở về, khoan hãy nói những chuyện đó, ngồi xuống nghỉ ngơi đã.”
“Vâng.”
Hoắc Vũ Hạo thống khoái trả lời, vui vẻ ngồi xuống.
Lúc này, hắn mới có thời gian quan sát bố cục bài trí trong phòng.Phòng nghị sự được bài trí đơn giản theo phong cách cổ.Thảm xanh dưới nền, đồ dùng màu đỏ thẫm càng làm tăng thêm vẻ cổ kính.Một chiếc bàn dài có 20 chiếc ghế tựa xếp thành hai hàng.Vị trí chủ tọa đặt ở phía bắc, hướng về phía nam.
Hòa Thái Đầu nói:
“Đại sư huynh, Đường Môn chúng ta hiện tại đã phát triển đến đâu rồi? Kể cho ta và tiểu sư đệ nghe đi.”
Bối Bối gật đầu:
“Đường Môn phát triển rất nhanh, thậm chí vượt quá dự tính của ta.Chủ yếu là nhờ những bản vẽ mà tiểu sư đệ mang về.”
Hoắc Vũ Hạo ở học viện Nhật Nguyệt, mỗi bản vẽ đều chuyển một bản sao về cho Bối Bối.Tất cả những thiết kế của học viện Nhật Nguyệt, học viện Sử Lai Khắc đều có.Nhưng những thiết kế do chính tay Hoắc Vũ Hạo sáng tạo lại trở thành độc quyền của Đường Môn.Việc này Bối Bối và Hoắc Vũ Hạo đã bàn bạc, cũng đã thông báo với Hải Thần Các.
Dù sao, Đường Môn muốn phát triển cũng không thể thiếu tài chính.Có tài chính, mới có thể tuyển dụng nhân tài, đi đến phát triển lớn mạnh.
Học viện Sử Lai Khắc hiện tại là mạnh thường quân lớn nhất của Đường Môn, không ngừng cung cấp tài chính.Đồng thời, những đệ tử nội ngoại viện Sử Lai Khắc sau khi tốt nghiệp còn được gợi ý gia nhập tông môn.Chỉ cần họ đồng ý, ngay lập tức trở thành đệ tử Đường Môn.
Thành lập chưa lâu, số lượng học viên đồng ý gia nhập Đường Môn còn ít, nhưng hệ hồn đạo học viện Sử Lai Khắc phát triển ngày càng nhanh.Tương lai, Đường Môn chắc chắn sẽ là một nơi dễ phát triển nhất cho những hồn đạo sư kia.Đó là tầm nhìn sắc bén của Bối Bối.
Học viện dù sao cũng chỉ là học viện, chỉ có thể bồi dưỡng nhân tài, nhưng không thể giữ lại quá nhiều nhân tài.Những học viên đã tốt nghiệp sau sáu năm học tập, nếu không thông qua khảo hạch nội viện cũng chỉ có thể rời đi.Tông môn thì khác, nhận đệ tử là cả đời thuộc về.Tông môn càng cường đại, càng có thể cung cấp điều kiện tu luyện thuận lợi để giữ lại nhân tài.
Di ngôn của Mục lão cũng đã dặn học viện Sử Lai Khắc phải xây dựng một tông môn gắn liền với học viện.
Nhưng học viện Sử Lai Khắc đã nổi danh vạn năm, nếu tự mình thành lập “Sử Lai Khắc tông” thì không hay cho lắm, còn không biết sẽ gặp phải bao nhiêu lời đàm tiếu và phiền toái.Đường Môn thì khác, lịch sử Đường Môn cũng lâu đời không kém, lại có liên hệ vạn năm với học viện Sử Lai Khắc.Hiện tại, lấy danh nghĩa học viện Sử Lai Khắc làm hậu thuẫn trùng kiến Đường Môn, hiển nhiên là danh chính ngôn thuận.
Bối Bối chỉ tiếc một điều, tin tốt lành này vẫn chưa thể tự mình báo cho Đường Nhã hay, đành phải cố gắng xây dựng cho thật tốt, sau này gặp lại sẽ cho nàng một bất ngờ thú vị.
“Trước mắt, Đường Môn chúng ta chủ yếu chia làm nội đường và ngoại đường.Nó không giống như nội ngoại viện.Nội đường chủ yếu phụ trách quản lý môn hạ, chế tạo hồn đạo khí.Ngoại đường phụ trách đối ngoại, như giao bang với tông môn khác, chiến đấu chống xâm lược… Nội đường hiện tại đã có hơn 30 người, một vài thợ rèn lành nghề.Gần 100 nhân khẩu chế tạo Gia Cát Thần Nỏ Pháo do ngươi thiết kế, hiện tại mỗi tháng sản xuất được 10 thành phẩm.Tốc độ sản xuất không tồi, đơn đặt hàng chủ yếu dành cho thành Sử Lai Khắc và học viện.”
“Ngoại đường do Tam Thạch phụ trách.Hiện tại cũng chỉ đang trong giai đoạn sáng lập, đang thu nhận đệ tử ngoại viện, vẫn chưa có đệ tử nội viện tình nguyện gia nhập Đường Môn.Nhưng ta tin, Đường Môn không ngừng cường đại, mọi thứ sẽ tốt đẹp.”
Bối Bối lần lượt kể ra cơ cấu, phân bộ nội đường, ngoại đường… của Đường Môn cho hai người kia nghe.
Xưởng chế tạo hồn đạo khí cũng mô phỏng một chút cấu trúc của Minh Đức Đường, nhưng không đạt đến trình độ căn cứ ngầm sâu như vậy, chỉ là bán ngầm.Một phần xưởng nằm trên mặt đất, khu vực tầng hầm của Đường Môn, một phần nằm sâu hơn một chút.Những phụ kiện mấu chốt và lắp ráp hoàn chỉnh đều thực hiện ở phần ngầm, còn phần trên mặt đất chủ yếu là đúc khuôn và chế tạo linh kiện.
Hiện tại, Đường Môn sản xuất hồn đạo khí cũng chỉ có Gia Cát Thần Nỏ Pháo, đồng thời chế tác một ít đạn pháo.Dù vậy, muốn hoàn thành đơn đặt hàng đầu tiên của Sử Lai Khắc ước chừng cũng phải mất hai năm.
“Vũ Hạo, ta đang đợi ngươi trở về để bàn bạc một chút.Ngươi thấy Gia Cát Thần Nỏ Pháo có thể tiêu thụ ra bên ngoài không? Nếu được sẽ giúp chúng ta trực tiếp mở rộng quy mô.Nhân sự không phải là vấn đề lớn, bên phía học viện đã đưa chúng ta vào làm một cơ sở hợp tác thực tập cho đệ tử, chúng ta có thể trả thù lao nhất định để thuê họ cùng chế tạo hạch tâm pháp trận và linh kiện không quan trọng.”
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu:
“Đại sư huynh, ta cho rằng Gia Cát Thần Nỏ Pháo tạm thời không nên tiêu thụ ra bên ngoài.Nếu tài chính cho phép cũng chưa cần mở rộng quy mô, nên tích lũy từ từ để dự trữ hàng hóa.Đợi sau khi chúng ta chiến thắng Đấu Hồn Đại Tái trở về rồi tính sau.”
Bối Bối nói:
“Với chất lượng của Gia Cát Thần Nỏ Pháo, chỉ cần chúng ta chào hàng với đế quốc Tinh La và Thiên Hồn, chắc chắn họ sẽ rất hứng thú.Gia Cát Thần Nỏ chế tạo phức tạp, nhưng yêu cầu với kim loại hiếm không quá cao.Đạn dược sử dụng liên tục, cũng chỉ có chúng ta chế tạo được, đó mới là nguồn lợi thực sự của chúng ta.Ta đã thảo luận với bên phía học viện, hồn đạo hệ sẽ cấp cho chúng ta một chuyên khu, tuyển chọn thợ rèn có tay nghề để chế tạo hồn đạo đạn pháo số lượng lớn.Tất cả những định trang hồn đạo đạn pháo sẽ được thu về lưu trữ trong thành Sử Lai Khắc.Đối với bên ngoài, chúng ta chỉ tiêu thụ hàng hóa cấp 4 trở xuống.”
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Đại sư huynh, huynh làm chủ là tốt rồi.”
Bối Bối cười nói:
“Hôm trước, khi bắn thử Gia Cát Thần Nỏ Pháo của ngươi, ta và tên Tam Thạch đã giật mình thon thót.Lúc đó, chúng ta biết rõ nếu mục tiêu là hai ta, e khó mà toàn mạng! Bất quá, Đường Môn chúng ta không được phép chỉ sản xuất một mặt hàng như vậy, phải phát triển nhiều hơn, cũng cần nhiều tài chính, do đó tài chính chiến tranh nhất định phải chuẩn bị cho tốt.”
Nói đến đây, ánh mắt Bối Bối lộ rõ vẻ âu sầu:
“Đế quốc Nhật Nguyệt ngày càng cường thịnh, dù nội bộ đang tranh giành quyền lực, nhưng vị thái tử kia rõ ràng chiếm thế thượng phong.Một khi hắn kế vị, chiến tranh chắc chắn khó tránh.”
Hòa Thái Đầu hơi kinh ngạc:
“Là tên cụt chân kia sao?”
Bối Bối gật đầu, nói:
“Đừng nên xem thường hắn.Từ Thiên Nhiên có khả năng kế vị rất cao.Có dũng có mưu, lại chủ trương chiến tranh.Nếu Vũ Hạo không mang về đống bản vẽ hồn đạo khí này, chúng ta còn mơ tưởng đối đầu với họ, đâu có ngờ cả chúng ta lẫn ba đế quốc kia đã lạc hậu cả mấy nghìn năm so với người ta.Dựa vào sức mạnh tiên tiến của hồn đạo khí và đông đảo hồn đạo sư, một khi khai chiến, ta chắc chắn hai đế quốc Tinh La và Thiên Hồn không chống nổi mấy tháng!”
Từ Tam Thạch nói:
“Chờ đến khi đó, Gia Cát Thần Nỏ Pháo của chúng ta mới có đất dụng võ.”
Hòa Thái Đầu cười nói:
“Nhất định rồi.Tiểu sư đệ thiết kế ra Gia Cát Thần Nỏ Pháo, kết hợp kỹ thuật cơ quan Gia Cát Thần Nỏ của Đường Môn, hơn nữa dùng hồn lực để thôi động.Xét về uy lực, ngang ngửa định trang hồn đạo pháo cấp 5, nhưng có khả năng bắn ra nhiều phát, hơn nữa tiêu hao hồn lực ít hơn.Thậm chí, trong tình huống được bổ sung năng lượng, thì người thường cũng có thể sử dụng.Đây chính là đặc điểm mà hồn đạo khí hiện tại không có.Chỉ cần có số lượng lớn, uy lực cũng rất mạnh mẽ.”
Gia Cát Thần Nỏ Pháo do Hoắc Vũ Hạo thiết kế, xét về uy lực, không phải đặc biệt cường đại, nhưng nó lại có thể sử dụng nhiều loại định trang hồn đạo đạn pháo.Điều đáng sợ nhất là Hoắc Vũ Hạo đã trình diễn cho Kính Hồng Trần xem, bằng vào ám khí cơ quan Gia Cát Thần Nỏ của Đường Môn, tạo thành trang bị liên hợp chuyển động, Gia Cát Thần Nỏ Pháo rất dễ sử dụng, chỉ cần hồn sư cấp bậc Đại Hồn Sư là có thể dùng được.
Nếu Hoắc Vũ Hạo có thể thiết kế ra bình sữa kín của Hiên Tử Văn, thậm chí có thể trực tiếp đưa Gia Cát Thần Nỏ Pháo cho chiến sĩ bình thường sử dụng, bắn một thời gian mới cần thay bình sữa.
Đương nhiên, bởi vì Gia Cát Thần Nỏ Pháo là một kiện định trang hồn đạo khí, nhu cầu số lượng định trang hồn đạo đạn pháo tự nhiên cũng rất lớn.Để có thể chứa nhiều đạn pháo, thể tích khẩu pháo cũng sẽ không nhỏ.Bởi vậy, càng giỏi phòng thủ, thì phương diện tấn công sẽ kém đi.
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Đại sư huynh, gần đây ta có cải tiến Gia Cát Thần Nỏ Pháo một chút, có thể áp dụng cho lần chế tạo kế tiếp.Ta sẽ phác thảo lại bản vẽ, còn có vài hạng mục thiết kế, cũng nên thử chế tạo một chút.”
Bối Bối cười nói:
“Được.Cũng không cần gấp.Hai người vừa trở về, chúng ta liền lao vào công việc.Vài tháng nữa sẽ tham gia đại tái, có chắc chắn không? Ta đã cam đoan với Huyền lão rồi đó, nên ông ấy mới không bắt chúng ta đi huấn luyện, để ta tập trung phát triển Đường Môn.”
Hoắc Vũ Hạo cười nói:
“Đại sư huynh, ai là đội trưởng, huynh nói là được mà!”
Bối Bối nói:
“Vũ Hạo, tiểu tử ngươi định gian lận à? Nói lại đại sư huynh ta cần kiểm tra hai năm nay ngươi học tập hồn đạo khí, tu vi có trở nên kém cỏi hay không đấy.”
Hoắc Vũ Hạo cười không nói.Hòa Thái Đầu nói:
“Đại sư huynh không biết chứ, ngày trước ở học viện Nhật Nguyệt, Vũ Hạo một mình đối kháng tinh anh học viện Nhật Nguyệt, có tên nghe tên đã tè ra quần.Đại tái lần này, quán quân chắc chắn là của chúng ta.Năm năm trước, chúng ta còn đoạt được quán quân, đừng nói là lần này.”
Bối Bối nói:
“Không được sơ suất, đối thủ của chúng ta rất nhiều.Đại tái lần này lại tổ chức ở đế quốc Nhật Nguyệt.Chắc chắn học viện Nhật Nguyệt cũng rất quyết tâm, chưa hẳn chúng ta đã chiếm được lợi thế.”
Từ Tam Thạch nói:
“Lo cho bản thân đi, đến lúc đó ta thấy chỉ cần là thi đấu cá nhân, một mình ta lên đài là đủ rồi.”
Bối Bối trừng mắt:
“Đừng nhắc đến trận đấu.Ngươi thu phục được Nam Nam rồi hãy nói.”
Nghe được cái tên Nam Nam, Từ Tam Thạch nhất thời như quả bóng xì hơi, ngồi xuống, vẻ mặt u buồn.
Hoắc Vũ Hạo nói:
“Đúng rồi, đại sư huynh, tứ-ngũ sư tỷ đâu rồi? Còn Vương Đông nữa?”
Bối Bối mỉm cười nói:
“Giờ mới nhớ à? Các nàng đều có việc, sẽ sớm gặp thôi.Nội viện ngày mai có một hoạt động quan trọng.Vốn là tổ chức sớm hơn, nhưng vì chờ ngươi và Hòa Thái Đầu trở về nên đại sư tỷ mới trì hoãn lại.Hôm trước, sau khi xác định được ngày về chính xác của hai ngươi mới định ngày tổ chức đấy.”
Hoắc Vũ Hạo biết, đại sư tỷ trong lời nói của Bối Bối, chính là Trương Nhạc Huyên.Người đó cũng đã là thành viên Hải Thần Các, cường giả đứng đầu đệ tử nội viện.
“Hoạt động gì?”
Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi.
Bối Bối thần bí nói:
“Cái này không nên nói trước cho ngươi, đợi mai đi… Ngươi sẽ ngạc nhiên đấy.Ngươi chỉ cần biết đó là hoạt động quan trọng bao năm qua của nội viện.Trước khi nó bắt đầu, tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết.”
Hoắc Vũ Hạo nhìn Bối Bối và Từ Tam Thạch với vẻ thần bí, cùng vẻ mặt mờ mịt của Hòa Thái Đầu, hắn cũng đoán không ra “hoạt động” đó là gì.
“Vương Đông có về kịp tham gia không?”
Hoắc Vũ Hạo lại hỏi.Nhắc đến Vương Đông, bất giác hắn lại nhớ đến cô gái kia, định hỏi Bối Bối một chút, nhưng lại nghĩ chị của Vương Đông mới đến học viện, mà Bối Bối vẫn cắm cúi ở Đường Môn, chắc cũng không biết nhau.Hắn cũng không chắc nữa, nhưng cảm thấy hơi ngượng nên không dám hỏi.
“Hắn à, chắc chắn sẽ gấp gáp trở về.”
Bối Bối vừa cười, nụ cười càng thêm thần bí.
“Vậy thì tốt rồi.Đại sư huynh, tam sư huynh, ta và nhị sư huynh cho hai người xem vài bản vẽ mới chúng ta mang về.Bây giờ thảo luận một chút về những hồn đạo khí mới phù hợp với Đường Môn.Còn vấn đề mở rộng Đường Môn…”
Hoắc Vũ Hạo lấy ra chiếc nhẫn ngọc bích tinh quang, món này do hắn đổi được ở Minh Đô, không phải thứ Kính Hồng Trần tặng.
“Ừm.”
Sắc mặt Bối Bối trở nên nghiêm túc.
Từ Tam Thạch nháy mắt với Bối Bối, Bối Bối cười khẽ, lắc đầu.Từ Tam Thạch khinh bỉ hắn, rồi đưa ánh mắt thương hại nhìn Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo vẫn không hay biết gì, chăm chú ba hoa về mấy cái nguyên lý hồn đạo khí của hắn.Hòa Thái Đầu thì thỉnh thoảng bổ sung.Luận về hồn đạo khí, Hòa Thái Đầu chuyên sâu hơn Hoắc Vũ Hạo.
Thời gian trôi nhanh, trời tối dần.Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu đều ở lại Đường Môn.Bốn sư huynh đệ nghiên cứu đến khuya, đến khi xác định được phương hướng phát triển vài năm của Đường Môn mới nghỉ ngơi.
Một đêm yên tĩnh.Sáng sớm hôm sau, Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu được Bối Bối và Từ Tam Thạch dẫn đến xưởng chế tác hồn đạo khí.Dựa vào kinh nghiệm của bản thân, hai người chỉ bảo, chỉnh sửa, đề nghị vài thứ quy hoạch.
Xưởng nhất định phải mở rộng.Địa điểm an toàn nhất chính là ở hệ hồn đạo mới của học viện Sử Lai Khắc.Dựa theo kiến nghị hôm qua, họ sẽ xây dựng một kho lưu trữ ở Đường Môn để chứa hồn đạo khí đắt giá.
Hòa Thái Đầu trở thành người phụ trách phân bộ Đường Môn bên hệ hồn đạo học viện Sử Lai Khắc, phụ trách giám sát chế tác hồn đạo khí.Nghiên cứu định trang hồn đạo đạn pháo cao cấp của hắn cũng được đưa vào thực nghiệm.
Hoắc Vũ Hạo vẫn cần hoàn thành việc học ở học viện Sử Lai Khắc, đồng thời tiếp tục thiết kế hồn đạo khí với Hòa Thái Đầu.Hoắc Vũ Hạo đang chờ một người đến.Khi đó, hắn sẽ thoát khỏi việc đeo bám thiết kế hồn đạo khí, chuyên tâm vào hồn đạo khí cận chiến.Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp, hắn còn một việc quan trọng cần làm.Việc đó sẽ nói sau.
Bận rộn, lại một ngày trôi qua.Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu nhanh chóng làm quen với các công việc của Đường Môn.Có hai hồn đạo sư cấp cao gia nhập, xưởng chế tác có sự thay đổi không nhỏ.Vài máy móc được điều chỉnh, Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu tự tay chế tạo vài máy móc.Những kim loại hiếm do Hoắc Vũ Hạo mang về bắt đầu phát huy công dụng.Đường Môn tựa như một cỗ máy đang vận hành với tốc độ cao.
“Tiểu sư đệ, nghỉ ngơi một lát đi.”
Bối Bối đi vào xưởng, gọi Hoắc Vũ Hạo đang bận rộn.
“Đại sư huynh!”
Hoắc Vũ Hạo cười lớn, nhìn khuôn mặt lấm lem của mình, nói:
“Ta không ngồi yên được! Nhìn Đường Môn chúng ta phát triển không ngừng, ta thật muốn bù đắp lại hai năm rưỡi kia.”
Bối Bối cười nói:
“Đóng góp của ngươi không thể tính bằng mấy cái này được.Tông môn vĩ đại không phải xây dựng trong một sớm một chiều.Còn nhớ hoạt động ta nói không? Ngày mai sẽ cử hành.Tối nay đừng ở lại Đường Môn, theo ta về Hải Thần Các.Tam Thạch, Thái Đầu cũng đều trở về.Mai chúng ta cùng tham gia hoạt động đó.”
“Vâng.”
Hắn gật đầu đồng ý, bỏ dở công việc.
Còn vài tháng nữa sẽ tham gia Đấu Hồn Đại Tái.Bề ngoài Bối Bối và Từ Tam Thạch tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng thực tế ai cũng biết họ là chủ lực, đối với học viện cực kỳ quan trọng, đặc biệt lần này tổ chức tại Minh Đô, càng khiến họ có yêu cầu cao hơn.
