Đang phát: Chương 439
Úy Trì Tích Nguyệt hận không thể lột da xé xác bọn chúng! Vì báo thù, nàng sẵn sàng trả bất cứ giá nào, kể cả mạng sống này.Đó là tâm nguyện của phụ thân nàng, Úy Trì Sơn, là món nợ máu mà nàng phải đòi lại cho Úy Trì tộc.
Nhưng nàng biết, Thiếu Viêm tộc là một thế lực khổng lồ.Kỷ Ninh, dù tài giỏi đến đâu, tu luyện chưa đầy trăm năm, làm sao có thể đối đầu?
“Đệ đệ, đừng hành động thiếu suy nghĩ!” Úy Trì Tích Nguyệt lo lắng.
“Biểu tỷ yên tâm, ta đã có tính toán.” Kỷ Ninh tự tin đáp: “Có lẽ ta không đủ sức giết hết đám Thiên Tiên của Thiếu Viêm tộc, nhưng ta sẽ khiến chúng nhớ mãi không quên.”
“Ngươi…thật sự chắc chắn?” Úy Trì Tích Nguyệt vẫn không khỏi hoài nghi.
“Tuyệt đối.” Kỷ Ninh gật đầu.
Hắn bây giờ, đã là Thiên Tiên đỉnh phong, Kim Chung lão tổ hay Khô Mộc lão tổ chẳng còn là gì.Ngay cả Si Tâm lão tổ, có lẽ còn gây ra chút phiền toái, nhưng với Bát Cửu Huyền Công tầng thứ năm, Kỷ Ninh có thể đứng im chịu đòn mà không hề hấn gì.Huống chi lần này, hắn chủ động khiêu chiến, dĩ nhiên phải chuẩn bị vạn toàn.
“Đệ đệ…đừng vội, thật sự không cần nóng vội.” Úy Trì Tích Nguyệt vội nói: “Chúng ta có thể chờ, chờ đến khi ngươi mạnh hơn.Ta đã chờ bao nhiêu năm rồi, đâu có vội vàng gì.Kỷ Ninh, ngoài ngươi và ông ngoại, ta không còn ai thân thích, ta không thể mất ngươi được.”
“Biểu tỷ, ta có phải loại người lỗ mãng đâu?” Kỷ Ninh hỏi ngược lại.
Úy Trì Tích Nguyệt khựng lại.
Ngẫm lại…
Kỷ Ninh đôi khi hành động có phần điên cuồng, nhưng chưa bao giờ thất bại.Lần trước, trước khi tham gia đại hội Tiên Duyên, ai cũng can ngăn vì hắn tu luyện chưa đầy ba mươi năm.Nhưng kết quả thì sao? Hắn vẫn giành được vị trí quán quân.
Lần trước nữa, bị bốn tên Thiên Tiên đánh lén, vì không có sự chuẩn bị trước nên mới chật vật như vậy.Nhưng hắn vẫn không để Thiếu Viêm tộc đạt được mục đích.
Hiện tại, Kỷ Ninh đã chuẩn bị kỹ càng, thậm chí còn mạnh hơn trước…chắc chắn nắm phần thắng lớn.
Nhưng trên đời này, không có gì là tuyệt đối.
Kỷ Ninh không dám chắc chắn trăm phần trăm.Một bộ tộc cổ xưa như Thiếu Viêm tộc, nếu bất ngờ xuất hiện một gã Thiên Thần Chân Tiên, hắn cũng chỉ còn cách câm nín.Nhưng theo những gì hắn biết…có lẽ Thiếu Viêm tộc không có nhân vật cấp bậc đó.
“Ngươi thật sự đã quyết định?” Úy Trì Tích Nguyệt nhìn sâu vào mắt Kỷ Ninh.
“Ừ.” Kỷ Ninh gật đầu: “Ta đến báo với biểu tỷ một tiếng trước khi hành động.”
“Đệ đệ, ta thật sự không hiểu nổi ngươi nữa rồi.Từ khi ngươi trở về thế giới Đại Hạ…ta không thể đoán được ngươi đang nghĩ gì.Nhưng ông ngoại đã nói, thực lực của ngươi bây giờ rất mạnh.” Úy Trì Tích Nguyệt cắn răng, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng: “Ngươi muốn đối phó Thiếu Viêm tộc, ta cũng muốn đi cùng!”
“Tỷ đi cùng?” Kỷ Ninh giật mình.
Biểu tỷ chỉ là Nguyên Thần đạo nhân mà thôi!
“Đệ giết những kẻ tu tiên mạnh mẽ, còn lại lũ yếu hơn, cùng đám phàm nhân…để ta ra tay.Năm xưa, tất cả nam phụ lão ấu của Úy Trì tộc, bất kể là tu tiên hay phàm nhân, đều bị giết sạch, chẳng mấy ai sống sót.” Úy Trì Tích Nguyệt nghiến răng, hận thù ngút trời: “Năm đó chúng đối xử với Úy Trì tộc thế nào, ta sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần!”
“Giết phàm nhân?” Kỷ Ninh vội lắc đầu: “Không được! Tỷ là tu tiên giả, giết phàm nhân tội nghiệt ngập trời.Hơn nữa, tộc nhân Thiếu Viêm tộc nhiều vô kể, giết nhiều phàm nhân như vậy…e rằng nghiệp hỏa sẽ giáng xuống, với thực lực của tỷ bây giờ, sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức.”
Tội nghiệt thấp nhất là trọc khí, cao hơn là huyết quang.Những kẻ như mười một trong số mười hai Yêu Vương Đông Lưu, hay mấy tên lão tổ tà ác, đều thuộc cấp độ huyết quang.Còn có một cấp độ cao hơn nữa…đó chính là nghiệp hỏa hàng lâm! Dù là Tán Tiên Địa Tiên, cũng khó thoát khỏi nghiệp hỏa thiêu đốt.
Chỉ có những Đại Ma Đầu thực sự đáng sợ mới có thể sống sót trong nghiệp hỏa.
Với thực lực của biểu tỷ, chắc chắn không thể chống lại nghiệp hỏa.
“Ta có rất nhiều thủ hạ, ta sẽ dẫn chúng đi cùng.” Tích Nguyệt cắn răng nói: “Ngươi giết bọn cao thủ, còn những phàm nhân kia để chúng giết.Thiếu Viêm tộc đã làm như vậy mà!”
“Nhưng dù vậy, tỷ với tư cách là người ra lệnh, cũng sẽ bị tội nghiệt quấn thân.Trong Thiếu Viêm tộc, tu tiên giả cũng phải đến trăm vạn, còn phàm nhân thì tính bằng trăm triệu…không ai đếm xuể.Vô số tội nghiệt cộng lại, ít nhất tỷ cũng sẽ bị huyết quang quấn thân.” Kỷ Ninh đáp.
Đôi mắt Tích Nguyệt đỏ ngầu: “Ta không sợ! Ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi.”
“Ta không thể đồng ý với tỷ.”
Kỷ Ninh đứng dậy: “Tỷ cứ chờ tin tức đi.”
Vèo!
Kỷ Ninh phóng thẳng lên trời, biến mất khỏi vương đô Đại Hạ.
Úy Trì Tích Nguyệt ngây người, rồi bỗng phát ra tiếng thét thê lương.Nàng cũng muốn được đi giết sạch lũ Thiếu Viêm tộc!
Yên Sơn.
Kỷ Ninh và Bạch thúc trở về Yên Sơn, gọi Tiểu Thanh đến rồi cùng đi đến phòng Mộc Tử Sóc.
“Sư huynh.” Mộc Tử Sóc nhìn Kỷ Ninh, thân hình run rẩy, trong mắt tơ máu giăng đầy: “Huynh muốn đi Thiếu Viêm tộc rồi sao?”
“Đương nhiên.Chủ nhân đã phải chờ đợi quá lâu rồi.” Tiểu Thanh hưng phấn nói: “Chủ nhân, ta cũng muốn đi cùng!”
Kỷ Ninh nhíu mày: “Không phải ta đã nói rồi sao? Ngươi phải ở lại trấn giữ Yên Sơn.”
“Chủ nhân xem này.”
Tiểu Thanh biến hóa.
Lập tức, một Tiểu Thanh áo trắng nữa xuất hiện bên cạnh, cả hai đều tỏa ra khí tức của Phản Hư Địa Tiên.
“Ta biết ngươi có tu luyện nguyên thần thứ hai.A! Nguyên thần thứ hai của ngươi cũng đạt đến Phản Hư Địa Tiên rồi sao?” Kỷ Ninh kinh ngạc.Hắn có rất nhiều bảo vật, đương nhiên không tiếc cho Tiểu Thanh và Bạch thúc.Nhưng Bạch thúc lại không tu luyện nguyên thần thứ hai, vì việc phân chia thần hồn sẽ làm giảm sức mạnh của cả hai.
Bạch thúc biết Kỷ Ninh muốn đối phó Thiếu Viêm tộc, nên không muốn tự làm yếu mình.Còn Tiểu Thanh, vốn giỏi trốn chạy, đã sớm tu luyện nguyên thần thứ hai.Đến bây giờ, nguyên thần thứ hai của nó cũng đã là Phản Hư Địa Tiên.
“Ta sẽ để nguyên thần thứ hai ở lại Yên Sơn, đủ sức điều khiển đại trận.” Tiểu Thanh nói: “Chủ nhân, ta là linh thú của ngươi, ngươi ra trận, sao ta có thể không đi theo? Hơn nữa, ngươi không cần lo lắng cho ta.Ta thi triển không gian Đại Na Di còn nhanh hơn các ngươi, các ngươi phải dùng đến đạo phù, còn ta có thể trực tiếp thi triển.”
Kỷ Ninh nghe vậy, nói: “Được rồi! Nhưng ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta.”
“Đương nhiên rồi, ngươi là chủ nhân mà.” Tiểu Thanh cười hắc hắc.
“Tốt.” Kỷ Ninh gật đầu, rồi nhìn về phía Mộc Tử Sóc: “Sư đệ, chúng ta nghỉ ngơi chuẩn bị cho tốt.Sáng sớm ngày mai tiến về quận Đông Phụ, một trong ba quận mà Thiếu Viêm tộc khống chế.”
Thiếu Viêm tộc còn mạnh hơn cả Bắc Sơn tộc, đất phong đã rộng đến ba quận lớn.
Hang ổ của Thiếu Viêm tộc cũng chia làm ba khu vực.Tin tức cho biết cả ba khu vực đều rộng lớn vô cùng, tộc nhân tính bằng trăm triệu! Tu tiên giả cũng hơn trăm vạn, không thua gì một vài đại tông môn đỉnh cấp.Chỉ cần một khu vực cũng đã mạnh hơn An Thiền Bắc Sơn tộc rồi.
Trong ba khu vực, Kỷ Ninh chỉ có thể chọn một.
“Tốt.” Trong mắt Mộc Tử Sóc lóe lên hung quang: “Ngày mai thì ngày mai.”
Hắn lại lo lắng nhìn Kỷ Ninh:
“Sư huynh, nếu không chắc chắn thì đừng đi.Đừng vì ta muốn báo thù mà huynh hành động điên cuồng như vậy.” Mộc Tử Sóc sợ Kỷ Ninh vì nóng vội mà làm chuyện dại dột.
“Ta và Thiếu Viêm tộc vốn như nước với lửa.Dù ta nhẫn nhịn, chúng cũng không để ta yên ổn.” Kỷ Ninh nói: “Trong mắt Thiếu Viêm tộc, ta là một mối họa, chúng sẽ không bỏ qua cho ta đâu.” Kỷ Ninh càng mạnh lên, Thiếu Viêm tộc càng lo sợ, vì tốc độ phát triển của hắn quá nhanh.
“Ừ.” Mộc Tử Sóc khẽ gật đầu.
“Nghỉ ngơi đi.” Kỷ Ninh cười, vỗ nhẹ lên vai Mộc Tử Sóc: “Đêm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt, dưỡng sức.Ngày mai, chúng ta sẽ chính thức khai chiến với Thiếu Viêm tộc.Không biết một bộ tộc cổ xưa như vậy đã tích lũy được những thủ đoạn gì, còn đám tu tiên giả thì đã hơn trăm vạn rồi.”
Mộc Tử Sóc vừa nghĩ đến hơn trăm vạn tu tiên giả thì không khỏi run sợ.Dù chín phần trong số đó chỉ là Tử Phủ tu sĩ, nhưng số lượng quá lớn cũng khiến người ta kinh hồn bạt vía.Hơn nữa, đó còn là hang ổ của một bộ tộc, trận pháp trùng trùng điệp điệp, Thiên Tiên xông vào cũng khó toàn mạng.Chỉ có Kỷ Ninh, ỷ vào Bát Cửu Huyền Công tầng thứ năm, mới dám xông vào chém giết.
“Sư huynh, huynh phải cẩn thận.” Mộc Tử Sóc nhìn Kỷ Ninh, lòng tràn đầy lo lắng.Dù hắn cũng tham gia chiến đấu, nhưng đã sớm đặt sống chết sang một bên.Hơn nữa, thực lực của hắn so với bốn tên Thiên Tiên kia còn kém xa, nên những trận chiến đỉnh cao chủ yếu phải dựa vào Kỷ Ninh.
“Ha ha ha…” Kỷ Ninh cười: “Đừng xem thường sư huynh của đệ.”
…
Đêm lạnh như nước.
Kỷ Ninh ngồi một mình trên nóc nhà, ngắm nhìn vầng trăng sáng.
“Ngày mai sẽ phải giao chiến với Thiếu Viêm tộc rồi.”
“Phụ thân, mẫu thân…hai người hãy chờ xem.Dù Thiếu Viêm tộc có là một trong mười bộ tộc cường đại nhất vương triều Đại Hạ, ta cũng sẽ lật tung chúng lên!” Kỷ Ninh tự nhủ, rồi cầm hồ lô dốc một ngụm lớn, rượu chảy lênh láng trên ngực.Đáng tiếc…phụ thân và mẫu thân không còn được chứng kiến.
Trước đây, phụ thân và mẫu thân không muốn hắn đi đối phó Tuyết Long Sơn! Bây giờ, Tuyết Long Sơn đã bị tiêu diệt, chỉ là một môn phái nhỏ bé ở địa phương, dễ dàng bị nghiền nát.
Thiếu Viêm tộc, mới là một khúc xương khó nhằn.
Có điều, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bốn đại Thiên Tiên của Thiếu Viêm tộc liên thủ, cũng không thể đối phó được hắn khi trước, huống chi là bây giờ.
…
Sáng sớm hôm sau.
Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Bạch Thủy Trạch, Tiểu Thanh cùng nhau phóng lên, bay trên bầu trời Yên Sơn.
Hai thiếu niên, một con chó lớn trắng như tuyết và một con rắn lục…Tổ hợp này nhìn thế nào cũng kỳ quái.Nhưng hôm nay, họ lại muốn đối phó với Thiếu Viêm tộc cổ xưa! Muốn xâm nhập vào trung tâm hang ổ của chúng.
“Đi.” Kỷ Ninh phóng thích nguyên lực, bao lấy mọi người, rồi xuyên thẳng qua hư không.
…
Đông Phụ là một quận cực kỳ xa xôi, có rất nhiều núi cao sông lớn.Nếu chỉ xét về diện tích, nó còn lớn hơn quận An Thiền rất nhiều.
Dãy núi Trần Ngọc là một địa điểm quan trọng nhất trong quận Đông Phụ.Bởi vì dãy núi dài trăm vạn dặm này là một trong ba hang ổ lớn của Thiếu Viêm tộc.Vô số tộc nhân của Thiếu Viêm tộc đã sinh sôi nảy nở ở nơi đây.Tu tiên giả Thiếu Viêm tộc cũng hơn trăm vạn, trận pháp cấm chế trải qua trăm triệu năm, không biết có bao nhiêu.
“Hô.”
Giữa không trung, bốn bóng dáng xuất hiện.Chính là hai thiếu niên, một con chó lớn màu trắng và một con rắn lục.
