Đang phát: Chương 437
Trên dưới Vệ doanh đều trong tình trạng khẩn trương chờ lệnh.A Văn trở lại doanh trại, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh bị hành hạ sống dở chết dở dưới tay đại nhân rồi.
Bầu không khí trong Vệ doanh không quá căng thẳng, mọi người đều dày dặn kinh nghiệm chiến trận nên không hề lo lắng.Hơn nữa, Vệ doanh phần lớn xuất thân là nô lệ, những khái niệm về Côn Luân xa xôi hoàn toàn không tồn tại trong đầu họ.Trong mắt họ chỉ có kẻ địch.
Họ đều hiểu rõ, Chu Tước doanh vẫn chưa tung hết sức mạnh.
Vệ doanh đang trong không khí thoải mái, thấy Tả Mạc đến gần liền đồng loạt hành lễ.
“Đánh đấm thế nào rồi?” Tả Mạc giả vờ quan tâm hỏi.Trong lòng hắn vốn không chút lo lắng, có Công Tôn sư đệ hiếu chiến thì hắn chẳng cần bận tâm.
Người khác không biết chứ hắn hiểu rõ Công Tôn Sai như lòng bàn tay.Ngay cả chiến tướng kỳ cựu như Ngọc Hành còn bại dưới tay Công Tôn sư đệ, hắn không tin một gã trẻ tuổi có thể đánh bại được.Đương nhiên, hắn cũng quên mất đối thủ cũng chỉ là một chàng trai trẻ tuổi.
Thúc Long cung kính đáp: “Chỉ mới bắt đầu thôi, nhưng Lôi Bằng đã làm bị thương một kim đan của đối phương.”
“Lôi Bằng làm bị thương một kim đan?” Tin tức này khiến Tả Mạc giật mình, hắn không dám tin hỏi lại: “Hắn ta mạnh vậy sao?”
“Vâng.” Thúc Long cũng lộ vẻ kính phục, có thể dùng tu vi Ngưng Mạch kỳ làm bị thương nặng tu giả Kim Đan, quả là đáng kinh ngạc.
“Chẳng lẽ hắn ta dùng thuốc kích thích à?” Tả Mạc lẩm bẩm rồi nhìn về phía chiến trường, thấy Lôi Bằng vẫn đứng im bất động thì kinh ngạc: “Đốn ngộ? Không ngờ lại đốn ngộ! Vận may của hắn ta tốt vậy sao!”
Tả Mạc không khỏi ngưỡng mộ, đốn ngộ là chuyện dựa vào cơ duyên, không có quy luật nào cả.
Đám người Thúc Long bên cạnh Tả Mạc cũng lộ vẻ đồng cảm.Lôi Bằng to con, nhìn hào sảng nhưng thực chất rất gian xảo, không ít người từng bị hắn ta chơi khăm.Ai ngờ được một tên đạo tặc xảo quyệt như vậy lại có thể giác ngộ, thật ngoài dự đoán.
Tả Mạc tặc lưỡi rồi lại nhìn về phía trước, hắn nhận ra chiến trận hoa tuyết của đối phương.
Chiến trận này từng khiến Ngọc Hành thất bại nên hắn vô cùng ấn tượng và nỗi lo trong lòng cũng tan biến.
Có lẽ trận chiến sẽ nhanh chóng kết thúc thôi, phải nhanh chóng hành động, nếu không đến cả chút lợi lộc cũng chẳng kiếm được.
Tả Mạc thầm nghĩ, hắn muốn dùng thực nghiệm để kiểm chứng uy lực của “chiến pháp Tiểu Mạc Ca” vừa nghĩ ra.
Nhất là khi hắn thấy chiến trận hoa tuyết của Công Tôn Sai đang dần ép về phía đối phương, hắn càng thêm sốt ruột.Tả Mạc từng thấy qua sự lợi hại của chiến trận hoa tuyết nên ngay từ đầu đã không nghĩ nhóm kiếm tu Côn Luân này có thể thắng.
Sự thật chứng minh, đối đầu với Công Tôn sư đệ là một chuyện rất xui xẻo.
oOo
Hai bên nhanh chóng giao chiến ác liệt, hành động của cả hai đều vô cùng quyết đoán.
Vị trí của Lôi Bằng nhanh chóng trở thành trung tâm chiến đấu.Chiến trận Dao Quang của Minh Liệt điên cuồng ép về hướng đó, còn mục tiêu của Chu Tước doanh cũng khóa chặt khu vực nhỏ hẹp này.
Va chạm kịch liệt!
Chỉ trong chốc lát, sắc mặt Minh Liệt đã trở nên khó coi.
Hắn vốn tưởng rằng đối phương sẽ bị động vì kiếm tu kia đang trong trạng thái đốn ngộ, nhưng không ngờ đối phương không hề nao núng, ngược lại coi đó là cơ hội đột phá.Đội ngũ tinh nhuệ nhỏ bé kia càng điên cuồng tấn công, như những lưỡi dao sắc bén không ngừng tiến lên!
Tam đoạn thứ! Lại là tam đoạn thứ!
Tam đoạn thứ của đối phương có uy lực cực lớn, khi các tiểu tổ khác còn chưa kịp tới hỗ trợ, một nhóm kiếm tu đã bị quét sạch.Điều khiến Minh Liệt tái mặt hơn cả là Hạ Kiến vừa bị thương đã hoảng sợ bỏ chạy, không còn chút ý chí chiến đấu nào, dâng vị trí cho đối phương.
Chiến trận Dao Quang của bọn họ như bị xé toạc ra một lỗ hổng, kiếm tu cuồn cuộn không ngừng như thủy triều dũng mãnh đánh vào!
Tên ngu ngốc vô dụng!
Minh Liệt luôn mơ ước xây dựng một chiến bộ sắt đá, đẫm máu, nhưng sự yếu kém của Hạ Kiến chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn! Bị đánh bại không sao, bị thương cũng chẳng có gì, nhưng sau khi bị thương lại quên hết dũng khí và trách nhiệm, trong mắt hắn, kẻ đó chỉ là một tên rác rưởi!
Quay lại sẽ tính sổ với ngươi sau!
Minh Liệt nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm, sắc mặt âm trầm, mệnh lệnh liên tục được truyền xuống.Thiên Hành vẫn được vận chuyển toàn lực, chiến trường hỗn loạn không ngừng biến hóa trong đầu hắn, trán hắn nhanh chóng nhíu lại.
Chiến trận thật kỳ quái!
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với tam đoạn thứ của đối phương, đối phương sử dụng tam đoạn thứ đến mức xuất thần nhập hóa, sắc bén vô song.Đây là tam đoạn thứ lợi hại nhất hắn từng thấy! Xem ra đây là chiến thuật chủ chốt của đối phương, nhưng ngoài dự liệu của hắn là đối phương không dùng tam đoạn thứ mà dùng một loại chiến thuật kỳ quái.
Sáu người tạo thành một tiểu tổ, như một đóa hoa tuyết vừa xoay tròn vừa tiến lên.
Trong đầu Minh Liệt thoáng hiện lên vài loại chiến trận, nhưng rất nhanh phải gạt bỏ.Rõ ràng, loại chiến trận quái dị trước mắt không phải bất cứ chiến trận nào hắn biết.
Hắn nhíu mày, bỗng có cảm giác quái dị.
Loại chiến trận này…Có phần…giống với chiến trận của yêu tộc.
Hai mắt hắn sáng lên, trong chốc lát đã hiểu ra, rốt cuộc cũng hiểu vì sao mình có cảm giác kỳ dị.Chính là vì chiến trận hình hoa tuyết quái dị này rõ ràng mang phong cách của yêu tộc!
Tu giả, chiến tướng yêu ma và chiến tướng ba doanh trại có phong cách chiến đấu hoàn toàn khác biệt, chiến trận họ sử dụng cũng khác nhau.
Tu giả tinh thông phù trận nên chiến trận của họ phần nhiều do phù trận diễn biến thành, điều này khiến họ chú trọng tới cấu trúc của chiến trận.Ví dụ, chiến trận Dao Quang có tính co dãn nhưng cấu trúc chủ thể vẫn rất ổn định.
Chiến tướng yêu tộc lại có thần thức cường đại, họ có lực khống chế đội ngũ rất mạnh nên không nghiên cứu cấu trúc chiến trận mà càng thêm tùy ý.Ví dụ như ba lớp xung kích kiểu sóng, họ có thể phát động từ mọi hướng.Còn chiến trận hoa tuyết lại như một luồng nước lũ lưu động.
Ở điểm này, chiến tướng của ma tộc và yêu tộc có phần tương tự, nhưng chúng lại đơn giản và trực tiếp hơn so với yêu tộc.Ví dụ như Ô Sát Ma Sát trận, chỉ có vài loại biến hóa như Tiểu Ma Sát, Thứ Ma Sát, Đại Ma Sát.
Khi Minh Liệt nhận ra điểm kỳ quái của đối phương, hắn càng thêm kinh ngạc.
Ngay từ đầu, hắn đã từng bước rơi vào thế bị động, mỗi lần đưa ra phán đoán đều có sai lệch so với thực tế! Điều này cho thấy trong lúc bất tri bất giác hắn đã bị đối thủ chiếm thế thượng phong! Từ mức độ nào đó, nó phản ánh sự chênh lệch về trình độ giữa hắn và đối phương.
Đột nhiên, trong lòng hắn nảy sinh dự cảm bất ổn.
oOo
“Chú ý đội hình!”
“Lên nào! Lên nào!”
“Đừng dây dưa với kẻ địch, chú ý vị trí của mình!”
Các tiểu đội trưởng đều rướn cổ hò hét, họ đều vận chuyển linh lực tới cực hạn, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập! Tuy thường xuyên huấn luyện chiến trận hoa tuyết nhưng chưa bao giờ trải qua thực chiến nên sự phối hợp còn chưa ăn ý.
Thần kinh mọi người đều căng thẳng, đây là chiến trường, một sai lầm nhỏ cũng có thể mất mạng!
Khu vực giao chiến ác liệt nhất là vị trí của Thiên Phong khúc!
Họ đã thoát khỏi vị trí của Lôi Bằng, như một mũi nhọn đâm sâu vào chiến trận của đối phương.
Khu vực này, kiếm tu hai bên đan xen nhau.
Kiếm va chạm nhau giữa không trung, toán loạn như mưa rơi!
Trong rừng kiếm sáng chói mắt này, thi thoảng lại có người bị bắn trúng và rơi xuống.Trong tình huống này, một khi trúng phi kiếm thì không có đường sống.Cho dù có linh giáp bảo vệ, trong nháy mắt cũng sẽ bị vô số kiếm mang xuyên thủng.Linh giáp cấp bốn dưới công kích như vậy chẳng khác nào tờ giấy, bị đánh tan thành vụn phấn!
Kiếm tu phụ trách khu vực này thấy vậy giận sôi máu!
Tất cả những người chết đều là người của phe hắn!
Đến giờ, bọn họ vẫn chưa giết được một ai của đối phương! Kiếm tu Kim Đan này lộ vẻ quyết liệt, quát lớn: “Dao Quang chuyển!”
Trận hình của tiểu tổ biến đổi, ai nấy hướng lên không trung chém ra ba luồng kiếm mang.
Kiếm mang dày đặc khóa chặt vào vị trí trên đầu họ, mũi kiếm chỉ xéo vào đám người Ma Phàm.
Hơn trăm luồng kiếm mang bay giữa không trung, sát khí lạnh lẽo bao phủ đám người Ma Phàm.
Ánh mắt kiếm tu Kim Đan chợt nghiêm lại, ném ra một quả cầu bạc trơn nhẵn về phía Ma Phàm và quát lớn: “Rơi!”
Xẹt!
Quả cầu bạc bay lên không trung, lập tức nổ tung hóa thành vô số rắn điện bay lượn giữa những kiếm mang!
Trong chớp mắt, một cái lưới sét thành hình!
Theo tiếng “rơi” của kiếm tu Kim Đan, hơn trăm luồng kiếm mang kèm theo lưới điện ầm ầm phủ xuống!
Ngay khi kiếm tu Kim Đan hô “Dao Quang chuyển”, Ma Phàm đã cảm thấy không ổn và nhanh chóng lùi lại! Nhưng kiếm mang và lưới sét quá nhanh, còn chưa kịp trốn thì đã ập tới đỉnh đầu!
Sát ý và hàn ý mãnh liệt khiến lông tơ toàn thân Ma Phàm dựng đứng, mắt đỏ bừng!
Không hề nghĩ ngợi, linh lực toàn thân điên cuồng truyền vào kiếm kim lưu trong tay!
Trên kiếm kim lưu, một luồng kiếm mang như gợn sóng xanh thẳm xuất hiện, tầng tầng lớp lớp như vết nhăn trên lưu ly màu lam!
Kiếm mang vừa rời khỏi phi kiếm đã biến mất trong không khí không để lại bất cứ dấu vết nào!
Phía sau hắn, vài chục đóa hoa sen hiện lên, đó là tiếng rung động của kiếm! Hoa sen trên không trung bỗng nhiên vỡ tan, vô số cánh hoa bắn nhanh lên bầu trời!
Niên Lục ngẩng mặt lên, mắt thoáng hiện ý lạnh, không để ý tới vệt máu tràn ra khóe miệng.
Các kiếm tu khác của Thiên Phong khúc cũng biết đã tới lúc liều mạng, đồng loạt đánh ra sát chiêu!
Ầm!
Ánh bạc trên bầu trời ập xuống, ánh sáng chói mắt khiến họ gần như không mở mắt nổi!
“Lùi!” Trong ánh bạc mờ mịt vang lên tiếng quát lớn của Ma Phàm!
Ánh sáng tan đi, đám người Ma Phàm đã biến mất.Nhìn kiếm tu Kim Đan, trong mắt hắn lộ vẻ hoảng sợ, đầu tóc bù xù, chật vật không chịu nổi! Còn đám kiếm tu thủ hạ của hắn, gần như ai cũng có một vết máu ở khóe miệng.
Trên khuôn mặt tái nhợt là đôi mắt phủ đầy sợ hãi!
Sự ngoan cường và hung hãn của Thiên Phong khúc đã khiến đám tân binh kinh hãi! Chỉ hơn mười người đã chế trụ gần hai trăm người, bọn họ bị dày vò tới trời long đất lở!
Điều khiến họ không thể tin được là đối phương đã trốn thoát an toàn!
Bọn họ không giết được một ai của đối phương! Ngay cả khi kiếm tu Kim Đan của bọn họ ra tay, dùng lực lượng của chiến trận cũng không giữ lại được một ai!
Bọn họ luôn cho rằng mình là tinh nhuệ! Đại nhân cũng không ngừng nói với họ như vậy! Họ tin vào điều đó, có thể gia nhập chiến bộ của Côn Luân đã đủ để nói lên sự ưu tú của họ rồi!
Nhưng hiện thực tàn khốc đã phơi bày trước mắt họ.
Đám người Ma Phàm dốc chút sức lực cuối cùng, thừa dịp đối phương chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng thoát khỏi khu vực chiến đấu, bọn họ đã không còn sức tái chiến.
“Còn lại giao cho các ngươi đấy.” Giọng Ma Phàm khàn khàn, hắn trông rất thê thảm, tóc tai rối bời, người đầy thương tích, ánh mắt ảm đạm.
Kiếm tu tiếp ứng không nói gì, chỉ trịnh trọng thi lễ với họ.
Khi bóng dáng đám Ma Phàm biến mất phía sau đội ngũ, thần sắc mỗi người của Chu Tước doanh lại trở nên nghiêm nghị!
“Tấn công!”
Mệnh lệnh của Công Tôn Sai theo thần thức lan tới trong đầu mọi người.
Kiếm kim lưu trong tay người đi đầu mỗi đóa hoa tuyết vẽ thành một đạo kiếm mang, đồng thời nhanh chóng di chuyển sang bên cạnh, đồng đội bên tay phải vừa vặn di chuyển tới vị trí cũ cũng bắn ra một đạo kiếm mang!
Kiếm mang cuồn cuộn không ngừng vẽ thành một đường thẳng tăm tắp!
Trên tia sáng này, tầng tầng kiếm mang đánh vào cùng một vị trí!
Bộp bộp bộp!
Đường kiếm mang thẳng tắp nghiền nát kim loại, trong nháy mắt cày sâu vào chiến trận!
Hơn trăm đường kiếm mang đột nhiên sáng lên!
Chỉ trong một hơi thở, chiến trận Dao Quang đã có thêm hơn trăm vết rách!
Chỉ một đòn, chiến trận Dao Quang đã…
oOo
Lương Vi thất thần nhìn chiến trường, ánh mắt mờ mịt.
Hắn vốn cho rằng sẽ có một trận chiến kịch liệt, nhưng không ngờ chiến trận lại nghiêng hẳn về một bên.Hắn cũng từng ở Đô Thiên Huyết Giới nên biết rõ chiến bộ của Côn Luân, thực lực các thành viên đều rất mạnh.
Nếu đổi lại là hắn, tuy không sợ hãi nhưng cũng không dám chắc có thể làm bị thương nặng đối phương.Dù trước đó đánh lén cũng gây tổn thất không nhỏ cho đối phương nhưng những cơ hội đánh lén như vậy rất hiếm.
Nhưng con thuyền đen thần bí này dường như không tốn bao nhiêu sức lực.
Theo suy đoán của hắn, bọn họ có thể là chiến tướng không chính quy, lực khống chế đáng kinh ngạc không khác gì các quân đoàn trưởng của quân đoàn lớn!
Khi hắn thấy những đường kiếm mang kia liền hiểu ra, đây là một loại chiến thuật hoàn toàn mới!
Đối phương lộ ra phong cách chiến tướng của yêu tộc, nhưng lại đi chỉ huy một nhóm kiếm tu!
Điều này khiến hắn không thể nào hiểu được!
Hơn nữa, thực lực cá nhân của những kiếm tu này cũng vượt xa dự liệu của hắn.
Hắn không thấy kiếm tu Kim Đan kỳ của đối phương, nhưng chỉ một đám kiếm tu Ngưng Mạch như vậy cũng khiến đối phương không ngẩng đầu lên nổi.
Ngoài chiến trận ra, còn một nhân tố quan trọng nữa, là kiếm ý!
Kiếm tu trên thuyền đen cơ hồ ai cũng lĩnh ngộ được kiếm ý!
Khi Lương Vi phát hiện ra điều này, hắn gần như ngây người.Trong thời gian ở Đô Thiên Huyết Giới, tuy không xảy ra trận chiến lớn nhưng xung đột lác đác cũng gặp không dưới ba mươi vụ, kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý cũng không ít.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải một đội ngũ toàn bộ kiếm tu đều lĩnh ngộ kiếm ý!
Đây không phải một hai mươi người, cũng không phải một hai trăm người, mà là một hai ngàn người!
Lương Vi bỗng có cảm giác sai lầm, chẳng lẽ con thuyền đen này mới thực sự đi từ Côn Luân ra?
Xung quanh hắn im ắng, mọi người đều kinh hãi trước sức chiến đấu của con thuyền đen đó.
Đứng xa xa quan sát đội ngũ này, Lương Vi kinh ngạc phát hiện bản thân không hề có ý định nhân cơ hội này đánh lén.Trong lòng hắn dâng lên ngàn vạn cảm xúc, khí lực hai bên chênh lệch quá xa, hóa ra cả dũng khí đánh lén cũng tan biến.
Đến khi nào mình có thể có được một đội ngũ như vậy thì…
Đang lúc này, khóe mắt hắn giật giật, chú ý tới chiếc thuyền đen ở phía sau chiến trường.
Một đội ngũ khoảng hai trăm người lặng lẽ bay khỏi thuyền đen.
Có quỷ!
oOo
“Cẩn thận một chút, đừng để bị kẻ địch phát hiện.” Tả Mạc nhỏ giọng nói, đám người bên cạnh hắn dồn dập gật đầu ra vẻ đã hiểu.
Bọn họ như những tên trộm, rón rén.
Kế hoạch xuất chiến của Tả Mạc bị Thúc Long phản đối kịch liệt.Thúc Long cho rằng đại nhân tự mình mạo hiểm, nếu gặp nguy hiểm gì bọn họ có chết cũng không chuộc tội được.Tả Mạc không nghe, nhíu mày hỏi ngược lại Thúc Long, “Các ngươi có ai lợi hại hơn ta?”
Câu này khiến mọi người cứng họng.
Về vũ lực cá nhân, người lợi hại nhất là Vi Thắng, nhưng thứ hai là Tả Mạc.Đại Nhật Ma Thể đạt tới cảnh giới thành thục lần hai, sức chiến đấu của Tả Mạc đã vượt xa Kim Đan bình thường! Hơn nữa, hắn còn tinh thông đủ loại thủ đoạn, dù Vi Thắng cũng không dám chắc thắng.
Cuối cùng, Thúc Long đành chọn một trăm khổ vệ tinh nhuệ nhất Vệ doanh đi cùng để bảo đảm an toàn cho đại nhân.Hắn mang trọng trách nên không thể đi theo Tả Mạc làm bậy.
Với một trăm khổ vệ, đây là lần đầu tiên họ trực tiếp đứng dưới trướng đại nhân và cùng đại nhân chiến đấu! Sĩ khí mọi người đều dâng cao!
Nhưng với tính cách giảo hoạt của Tả Mạc, hắn sẽ không đối đầu trực diện.
Dù Chu Tước doanh đã chiếm thế thượng phong, dù bên cạnh hắn là quân tinh nhuệ của Vệ Doanh, hắn vẫn quyết định đánh lén!
Trong Vệ doanh nhiều nhất là khổ vệ giáp nặng, tức là áo giáp họ ngưng luyện ra là giáp nặng.Ai cũng có lực lượng cực lớn, vũ khí trên tay không phải búa lớn cỡ ván cửa thì cũng là đao dài một trượng.
Sau khi tu luyện Khổ Vệ, thể hình họ cũng lớn lên, ai cũng cao lớn, cao một trượng là bình thường.
Dù Lôi Bằng bị lực lưỡng của Chu Tước doanh chế nhạo, nếu đặt trong đám đàn ông cường tráng này cũng chỉ như cọng giá đỗ.
Vì vậy, khi một đám đàn ông cường tráng vụng về cong lưng, rón rén đi theo sau Tả Mạc trông rất buồn cười.Người duy nhất trông còn bình thường là A Văn, hắn là Ảnh Ma Vệ thiên về tốc độ, là ngoại lệ trong Vệ doanh.
Tuy vậy, đám người thô kệch vẫn căng thẳng và không nhận ra động tác của mình kỳ quái thế nào.
Họ cố ý bắt chước Tả Mạc, nhưng khổ người quá lớn, nhất là hơn trăm người vạm vỡ chất chồng một chỗ, dù ở đâu cũng không thể không gây chú ý.
Họ nhanh chóng bị đối phương phát hiện.
Người đầu tiên phát hiện ra họ là Tùng Viên, hắn cũng có phần căng thẳng, nhìn xung quanh và phát hiện ra bóng dáng đám Tả Mạc trước tiên.
“Cái gì kia?” Hắn vội kéo Minh Liệt bên cạnh và chỉ về một hướng của chiến trường.
Minh Liệt lúc xanh lúc đỏ, lửa giận trong lòng sắp bùng nổ.
Đây là trận chiến khiến hắn ấm ức nhất, đến giờ chiến quả của họ ít đến đáng thương! Chiến trận quái dị của đối phương rất mạnh và tàn bạo, họ như đá mài nghiền ép về phía trước! Dù hắn làm gì để đối phó, kẻ địch cũng coi như không thấy, chỉ chèn ép!
Hắn dùng chiến trận Dao Quang nổi danh và đủ loại chiến thuật có thể nghĩ ra nhưng vẫn không ngăn cản được bước tiến của đối phương dù chỉ trong chốc lát.
Không có luân phiên, không có vòng quanh, cũng không có bất cứ chiến thuật gì.
Những kiếm tu này chỉ như người điên, bắn ra kiếm mang không biết mệt mỏi.
Những luồng kiếm mang thẳng tắp khiến hắn gần như phát điên!
Dao Quang chuyển, hai đạo kiếm mang luồng lửa! Dao Quang nhất kiếm, năm đạo kiếm mang luồng lửa, Dao Quang Lân Kiếm Ba, mười đạo kiếm mang luồng lửa…
Hắn nỗ lực dụ địch nhưng đối phương chẳng buồn nhìn tới; ném một viên đá để đánh lạc hướng nhưng đối phương không thèm để ý; tung đại sát chiêu, đối phương vẫn không nhìn mà ném lại một đống gạch…
Hắn không có cách nào đối phó với đấu pháp thô bạo trực tiếp này!
Hắn đã thử mọi cách nhưng dù có ứng biến thế nào, dưới kiếm mang luồng lửa thô bạo của đối phương, tất cả đều tan vỡ!
Nhìn chiến bộ của mình dần bị thôn tính, từng chút một bại lui mà không thể vãn hồi, điều này giáng một đòn trí mạng vào lòng tin của hắn!
Hắn như con bạc thua sạch tiền.
Vô lực, phẫn nộ, tuyệt vọng…
Tất cả hòa lại khiến hắn sắp phát điên.
Ngay lúc này, hắn lại thấy đám người Tả Mạc!
Trong đầu hắn như có thứ gì nổ tung, lý trí còn sót lại cũng bị lửa giận đốt thành tro bụi!
Đến lúc này rồi mà ngươi còn đi đánh lén!
Ép người ta đến bước đường này rồi mà ngươi còn đi đánh lén!
Ngươi đã đánh lén thì thôi, lại còn dùng một đám ngốc nghếch như vậy!
Ngươi ngươi ngươi!
Minh Liệt đáng thương, hai mắt đỏ sậm, sắc mặt dữ tợn! Sự kiêu ngạo tích lũy suốt hai mươi năm qua bị vô số đôi chân lấm lem bùn đất giày xéo!
Mọi tức giận, mọi tuyệt vọng bùng nổ, tụ thành một chữ!
“Giết!”
oOo
Tả Mạc không ngờ vẫn bị phát hiện, hắn có phần thất vọng.
Nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng sáng lên, kẻ kích động kia hình như là thủ lĩnh của đám người này!
Thủ lĩnh của đối phương!
Ngao ngao ngao!
Trong mắt Tả Mạc tỏa ra ánh sáng u tối, hắn như phát hiện ra con dê béo nhất trong bầy dê!
Sự hấp dẫn của dê béo khiến hắn kích động, “Chiến pháp Tiểu Mạc Ca” bị hắn vứt lên tận chín tầng mây.
Hắn vung tay lên, khàn giọng hét: “Các huynh đệ, có dê béo!”
Đám người lực lưỡng ưỡn thẳng lưng, hai mắt tỏa sáng, dưới mũ giáp nặng nề lóe lên từng luồng sáng xanh mướt.
Ánh mắt kia thật đói khát…thật tham lam…
