Đang phát: Chương 4381
Trở về phủ!
Gia chủ dẫn Hạ Thiên về phủ, nói: “Đại nhân, mời nghỉ ngơi trước.”
Hạ Thiên đáp: “Không cần, cứ nói thẳng đi.” Rõ ràng là hắn uống nhiều để có cớ nghe chuyện.
Gia chủ rót trà rồi bắt đầu: “Thực tế khác xa những gì bên ngoài đồn thổi.Chúng tôi chưa từng bạc đãi Hạ Thiên Ưng, chỉ là Xích Nguyệt đại đế gần đây quá giận dữ, nên mới giam giữ cậu ấy.”
Hạ Thiên ngớ người: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
“Thiên Ưng và cháu gái tôi yêu nhau tự nguyện.Sau đó, gia tộc quyết định tác hợp họ.Nhưng Thiên Ưng không chịu, nói còn việc trọng đại chưa xong, phải làm xong mới về.Cháu gái tôi sợ cậu ấy gặp chuyện, nên đã mời Xích Nguyệt đại đế về, không muốn cậu ấy đi.” Gia chủ giải thích.
Hạ Thiên thật sự cạn lời, hóa ra là đến để làm rể.Biết vậy đã chẳng đến.
“Chỉ đơn giản vậy thôi?” Hạ Thiên hỏi.
“Ừ, chỉ vậy thôi.” Gia chủ gật đầu.
“Vậy tôi có thể gặp cậu ấy không?” Hạ Thiên hỏi.
“Không biết đại nhân có quan hệ gì với cậu ấy?” Gia chủ hỏi.
“Cậu ấy là đại bá của tôi.Nếu không thân thích, tôi việc gì phải chạy từ xa đến đây?” Hạ Thiên đáp.
“Ồ?” Gia chủ sáng mắt lên.
“Để tôi gặp cậu ấy, biết đâu tôi thuyết phục được cậu ấy.” Hạ Thiên nói.
“Được thôi.” Gia chủ nói rồi dẫn đường.Gia chủ vốn đã không dám đắc tội Hạ Thiên, nay biết anh là cháu của Hạ Thiên Ưng thì càng thêm nể trọng.Ông ta cũng mong mọi chuyện được giải quyết êm đẹp, nếu không sự việc này có thể gây ra sóng gió lớn.Gia tộc ông tuy không ai dám động vào, nhưng một khi quá nổi tiếng sẽ bị người ghen ghét.Mà trong gia tộc lại không có cao thủ, chỉ có vài tán tu đóng giữ, nên sẽ rất phiền phức.
Trong địa lao.
Hạ Thiên thấy Hạ Thiên Ưng thì muốn phát điên.Đây đâu phải nhà giam, đây là nơi ăn chơi hưởng lạc.Địa lao trang trí xa hoa, lại đầy ắp món ngon rượu quý.
“Cái này…” Hạ Thiên chỉ muốn chửi thề.Anh lặn lội đường xa đến cứu người, ai ngờ người ta sống sung sướng thế này.
“Khụ! Khụ!” Hạ Thiên khẽ ho.
“Ừm?” Hạ Thiên Ưng ngẩng đầu, thấy Hạ Thiên thì ngớ ra: “Sao nhóc lại tới đây?”
“Còn không phải vì ông? Nghe nói ông bị Xích Nguyệt đại đế bắt, tôi vội đến ngay.Ai ngờ thấy ông thế này, hóa ra tôi lo xa.” Hạ Thiên nói.
“Thằng nhóc thối nhà ngươi, còn không hiểu đại bá ngươi sao? Ai làm gì được ta?” Hạ Thiên Ưng tự tin nói.
“Đại bá à, ông đang bị giam đấy, còn nói mấy lời này làm gì.” Hạ Thiên lắc đầu.
“Thì sao? Ta muốn đi lúc nào mà chẳng được.” Hạ Thiên Ưng nói.
“Xích Nguyệt đại đế đang canh ngoài kia kìa, ông đánh thắng được hả?” Hạ Thiên hỏi.
“Đánh không lại.” Hạ Thiên Ưng thản nhiên đáp.Đúng là hắn không thắng được Xích Nguyệt đại đế, nhưng thái độ của hắn cho thấy hắn không hề phục.
“Vậy ông bị giam ở đây cũng không phải cách, hơn nữa nghe nói ông cũng đã ‘quan hệ’ với người ta rồi, vậy thì cưới đi.” Hạ Thiên khuyên.
“Không đời nào.Dòng họ ta, thái gia gia thì ngao du thiên hạ, gia gia thì nửa điên nửa dại, cha thì ẩn dật, chỉ còn lại mình ta.Nếu ta cũng lấy vợ, thì coi như bỏ đi cả đời, dòng ta sẽ bị các chi khác coi thường.” Hạ Thiên Ưng lo nhất là điều này.Hắn muốn làm rạng danh chi nhánh của mình.Hạ gia trên Thiên Nguyên đại lục là một truyền thuyết, các chi nhánh đều muốn lấy họ làm trung tâm, để được thơm lây.Hạ Thiên Ưng cũng luôn nỗ lực vì mục tiêu này.
“Bị coi thường thì coi thường thôi, không thể sống vì người khác được.” Hạ Thiên khuyên giải.
“Hay là nhóc đi đi, nhóc có thiên phú hơn ta, chỉ cần nhóc đi, chi nhánh ta chắc chắn được các chi khác tôn trọng.” Mắt Hạ Thiên Ưng sáng lên.
“Ông biết tôi không quan tâm đến quyền lực và danh tiếng mà.” Hạ Thiên nói.
“Vậy thì chịu thôi, ta nhất định không thể ở lại đây, ta phải đến Hạ gia, phải đoạt lại vinh dự cho chi nhánh ta.” Hạ Thiên Ưng nghiêm túc nói.Đó chính là ước mơ của hắn.
“Hạ tiên sinh, chúng tôi cũng không ép ngài, nhưng ngài cũng phải nghĩ cho cháu gái tôi chứ.Cả Thiên Nguyên đại lục đều biết chuyện này rồi, nếu ngài không cưới nó, nó còn mặt mũi nào sống nữa?” Gia chủ tiến lên nói.
“Bảo cô ấy đợi ta, chờ ta thắng cuộc thi, ta sẽ trở về.” Hạ Thiên Ưng cũng biết mình có lỗi với người ta.
“Đại bá à, trước đây tôi tưởng ông là anh hùng, nhưng giờ tôi thấy ông chỉ là một gã cơ bắp.Thành công lớn nhất của một người đàn ông không phải là những gì đạt được bên ngoài, mà là không để người nhà phải chịu ấm ức.Nếu ông phụ bạc bá mẫu, thì tương lai nhất định sẽ hối hận, dù ông có thắng được vị trí thứ nhất thì sao?” Hạ Thiên thấy đại bá mình đúng là chỉ được cái bắp thịt.Trước đây chưa có chuyện này thì không nói, nhưng bây giờ xảy ra rồi thì anh không thể làm ngơ.
Hạ Thiên Ưng im lặng, vẫn quay mặt đi, thái độ vô cùng kiên quyết.
“Hạ Thiên Ưng!” Một cô gái từ phía sau chạy ra: “Địa vị chi nhánh của anh quan trọng đến vậy sao? Quan trọng hơn em? Còn quan trọng hơn cả đứa con trong bụng em?”
“Con!?” Hạ Thiên Ưng sững sờ.
“Nếu anh thấy mẹ con em vướng víu, thì mẹ con em sẽ biến mất.” Cô gái nói rồi chạy ra ngoài.
“Chết rồi!” Hạ Thiên vội chạy theo.Anh biết nếu không ngăn lại, bá mẫu anh nhất định sẽ tự sát, đến lúc đó thì thật thảm.
“Con!” Hạ Thiên Ưng như bị sét đánh.
Cùng lúc đó, ngoài cửa, một đội người mặc áo có chữ “Hạ” lớn tiến vào.
