Chương 437 Đổ Chiến

🎧 Đang phát: Chương 437

“Tiểu sư đệ, đừng ăn nói bậy bạ!” Ngôn Thiểu Triết vội vàng can ngăn, “Long tiền bối cùng sư phụ nổi danh khắp thiên hạ, được xưng là Hắc Bạch Nhị Long, là cường giả đỉnh cấp sở hữu võ hồn Hắc Long, phong hào Long Hoàng đấy!”
Long Tiêu Dao chẳng mảy may để ý đến lời mắng của Hoắc Vũ Hạo, ngược lại hứng thú hỏi: “Tiểu sư đệ? Ngươi cũng là đệ tử của Mục Ân sao?”
Hoắc Vũ Hạo ưỡn ngực, đáp: “Đúng vậy, ta là đệ tử của lão sư.Ngươi chắc chắn hơn ta ít nhất hai trăm tuổi rồi, nếu cùng tuổi, ta nhất định không phải đối thủ của ngươi! Nếu sư phụ ta còn sống, ngươi dám cả gan ra tay với người của Sử Lai Khắc chúng ta sao?”
Hoắc Vũ Hạo không phải nhất thời bốc đồng.Hắn biết rõ thân phận Long Hoàng Đấu La cao quý, thật tâm không muốn giao chiến với vị sư bá này.Ngôn Thiểu Triết dù sao cũng là Siêu Cấp Đấu La thành danh trăm năm, Long Tiêu Dao có thể không nể mặt ra tay, nhưng hắn thì sao? Bản thân chưa đến hai mươi, đối diện với Long Tiêu Dao thành danh hơn hai trăm năm, đối phương có chấp nhận hạ mình giao đấu? Hơn nữa, còn có tình sư đồ với sư phụ hắn.
Do vậy, thừa lúc Long Tiêu Dao bị đánh bay ra xa, Hoắc Vũ Hạo mới lớn tiếng quát hỏi, đồng thời vẫn đứng sau lưng Ngôn Thiểu Triết.
Long Tiêu Dao nheo mắt, chăm chú nhìn con mắt thứ ba của Hoắc Vũ Hạo: “Con mắt thứ ba…võ hồn thật kỳ lạ.Ngươi nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ? Được thôi, ta cho ngươi cơ hội tấn công, thế nào? Ta cũng chỉ dùng thực lực cấp 50 như ngươi, chỉ cần ngươi khiến ta di chuyển dù chỉ nửa bước, ngươi thắng! Ta sẽ trả lại chiếc nhẫn.Không ngờ Mục Ân già rồi mà vẫn còn thu đồ đệ, ta thật tò mò, hắn bị cái gì của ngươi hấp dẫn vậy?”
Hoắc Vũ Hạo quay sang nhìn Ngôn Thiểu Triết, Ngôn Thiểu Triết cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này, suy nghĩ nhanh chóng, gật đầu với Hoắc Vũ Hạo.
Để Hoắc Vũ Hạo ra tay, tình hình có lẽ tốt hơn nhiều.Với thân phận Long Hoàng Đấu La, Long Tiêu Dao chắc chắn không làm tổn thương một tiểu bối.Thua thì trả lại nguyên liệu, dù sao cũng chỉ là mấy thứ lừa gạt Kính Hồng Trần mà thôi.Lão luôn tin tưởng, Hoắc Vũ Hạo giỏi nhất là tạo ra kỳ tích.Song sinh võ hồn, võ hồn cực hạn, khi Long Hoàng Đấu La chỉ sử dụng hồn lực cùng cấp bậc, biết đâu…
Lùi một bước, ít nhất có thể kéo dài thời gian.Tại sao lão lại bình tĩnh đến vậy? Không chỉ để tạo khoảng cách với những đệ tử kia, mà còn là để chờ đợi viện binh! Khi Hoắc Vũ Hạo nói có thể bị tập kích, lão đã bí mật truyền tin về, tin chắc viện quân đang trên đường đến.
Hoắc Vũ Hạo chỉ xuống đất: “Chúng ta xuống dưới đánh.”
Long Tiêu Dao tỏ vẻ hứng thú: “Ta quên mất, ngươi vẫn chưa thể tự do bay lượn.Được thôi, vậy thì xuống dưới.”
Ngôn Thiểu Triết nhìn thoáng qua đám mây đen đang cuộn trào, ánh mắt thoáng chút lo lắng.Tuy rất tin tưởng Tiên Lâm Nhi, nhưng đối thủ có thể mời được Long Tiêu Dao, thì những cường giả yếu hơn một chút liệu có ngăn cản được? Nếu có thêm một Phong Hào Đấu La nữa, e rằng Tiên Lâm Nhi sẽ gặp nguy hiểm, nghe ý của Long Tiêu Dao, lão ta có vẻ không muốn buông tha cho nàng!
Hoắc Vũ Hạo thông minh, lập tức hiểu ý, trong lòng vừa động, nói: “Long tiền bối, chúng ta đánh cược, người thấy thế nào?”
Long Tiêu Dao cười lớn: “Đánh cược? Với ta mà nói, việc này khá mới mẻ đấy.Nói xem.”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Viện trưởng Tiên Lâm Nhi và vị Hạt Hổ Đấu La kia chiến đấu hẳn là ngang tài ngang sức, đúng không?”
Long Tiêu Dao gật đầu: “Đúng vậy.Một chọi một, cả hai cùng lưỡng bại câu thương, kết cục đó có 70% chắc chắn.”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Ngài cũng thấy, ta chỉ có tu vi cấp 50, là một Hồn Vương ngũ hoàn.Vậy ngài nghĩ sao nếu ta tham gia vào trận chiến đó?”
Long Tiêu Dao bật cười: “Tiểu tử, ngươi tự tin quá đấy! Ngươi thật sự nghĩ, giao tranh của Siêu Cấp Đấu La là chỗ ngươi có thể xen vào sao?”
Hoắc Vũ Hạo cũng cười, nụ cười có chút giảo hoạt, càng khiến Long Tiêu Dao thêm hứng thú: “Ta cược với ngài chính là việc này! Ta dám chắc chỉ trong một phút có thể giúp viện trưởng Tiên Lâm Nhi giành chiến thắng, ngài có dám cược không?”
“Hả?” Long Tiêu Dao ngạc nhiên nhìn Hoắc Vũ Hạo: “Tiểu tử, ngươi đang cược cả mạng sống đấy, ta không thấy ngươi có cơ hội nào cả.Hơn nữa, trước mặt ta đừng giở trò xảo trá, dựa vào Ngôn Thiểu Triết bên cạnh cũng vô dụng thôi.”
Hoắc Vũ Hạo ngạo nghễ nói: “Ta chỉ dựa vào lực lượng của chính mình, không cần ai giúp đỡ, có dám cược không? Ta cũng không yêu cầu gì quá đáng, nếu ta thắng, thỉnh ngài cam đoan ta, viện trưởng Ngôn và viện trưởng Tiên được bình an trở về học viện.Dĩ nhiên, ước định trước đó vẫn không đổi, nếu ta trong ba lần công kích, dưới tình huống ngài sử dụng hồn lực đồng cấp mà vẫn không thể đánh lui, ta liền trả chiếc nhẫn này cho ngài.”
Long Tiêu Dao mỉm cười: “Tiểu tử, ngươi đang muốn lừa ta đấy! Tuy biết ngươi đang đào hố cho ta nhảy vào, nhưng đã lâu không thấy chuyện thú vị như vậy, sao ta có thể bỏ qua? Được thôi, vậy trước tiên phải xem ngươi làm thế nào để giải quyết trận chiến kia trong một phút.”
Vừa nói, không thấy Long Tiêu Dao hành động gì, chỉ như bước ra vài bước, lão đã ở cách đó mấy ngàn mét.Với tu vi của lão, việc dùng hồn lực khống chế không gian đã đạt đến cảnh giới tùy tâm sở dục.
“Vũ Hạo, con có chắc không?” Ngôn Thiểu Triết thấp giọng hỏi.
“Có!” Hoắc Vũ Hạo gật đầu.
Ngôn Thiểu Triết im lặng.Nếu là đệ tử khác, lão sẽ cho rằng hắn tự đại, nhưng Hoắc Vũ Hạo thì khác, ngay cả sư phụ cũng khen hắn không ngớt, từ lâu đã tạo ra quá nhiều kỳ tích.Lúc trước, ngay cả tu vi tam hoàn còn chưa có mà đã có thể ngăn cơn sóng dữ ở trận chung kết Đấu Hồn Đại Tái, đó là thực lực gì chứ?
Hoắc Vũ Hạo bật hồn đạo khí phi hành sau lưng, thuần thục điều khiển bay lên không trung, những âm thanh xướng ngâm trầm thấp bắt đầu vang lên theo một tần số và tiết tấu đặc biệt.Đừng nói Ngôn Thiểu Triết không hiểu, cho dù Long Tiêu Dao ở xa cũng không biết hắn đang làm gì.
Hào quang trắng tinh nhè nhẹ sáng lên trong đôi mắt Hoắc Vũ Hạo, khi cặp mắt hoàn toàn hóa trắng, bầu trời đột ngột bừng sáng.
Mặt trời vốn bị mây đen của Hạt Hổ Đấu La che khuất, nhưng lúc này dưới chú ngữ của Hoắc Vũ Hạo, dường như trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Đứng gần Hoắc Vũ Hạo nhất là Ngôn Thiểu Triết có cảm giác rõ rệt nhất, lão cảm nhận được trên người Hoắc Vũ Hạo xuất hiện một lực hấp dẫn kỳ diệu, hút một lượng lớn quang nguyên tố trong không khí.
Ngôn Thiểu Triết có thuộc tính quang minh, đồng nguyên với Mục Lão, tuy lão là Quang Minh Phượng Hoàng, không phải Quang Minh Thánh Long, nhưng cảm giác với quang nguyên tố cũng cực kỳ mạnh mẽ.
Quang nguyên tố sau khi hội tụ quanh cơ thể Hoắc Vũ Hạo, dường như sinh ra một sự cộng hưởng chuyển hóa kỳ dị, dưới tiếng chú ngữ trầm thấp, quang thuộc tính nhanh chóng biến đổi, trở thành một thứ mà Ngôn Thiểu Triết cũng không rõ là gì.
Tay phải giơ lên, Hoắc Vũ Hạo toàn thân như bừng sáng, Vận Mệnh Chi Nhãn cũng biến thành màu trắng, một cái quang ảnh hư ảo bắt đầu ngưng tụ từ bạch quang sau lưng hắn.Đó là Y Lai Khắc Tư!
“Sư phụ, được gặp lại ngài thật tốt!”
Dù không có mắt sau lưng, Hoắc Vũ Hạo vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của Y Lai Khắc Tư.
“Xin hãy ban cho con sức mạnh, hỡi ánh mặt trời!” Hoắc Vũ Hạo đột nhiên ngửa mặt lên trời hét lớn.
Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện, mặt trời như nghe thấy lời thỉnh cầu của hắn, một tia sáng trắng từ trời giáng xuống, chuẩn xác trúng vào người Hoắc Vũ Hạo.Thân ảnh Y Lai Khắc Tư sau lưng Hoắc Vũ Hạo nháy mắt dung hợp vào cơ thể hắn, bạch quang sinh ra khúc xạ, bắn về phía đám thú hồn đông đúc phía xa.
Những tiếng kêu thê lương vang lên gần như cùng lúc, như thể có hàng ngàn vạn hồn thú bị giết hại, âm thanh vang vọng khắp nơi.
Đám thú hồn đang vây công Tiên Lâm Nhi chợt tán loạn, để lộ ra bản thể của Hạt Hổ Đấu La đang chuẩn bị đánh lén.
Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng cũng hoảng sợ biến sắc, hắn cảm nhận được một lực lượng khiến hắn run rẩy từ tận đáy lòng đang đến.Đám thú hồn mà hắn vất vả ngưng tụ lại tạm thời mất kiểm soát, bỏ chạy tán loạn.
Võ Thần Đấu La Tiên Lâm Nhi nếu không biết nắm bắt cơ hội này, thì danh hiệu Phi Tường Nữ Võ Thần chỉ là hư danh.
Một con thanh long khổng lồ chợt hiện lên giữa không trung, Tiên Lâm Nhi gầm lên một tiếng long ngâm vang dội, chân đạp thanh long, trường mâu chỉ thẳng phía trước, nháy mắt hóa thành một tia chớp xanh xé toạc bầu trời, oanh kích Trương Bằng.
Trương Bằng dù sao cũng là Siêu Cấp Đấu La, đối mặt với nguy hiểm không hề bối rối, thân hình lui nhanh đồng thời hồn hoàn thứ chín lóe sáng.Hạt Hổ chân thân nháy mắt khuếch tán, hóa thành vô số bóng đen bay tán loạn.Tia chớp xanh lướt qua, ít nhất một phần ba số bóng đen bị hóa thành tro bụi.Khi Trương Bằng xuất hiện trở lại, đã ở cách đó cả ngàn mét, sắc mặt tái nhợt, “hự” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
Nhưng ánh mắt lão không nhìn Tiên Lâm Nhi, mà hướng về nơi khiến trái tim lão đập nhanh liên hồi, vừa lúc thấy bạch quang trên người Hoắc Vũ Hạo tiêu tán, trở về bên cạnh Ngôn Thiểu Triết.
“Đây…đây là lực lượng gì?” Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng lộ vẻ hoảng sợ, lão cảm thấy lực lượng khiến tim lão đập liên hồi kia không quá mạnh, không gây ra tổn thương gì, nhưng thuộc tính của nó thì vô cùng đáng sợ, khiến cho đám thú hồn chỉ còn bản năng giết chóc cũng phải kinh hãi bỏ chạy.
Hoắc Vũ Hạo lạnh nhạt cười: “Đây là lực lượng quang minh.Quang minh, chính là khắc tinh của bóng tối.”
Trương Bằng giận dữ quát: “Nói nhảm! Ngươi biết gì mà nói về lực lượng quang minh? Cho dù là quang minh, cũng không thể khiến thú hồn của ta cảm thấy sợ hãi!”
Lão không dám nói thật ra chính bản thân cũng cảm thấy sợ hãi tột độ.
Hoắc Vũ Hạo không giải thích gì thêm, chân lý thắng hùng biện, không cần phải tranh cãi, đánh cược với Long Hoàng Đấu La, hắn đã thắng.
Bước đến mấy bước, Long Tiêu Dao lại xuất hiện trước mặt Hoắc Vũ Hạo.Lúc này ánh mắt lão càng tập trung vào tiểu tử này.
“Không chỉ đơn thuần là quang minh.Dường như nó có một năng lượng đặc biệt khiến linh hồn phải kinh sợ.Ta thua rồi.Ta sẽ giữ lời hứa, bảo toàn mạng sống cho cả ba người.Có thể nói cho ta biết ngươi gọi năng lực đó là gì không? E rằng ngay cả Mục Ân cũng không có năng lực như vậy.”
Đối diện với ánh mắt sắc bén của Long Hoàng Đấu La, Hoắc Vũ Hạo không thể nói dối, theo bản năng đáp: “Đó là năng lượng tịnh hóa.”
Đúng vậy, đó là năng lượng tịnh hóa, khắc tinh của mọi linh hồn lực, bất kể linh hồn nào chỉ cần mất đi bản thể đều sẽ sợ hãi, tan rã khi đối diện với sức mạnh tịnh hóa.
Với tu vi của Hoắc Vũ Hạo, dù hắn thi triển năng lượng tịnh hóa cũng không thể uy hiếp Hạt Hổ Siêu Cấp Đấu La, nhưng khí tức tịnh hóa lại khiến tất cả thú hồn theo bản năng cảm thấy sợ hãi, bỏ chạy tán loạn.Dù chỉ là một chút khí tức tịnh hóa! Một khi dính vào, thú hồn sẽ chịu tổn thương không thể phục hồi, huống chi Hoắc Vũ Hạo còn mượn sức mạnh ánh sáng mặt trời, uy lực của chiêu này cũng không hề nhỏ, làm tổn thương một vài thú hồn là hoàn toàn có thể.
“Thật là một tên nhóc lắm trò!” Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư là một nhân vật nghịch thiên trong giới vong linh pháp sư.Vì sao? Vì lão là một vong linh pháp sư có thuộc tính quang minh! Hơn nữa, còn sở hữu quang minh lực thuần khiết nhất.
Hoắc Vũ Hạo bản thân không có thuộc tính quang minh, nhưng tinh thần lực lại vô cùng cường đại.Với chú ngữ của Y Lai Khắc Tư, hắn có thể tạm thời khống chế quang minh lực tự nhiên.
“Năng lượng tịnh hóa…Hay cho một năng lượng tịnh hóa! Không ngờ, ngươi lại có thiên phú như vậy.Có điều, theo cảm nhận của ta, ngươi không có thuộc tính quang minh.” Long Tiêu Dao trong mắt lóe lên tia kỳ lạ, đồng thời thể hiện sự ngưỡng mộ tài năng.
Hạt Hổ Đấu La không dám lại gần, Tiên Lâm Nhi cũng không đuổi theo, nàng nhanh chóng quay về bên cạnh Ngôn Thiểu Triết, ánh mắt nhìn Long Tiêu Dao đầy kiêng kị.
Trước đó, nàng tập trung chiến đấu với Trương Bằng, nhưng vẫn quan sát rõ ràng Long Tiêu Dao xuất hiện, những lời Ngôn Thiểu Triết nói nàng cũng nghe thấy.Lúc đó, lòng nàng chùng xuống, Long Hoàng Đấu La quả thực quá mạnh mẽ.
Nhưng ai ngờ, mọi chuyện lại xoay chuyển, nàng lại được Hoắc Vũ Hạo giúp đỡ mà chiến thắng Hạt Hổ Đấu La, còn làm lão ta bị thương.Tiên Lâm Nhi tin chắc, nếu liên thủ với Ngôn Thiểu Triết, dù không thắng được Long Hoàng Đấu La, nhưng cầm cự một thời gian vẫn là có thể.
Hoắc Vũ Hạo hỏi lại Long Tiêu Dao: “Không phải không có thuộc tính quang minh thì không thể sử dụng quang minh lực sao? Ai quy định như vậy?”
Long Tiêu Dao cười: “Thú vị, rất thú vị! Những lời ngươi lẩm bẩm khi nãy hẳn là năng lực đã khiến quang nguyên tố cộng hưởng.Năng lực này ta lần đầu tiên thấy đấy.Nào, tiểu tử, cho ta xem ngươi còn có thể mang đến cảm giác kỳ diệu nào nữa.” Vừa nói, lão hạ xuống mặt đất.
Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi đều thở phào nhẹ nhõm, họ hiểu rằng hôm nay đã qua được một cửa, dù Hoắc Vũ Hạo có thua lần cược tiếp theo, cũng chỉ mất đi nguyên liệu không thuộc về mình, cả ba người vẫn giữ được mạng.
Xoay người nhìn hai vị viện trưởng, Hoắc Vũ Hạo áy náy nói: “Thực xin lỗi, viện trưởng Ngôn, viện trưởng Tiên, không ngờ lại mang đến phiền phức lớn như vậy…”
Ngôn Thiểu Triết khoát tay: “Không sao.Cái gì đến sẽ đến, dù không phải lần này, thì Long Hoàng Đấu La sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến chúng ta.Gặp sớm cũng tốt, ít nhất cho chúng ta có thời gian chuẩn bị.Ngươi đã khiến chúng ta kinh ngạc và vui mừng, lát nữa không cần quá cố gắng, kim loại hiếm tuy quý giá, nhưng dù sao cũng là vật ngoài thân, sau này sẽ có cơ hội kiếm lại.Vị Long Hoàng Đấu La này ít nhất vẫn còn coi trọng danh dự, ngươi cứ thoải mái đi, chắc chắn lão ta sẽ không làm hại ngươi.”
“Vâng.” Hoắc Vũ Hạo gật đầu, cả ba cùng nhau hạ xuống mặt đất.
Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng đến bên cạnh Long Hoàng Đấu La, thấp giọng nói: “Long Hoàng, việc này…”
Long Tiêu Dao thản nhiên liếc nhìn, khiến nửa câu sau của Trương Bằng nghẹn lại.
“Dạ, hết thảy đều theo ý Long Hoàng.” Trương Bằng lùi lại vài bước, đứng sang một bên nhìn chàng thanh niên mười mấy tuổi, ánh mắt lóe lên, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Long Tiêu Dao nhìn Hoắc Vũ Hạo, mỉm cười: “Đến đây nào, tiểu tử.Ta cho ngươi tự do tấn công ba lần, ngươi có thể dùng tất cả năng lực, ta không đánh trả, chỉ cần ngươi khiến ta di chuyển nửa bước, hoặc là vận dụng võ hồn, ngươi thắng! Ta chỉ dùng hồn lực cấp bậc ngang ngươi để phòng ngự.”
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nhắm mắt lại.
Nghe vậy, có vẻ hắn chiếm lợi thế.Long Hoàng Đấu La chỉ dùng thực lực Hồn Vương, còn không đánh trả, nhưng đã từng đối diện Thái Thản, Hoắc Vũ Hạo biết rõ sự khủng bố của cường giả cấp này.Dù không dùng hồn lực bậc cao, nhưng Long Hoàng Đấu La vẫn có cường độ thân thể cấp Cực Hạn Đấu La! Tinh thần lực cũng vậy, chúng không thể yếu đi theo ý muốn.
Do vậy, Hoắc Vũ Hạo rất rõ, mọi hồn kỹ hệ tinh thần của Linh Mâu hoàn toàn vô dụng với vị Siêu Cấp Đấu La này, chỉ có thể dùng năng lực hồn kỹ khiến đối phương di chuyển.
Tiên Lâm Nhi ra hiệu hỏi Ngôn Thiểu Triết, Ngôn Thiểu Triết ngưng âm thành tuyến nói: “Hãy tin Vũ Hạo đi.Đứa trẻ này có chừng mực, nó biết rõ Long Hoàng Đấu La là cường giả nổi danh cùng thời với sư phụ, nhưng vẫn đánh cược như vậy, hẳn là có chỗ dựa.Giống như lúc nãy, nếu hắn nói có thể giúp ngươi chiến thắng Hạt Hổ Đấu La trong một khoảnh khắc, ngươi có tin không?”
Tiên Lâm Nhi nhẹ nhàng lắc đầu: “Dù thế nào, chúng ta phải bảo vệ đứa trẻ này.Mục lão nói đúng, nó là hy vọng tương lai của Sử Lai Khắc, biết đâu chỉ vài năm nữa, nó sẽ là Long Thần Đấu La kế tiếp.”
“Ừ! Dù phải liều cái mạng già này, ta cũng không để ai làm tổn thương tiểu sư đệ.Đây là lời dặn dò của sư phụ.” Ngôn Thiểu Triết kiên định nói.
Từ khi Mục lão qua đời, tâm tính của Ngôn Thiểu Triết đã có nhiều thay đổi, nhất là khi hệ hồn đạo quật khởi, bản thân lão cũng có nhiều biến chuyển.
Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ đứng đó, dần dần bắt đầu có biến hóa.Bình tĩnh đứng im, hắn dần hòa làm một thể với thế giới.
Long Hoàng Đấu La âm thầm gật đầu, thiên nhân hợp nhất, tiểu tử này còn trẻ mà có thể tập trung tinh thần đạt đến cảnh giới này, Mục Ân quả nhiên đã dạy dỗ được một đồ đệ giỏi! Tuy hồn lực hơi yếu, nhưng xem ra hắn tu luyện một phương diện khác, trước tăng lên cảnh giới tinh thần, sau đó đề thăng tu vi hồn lực.
Một tầng kim quang nhàn nhạt bắt đầu hiện lên trên người Hoắc Vũ Hạo, tuy không mạnh, nhưng bốn vị Phong Hào Đấu La đều sáng mắt lên.
Họ đều là những người thông minh, tự nhiên biết đây là dấu hiệu tinh thần lực thực thể hóa ngoại phóng.Một Hồn Vương có thể làm được điều này, họ lần đầu tiên chứng kiến.
Điều khiến họ rung động hơn còn ở phía sau, màu vàng trên người Hoắc Vũ Hạo càng lúc càng đậm, khí tức không ngừng tăng lên.Mơ hồ một tầng sương ánh sáng màu vàng bốc lên trên người.Hắn điên cuồng tích lũy, hồn lực và tinh thần lực không ngừng dung hợp và áp súc.
“Đây là một chiêu dứt điểm!” Long Tiêu Dao thầm nghĩ.
Đúng lúc này, trên trán Hoắc Vũ Hạo, Vận Mệnh Chi Nhãn mở ra, giản dị tự nhiên nhìn về phía Long Tiêu Dao.
Khoảnh khắc đó, Long Tiêu Dao lại có cảm giác dựng tóc gáy.
“Sao có thể? Hắn làm thế nào khiến ta cảm thấy bị uy hiếp?” Long Tiêu Dao chấn động.
Hoắc Vũ Hạo động thân, ngay trong khoảnh khắc này, hắn động thân.Bốn hồn đạo thôi tiến khí cấp 6 đồng thời phát ra hào quang mãnh liệt sau lưng hắn.Hắn như một viên lưu tinh màu vàng bắn về phía Long Tiêu Dao.Không dùng hồn kỹ gì, hoàn toàn là va chạm sức mạnh thuần túy.Tay phải hung hăng đấm thẳng vào Long Tiêu Dao.
Long Tiêu Dao hai chân đứng vững, đối diện với cú đấm của Hoắc Vũ Hạo, lặng lẽ giơ tay trái lên.
“Bốp!”
Quyền và chưởng chạm nhau, một âm thanh vang lên.Hoắc Vũ Hạo toàn thân kim quang đại thịnh, uy áp cường thế như muốn áp đảo đối phương.
Một tầng ngân quang nhàn nhạt lóe lên trong mắt Long Tiêu Dao, lão vẫn đứng im bất động, nhưng cũng không phản kích, mặc cho kim quang trùng kích vào thân thể, như núi cao sừng sững không hề lay chuyển.
“Quân Lâm Thiên Hạ! Không ngờ lại có thể nhìn thấy Quân Lâm Thiên Hạ của Mục huynh trên người tiểu tử này.Chỉ với một quyền này, ngươi đã đủ tư cách trở thành đệ tử Long Thần Đấu La.” Long Tiêu Dao khen ngợi thật lòng, một quyền của Hoắc Vũ Hạo thể hiện tinh khí thần khiến lão vô cùng tán thưởng.Bất kể là lĩnh ngộ Quân Lâm Thiên Hạ, chiến ý, hay sự kết hợp giữa hồn lực và tinh thần lực, hắn đều đã đạt đến trình độ tốt nhất ở cấp Hồn Vương.Ngay cả Long Thần Đấu La Mục Ân năm xưa ở tuổi này cũng không thể làm tốt hơn.
Thu quyền, bay xuống, Hoắc Vũ Hạo thực hiện một động tác không ai ngờ tới.Hắn lộn ngược nửa vòng, chống hai tay xuống đất, một cỗ hàn ý mãnh liệt từ trên người hắn tỏa ra, như một cơn long quyển phong đột nhiên bùng nổ tạo thành Bạo Phong Tuyết.
Hoắc Vũ Hạo lộn vòng, ngón trỏ chỉa xuống đất, thân thể lấy ngón tay làm tâm xoay tròn kịch liệt, một tầng hào quang màu cam từ trong người phóng ra, cực hạn hàn ý trong chớp mắt đã bao phủ hắn và Long Hoàng Đấu La bên trong.
“Cực hạn băng?” Long Tiêu Dao kinh ngạc thốt lên.
Hoắc Vũ Hạo lật tay trái lại, Bạo Phong Tuyết đang khuếch tán ra ngoài đột ngột dừng lại, một bàn tay nhẹ nhàng như bướm vờn hoa ấn vào bụng Long Tiêu Dao.Lần này, hắn sử dụng tuyệt học Đường Môn Cầm Nã Thủ, chỉ là đổi trảo thành chưởng.
Long Tiêu Dao tay phải thuận thế hạ xuống, hai chưởng chạm nhau, Long Tiêu Dao nhất thời cảm thấy hàn ý lạnh thấu xương chui vào bàn tay, mang theo một khí tức rất đặc dị.
“Không ổn!” Long Tiêu Dao thầm nghĩ, không ngờ Hoắc Vũ Hạo lại có thể đánh ra một chưởng như vậy.Đúng lúc này, tay phải hắn đột nhiên phát lực, một đạo kiếm quang lam thẫm từ trong tay phải chui ra, mà mục tiêu lại chính là hai chân Long Tiêu Dao.
Long Tiêu Dao rất coi trọng thân phận, đã nói ra thì nhất định phải giữ lời, giao đấu với Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn chỉ dùng hồn lực ngũ hoàn, nếu không e rằng một chưởng Đại Hàn Vô Tuyết dù có cường thịnh đến đâu cũng không thể phá vỡ đấu khí hộ thể của lão.
Lúc trước, Hạo Thiên Tông Đại Tông Chủ Ngưu Thiên từng nhận xét, nếu không muốn bị Đại Hàn Vô Tuyết gây tổn thương, cách duy nhất là không để nó chạm vào cơ thể.
Về tu vi, Long Tiêu Dao còn hơn cả Thái Thản, nhưng Thái Thản khi đó không hạn chế hồn lực, vẫn bất ngờ bị Hoắc Vũ Hạo đóng băng cánh tay.Lúc này, chưởng của hắn không có lĩnh vực băng tuyết hỗ trợ, nên yếu hơn một chút, nhưng cũng không kém là bao! Long Tiêu Dao đã thấy mất cảm giác cánh tay phải.
Hoắc Vũ Hạo đối với Long Hoàng Đấu La hoàn toàn không khách khí, Băng Bạo nháy mắt sẽ phát động.Mà Đế Kiếm, Băng Cực Vô Song cũng cùng lúc xuất hiện.
Dù chỉ có ba lượt công kích, nhưng trong ba lượt công kích, Hoắc Vũ Hạo lại phát huy chiến lực đến cực hạn.
Long Hoàng Đấu La dù mạnh đến đâu, lão cũng là đàn ông, chỉ cần là đàn ông khi bộ vị quan trọng bị tấn công, sẽ theo bản năng bảo vệ.
Nói đơn giản, nếu một người đàn ông phải chọn giữa mất cánh tay hay mất hạ thể, đa số sẽ hy sinh cánh tay.Long Tiêu Dao theo bản năng cũng có cảm giác này, nhưng trên cánh tay truyền đến một xung lực bùng nổ khiến lão giật mình.
Giữa thắng bại và sự an toàn bản thân, lão vẫn chọn sự an toàn.
Long lân hắc ám chợt bao phủ cánh tay phải Long Tiêu Dao, Băng Bạo của Hoắc Vũ Hạo bị vảy đen ngăn cách.Cùng lúc đó, một luồng sương băng từ lòng bàn tay phải Long Hoàng Đấu La phun ra.Cực hạn hàn ý bị cường đại hồn lực mạnh mẽ bức ra ngoài.
Dù là Long Tiêu Dao, muốn bức Đại Hàn Vô Tuyết với nhiệt độ tuyệt đối ra ngoài cũng cần toàn lực ứng phó.Đối mặt Băng Cực Vô Song, lão chỉ có thể lùi lại.
Hàn ý vụt qua, kiếm quang lam thẫm phóng lên cao, trên không trung hình thành một bức màn băng tinh, Hoắc Vũ Hạo đã nhanh chóng lùi về phía sau.
Long Tiêu Dao sắc mặt thực sự khó coi, nếu không phải do một thanh kiếm lướt qua, lão đã không phải chịu đựng cái cảm giác lạnh lẽo khó chịu này.
Lão không chỉ di chuyển, mà còn sử dụng hồn lực vượt quá cấp 50, lại còn giải phóng cả võ hồn.Trận này lão thua còn thảm hại hơn cả Hạt Hổ Đấu La.
Dĩ nhiên, đó là do lão không biết rõ năng lực của Hoắc Vũ Hạo, đồng thời Hoắc Vũ Hạo cũng đủ mạnh, mới có thể đẩy Long Hoàng Đấu La vào thế bất lợi mà thua trận đánh cược này.
Hoắc Vũ Hạo mặt đỏ bừng, “hự” một tiếng phun ra một ngụm máu.Trong máu tản ra hàn khí, khi rơi xuống đất khiến phạm vi 10m đóng băng.
Ba liên kích vừa rồi dễ dàng thực hiện sao? Toàn lực phát động Quân Lâm Thiên Hạ, buộc Long Tiêu Dao phải dùng tinh thần lực đối phó.Ngay sau đó là Tuyết Vũ Cực Băng Vực được phóng thích.Hoắc Vũ Hạo đảo ngược thân hình phóng thích Tuyết Vũ Cực Băng Vực, là để tạo cơ hội ra tay, lĩnh vực được phóng ra trong nháy mắt, đã được hắn tăng lên đến mức lớn nhất, sau đó ngưng tụ lại.
Chỉ riêng việc đó đã khiến thân thể hắn chịu đựng không nổi.Tiếp theo là Đại Hàn Vô Tuyết, Băng Cực Vô Song, tuy âm thầm có Tuyết Đế hồn linh trợ giúp, nhưng lực trùng kích vẫn do Hoắc Vũ Hạo gánh chịu!
Sau ba liên kích, kinh mạch trong cơ thể hắn bị tổn thương vì phải chịu đựng hồn lực quá mạnh, phun ra một ngụm máu mới dễ chịu hơn.
Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi cũng không rõ Hoắc Vũ Hạo đã làm gì.Tựa hồ chỉ đánh ra một chưởng, sau đó một đạo kiếm quang hiện lên, Long Hoàng Đấu La đã phải di chuyển.Việc này thật khó tin, họ thầm nghĩ Long Hoàng Đấu La đã nhường nhịn.
Nhưng sau đó, họ nhìn thấy Long Hoàng Đấu La phun ra hàn khí, rõ ràng là do Hoắc Vũ Hạo rót vào, vậy có phải là nhường nhịn không?
Long Tiêu Dao sắc mặt rất khó coi, thua bởi một đứa trẻ, tâm trạng lão có thể tốt được sao? Khẽ gật đầu, lão nói: “Ngươi thắng rồi.Cực hạn băng…Khó trách Mục Ân già rồi mà vẫn thu ngươi làm đồ đệ.Đáng tiếc, nếu ta phát hiện ra ngươi sớm hơn thì tốt rồi.Các ngươi có thể đi rồi.Ta đảm bảo trên đường về không ai làm khó các ngươi.”
“Đa tạ tiền bối.” Không ai dám châm chọc Long Hoàng Đấu La.Lão thua, nhưng đó là khi có đủ thứ hạn chế, Cực Hạn Đấu La vẫn là Cực Hạn Đấu La.Hơn nữa, nếu Hoắc Vũ Hạo không tấn công vào vị trí khiến vị Cực Hạn Đấu La này cực kỳ kiêng kị, mà chỉ đơn thuần công kích, có lẽ hắn không thể khiến lão di chuyển.
Đúng lúc này, Long Tiêu Dao đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa, sáu bóng người xuất hiện ở chân trời, cơ hồ vừa thấy bóng dáng, họ đã đến gần.
Người dẫn đầu không ai khác chính là Thao Thiết Đấu La Huyền Lão.
Huyền Lão đáp xuống, vị trí lão đứng vừa đúng trước mặt Hoắc Vũ Hạo.
Thấy nhiều người đến như vậy, Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng biến sắc, trong lòng oán thán Long Hoàng quá tự phụ, nếu không thì dù họ có mang nhiều người đến cũng không gặp cục diện khó xử này.Hôm nay, dù thế nào cũng không thể giữ Tiên Lâm Nhi và Ngôn Thiểu Triết lại được.
Huyền Lão liếc mắt một cái đã thấy Long Tiêu Dao, ánh mắt ngưng trọng, người này thực lực rất mạnh.
“Huyền Tử, đã lâu không gặp.” Long Tiêu Dao đã bình tĩnh trở lại sau trận thua, nhìn Huyền Lão đối diện, ánh mắt lộ vẻ buồn bã.
“Ngươi là…” Huyền Lão giật mình, trong trí nhớ của lão, gương mặt này rất xa lạ, nhưng cách xưng hô lại cho thấy họ là người quen cũ!
“Ta là Long Tiêu Dao.” Long Tiêu Dao mỉm cười đáp.
“Long Tiêu Dao? Long Tiêu Dao!” Huyền Lão đột nhiên phản ứng, không chỉ lão, mà cả những cường giả hộ tống đi cùng từ học viện Sử Lai Khắc sắc mặt cũng thay đổi.
“Ngươi…ngươi vẫn còn sống?” Nếu có ai ở Sử Lai Khắc còn biết ân oán giữa Long Tiêu Dao và Mục Lão, thì có lẽ chỉ có Huyền Lão, và đó là chuyện của hơn một trăm năm về trước.Huyền Lão không ngờ sau khi Mục Lão qua đời, lão còn có thể gặp lại Long Hoàng Đấu La đã mai danh ẩn tích suốt cả trăm năm.
Long Tiêu Dao thở dài: “Đúng vậy! Lão tặc chưa chết, Mục Ân đã đi, còn ta thì vẫn sống! Ha ha, ha ha ha ha!” Tiếng cười của lão tràn ngập bi thương, đối mặt với sáu Phong Hào Đấu La vây quanh, lão cứ thế bay lên trời cao.
Hạt Hổ Đấu La không dám chậm trễ, vội vàng phi thân đuổi theo.
Các cường giả của Sử Lai Khắc đều nhìn về Huyền Lão như muốn hỏi.Huyền Lão nhẹ nhàng lắc đầu, chỉ nhìn theo Long Tiêu Dao dần đi xa, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm trọng chưa từng có.
Long Hoàng Đấu La muốn đi, ai có thể ngăn cản? Ngay cả bản thân lão cũng vô phương.
Ngôn Thiểu Triết đến bên cạnh Huyền Lão, thấp giọng nói: “Huyền Lão…”
Huyền Lão lắc đầu: “Đi thôi, chúng ta về.”
Lão không muốn nói nhiều, vẻ mặt đăm chiêu.Từ khi kế thừa vị trí Hải Thần Các Chủ của Mục Lão, quần áo của lão đã không còn bẩn thỉu như trước, bộ dáng lôi thôi cũng được cải thiện, nhưng bình rượu hồ lô bên người vẫn không bao giờ vắng.
Huyền Lão vừa nói, vừa nắm lấy Hoắc Vũ Hạo rồi phóng người lên cao, không sử dụng phi hành hồn đạo khí, mà dùng hồn lực thúc đẩy thân thể bay lên.
Hồn lực nhẹ nhàng rót vào cơ thể hắn, xoa dịu những kinh mạch đang đau đớn.Huyền Lão kinh ngạc nhìn hắn, rõ ràng là ngạc nhiên vì tu vi của hắn đã đột phá cấp 50.
“Huyền Lão!” Hoắc Vũ Hạo có chút kích động kêu lên.Hắn thật sự cảm động, để nghênh đón hắn bình an trở về, Huyền Lão đã đích thân đến, còn mang theo cả những vị trưởng lão Hải Thần Các.Tình nghĩa này thật sâu nặng.
Huyền Lão nghe tiếng gọi của hắn, trên mặt rốt cục nở một nụ cười: “Ngoan, con đã làm tốt lắm.Con đã cống hiến vì học viện, ta đều biết cả.Học viện sẽ mãi ghi nhớ công lao của con.”

☀️ 🌙